Chiến Thần Ngày Trở Lại

Lượt đọc: 6584 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »
Chương 98
không có kẻ địch mãi mãi.

❊ ❊ ❊

Giọng hét của Lâu Chấn khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Trần Thái Nhật đứng ở cửa khoang máy bay, hiên ngang trước gió, quay đầu nói với Vân Vũ Phi đang đứng bên cạnh.

“Chuyến này xong xuôi thì mấy trò như tàu lượn siêu tốc trong khu vui chơi không cần phải tiêu tiền uổng phí rồi!”

Vân Vũ Phi ôm chặt lấy cổ Trần Thái Nhật, chỉ muốn nép toàn bộ cơ thể vào trong lòng đối phương, vô cùng lo lắng.

“Buộc phải đưa theo Sở Sở sao? Con bé còn nhỏ!”

Trần Thái Nhật cười lớn: “Cô trông chừng con bé!”

Cô gái nhỏ được Trần Thái Nhật ôm trong vòng tay, lúc này biểu cảm trên mặt chỉ có duy nhất hai chữ.

Hưng phấn!

Cô bé hét lớn lên trong gió.

“Ha ha ha! Kích thích quá đi, cháu sắp bay rồi này! Có thể khoe khoang với các bạn cả đời này luôn! Mau nhảy, mau nhảy!”

Vân Vũ Phi bất lực, tựa đầu vào lồng ngực Trần Thái Nhật, trán chạm vào cổ anh, trên mặt ngoài vẻ căng thẳng thì còn có cả sự ngại ngùng không thể khống chế.

“Nếu như xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ ăn vạ anh cả đời!”

Trần Thái Nhật khẽ cười, vẻ mặt tự tin, một tay ôm lấy vai Vân Vũ Phi một tay ôm chặt con gái, cơ thể rướn lên phía trước.

“Anh ấy bước một chân ra rồi! Nhảy rồi nhảy rồi!”

“Đó là giữa không trung!”

“Mẹ kiếp, tôi không dám nhìn đâu, đây là chơi đùa với tính mạng đấy!”

Tất cả mọi người dưới đất đều hô lên kinh ngạc!

Một bóng đen mang theo tiếng gió rít gào, rơi nhanh xuống từ độ cao năm mươi mét!

Tất cả mọi thứ xung quanh dưới góc nhìn của Trần Thái Nhật dường như đều trở nên chậm chạp.

Vân Vũ Phi căng thẳng nhắm chặt mắt, áp mặt vào sâu trong lồng ngực Trần Thái Nhật, cơ thể run lên không ngừng.

Sở Sở ở bên cạnh, hào hứng đến mức lộ ra cả hàm răng trắng tinh, không ngừng hét lớn.

Cảnh tượng này giống như lúc nhảy dù, hormone adrenaline trong cơ thể con người tăng lên đột ngột, bởi thế sẽ gây ra cảm giác thoả mãn và hào hứng mạnh mẽ.

Oa!

Tất cả mọi người dưới mặt đất đều hô lên kinh ngạc, nét mặt ai cũng trở nên nghiêm trọng.

Tất cả mọi người đều cho rằng tiếp theo sẽ là cảnh tượng cả ba người cùng ngã xuống, tan xương nát thịt!

Nhảy từ trên trời xuống, khoảng cách mấy chục mét trong khoảng thời gian chưa đến vài giây.

Trong khoảnh khắc tiếp đất.

Rầm!

Một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên, mặt đất giống như nứt ra vì bị một quả pháo cối công phá.

Khói bụi bay mịt mờ tứ phía!

Tất cả mọi người đều không còn tâm trạng gì để đứng đón khách ở cửa chính nữa, toàn bộ phi như bay đến giữa sân, vừa chạy vừa dùng tay gạt bỏ khói bụi.

Ai ai cũng muốn biết tình hình bây giờ ra sao.

Mọi người đều cho rằng thứ mà mình nhìn thấy sẽ là ba thi thể lạnh băng.

Lâu Địch vội vã dẫn người đi đến giữa sân.

Một trận gió lạnh thổi qua mang theo lớp khói bụi đi, cảnh tượng xung quanh dần trở nên chân thực.

Lâu Địch hét lên, vẻ mặt không thể tin nổi.

“Chuyện này không thể nào!”

Phản ứng của những người khác cũng đều như muốn móc luôn hai mắt ra, túm tụm lại nhìn xem chân tướng.

Có nhiều người còn kinh ngạc đến mức cằm muốn rớt luôn xuống đất, ánh mắt ngây dại, căn bản nói không nên lời.

Trần Thái Nhật mang theo vẻ mặt bình tĩnh, trái ôm phải ấp, đứng trong một cái hố sâu chừng nửa mét, dưới chân toàn là mảnh gạch vỡ vụn.

Ba người đều không một ai bị thương!

Trần Thái Nhật chậm rãi bước ra khỏi hố, trước tiên anh buông Vân Sở Sở đang cười toe toét trong vòng tay xuống đất, xoa đầu cô bé.

Sau đó anh vỗ lên người Vân Vũ Phi lúc này toàn bộ tay chân gần như bám dính lấy người mình.

“Này, hạ cánh rồi, người ta đang nhìn kia kìa”.

“A? Đã đến rồi sao?”

Vân Vũ Phi ngơ ngác, cẩn thận ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh một lượt, phát hiện mình đang bị một đám người vây xung quanh, người nào cũng ăn mặc đẹp đẽ, biểu cảm đều một vẻ đờ đẫn giống nhau.

“Mau, buông tay, thả tôi xuống đi”.

Vân Vũ Phi vô cùng xấu hổ, ban nãy thật sự cô quá căng thẳng, thiếu điều hét toáng lên, cả người gần như bám dính lấy Trần Thái Nhật.

Trần Thái Nhật nhẹ nhàng thả cô xuống đất.

Vân Vũ Phi đang định đứng sang bên cạnh thì Trần Thái Nhật lại ôm lấy vai cô, nhỏ giọng cười nói:

“Bây giờ chính là lúc cô thay người dân An Thành giành lấy vinh quang đấy”.

Vân Vũ Phi sững sờ, sắc mặt chợt trở nên ửng đỏ, cô khẽ cười rồi ngoan ngoãn kéo lấy cánh tay của Trần Thái Nhật, vén tóc lên để có thể phơi bày toàn bộ vẻ đẹp tuyệt sắc của mình ra trước mặt mọi người.

Căng thẳng vẫn chưa mất đi, bộ lễ phục đuôi cá màu tím thẫm tôn lên toàn bộ đường cong hình chữ S hoàn hảo của Vân Vũ Phi, mỗi nét biểu cảm đều vô cùng tao nhã, gương mặt vẫn chưa nhạt bớt sắc đỏ càng trở nên mê người.

Không ít người vừa bị cách thức xuất hiện từ trên trời rơi xuống của Trần Thái Nhật làm cho kinh ngạc lại mạnh mẽ phát hiện ra đối phương còn ôm trong lòng một đại mỹ nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành, giống hệt như một tiên nữ!

Rất nhiều đàn ông đang có mặt đều thở gấp, đó chính là phản ứng khi bị cái đẹp làm cho kinh động.

Không ít các cô gái con nhà giàu thời thượng không kìm được mà tự thấy hổ thẹn, trong ánh mắt lộ ra vẻ tự ti vốn dĩ không nên có.

Dù là xét về cục diện hay khí thế thì đám người của thành phố Đông Hải này cũng bị đè bẹp dưới đáy.

Nam nhân giống như thiên thần hạ phàm, nữ nhân thì lại chính là tuyệt thế giai nhân.

Đây gọi là “tiến công” trên cả hai phương diện.

Sắc mặt Lâu Địch đã tối sầm lại, không nhịn được mà nuốt nước bọt, đánh giá Trần Thái Nhật từ trên xuống dưới một lượt rồi run rẩy nói:

“Cậu… cậu Trần, cậu không sao chứ?”

Trần Thái Nhật tuỳ tiện xua tay.

“Không sao, đợi máy bay xuống thì phiền phức quá, như này khá là nhanh, nếu không thì muộn mất”.

Tất cả mọi người đều cạn lời.

Dùng cách nhảy từ máy bay xuống để kịp thời gian, chuyện này đúng là sởn cả tóc gáy!

Dáng vẻ của Trần Thái Nhật lại thư thái giống như mình chỉ vừa mở cửa bước xuống xe hơi.

Biểu cảm của Lâu Địch và tất cả mọi người ở thành phố Đông Hải dần trở nên nghiêm trọng, trong lòng mỗi người đều đang thầm lẩm bẩm, cũng đang quan sát kỹ lại chàng thanh niên đến từ thành phố nhỏ này.

Sự việc rất đơn giản nhưng phía sau lại ngầm thể hiện thực lực.

Bây giờ, cả thành phố Đông Hải đều biết một chuyện.

Trần Thái Nhật có võ công cao cường!

Một người có thể dẫn theo người khác nhảy từ trên máy bay xuống mà không hề bị thương.

Tuyệt đối không thể là người bình thường, thậm chí một võ sĩ hạng cao cũng gần như không thể làm được!

Sự sợ hãi dần dần hiện lên trong ánh mắt của không ít người đang có mặt tại đây.

Mọi người cũng ít nhiều hiểu được tại sao một ông trùm tiếng tăm như Lâu Địch lại phải đón tiếp một vị khách đến từ bên ngoài bằng quy cách long trọng như thế.

Bởi vì chỉ có kẻ mạnh mới có thể nhận được sự tôn kính.

Trần Thái Nhật nắm tay Vân Vũ Phi, dẫn theo Vân Sở Sở bước đến trước mặt Lâu Địch.

“Gia chủ Lâu đích thân đến đón, đúng thật là có lòng rồi”.

“Cậu Trần… nói gì vậy chứ. Nếu như không tới đón tiếp thì sao có thể được chứng kiến bản lĩnh của cậu, hôm nay quả thực là được mở mang tầm mắt”.

Trần Thái Nhật cười lớn: “Ha ha, chút tài mọn mà thôi, mời ông!”

“Mời cậu!”

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, hai người cùng tiến về phía quán rượu.

Dần dần, tâm trạng của Lâu Địch cũng trở nên ổn định, không dễ gì mới lấy lại được chút tự tin nên có của một ông trùm tỉnh lớn.

“Cậu Trần, hôm nay chúng ta uống nhiều một chút, sau này khó tránh khỏi việc phải gặp gỡ trên thương trường, đến lúc đó cậu phải nương tay đấy”.

Trần Thái Nhật nở nụ cười thần bí.

“Gia chủ Lâu, người xưa đã nói không có kẻ địch mãi mãi, chỉ có lợi ích mãi mãi. Lần này tôi đến không chỉ để uống rượu, thật ra còn có một phi vụ làm ăn lớn muốn đàm phán với ông, ông nhất định sẽ thấy hứng thú”.

Lâu Địch tỏ vẻ hoài nghi, cố gắng khống chế sự tò mò trên gương mặt.

“Làm ăn? Làm ăn lớn mà cậu Trần vẫn có thể nghĩ đến tôi sao”.

Trần Thái Nhật chậm rãi mở lời:

“Gia chủ Lâu dương oai ở thành phố lớn thứ hai cả nước này đã lâu lắm rồi, lẽ nào không hứng thú tới thủ đô Yến Kinh, thử cá chép vượt long môn một lần hay sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »