Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 198

❊ ❊ ❊

Nếu không phải nhóm Chung Thịnh sau khi bị bọn cướp vũ trụ tấn công trở về khắc khổ huấn luyện, thể thuật lên đến cấp mười, có thể thực hiện hầu hết các động tác khó, thì gã tuyệt đối không cho phép Ariel tham gia vào hành động nguy hiểm lần này.

“Ừ, đến sớm nhỉ.” Một chiếc xe huyền phù màu đen đỗ bên cạnh Ariel và Chung Thịnh, cửa mở, để lộ gương mặt rất gợi đòn của Từ Vệ Quốc.

“Trưởng quan Từ, đừng bảo với tôi là chúng ta sẽ đi bằng cái này?” – Chung Thịnh hỏi.

“Ừ, lên xe đi, tôi dẫn các cậu đi cửa sau.” Từ Vệ Quốc cười, “Đây là cơ hội hiếm có đấy, cho các cậu mở rộng tầm mắt.”

Chung Thịnh trầm mặc. Mở rộng tầm mắt cái gì … Với trải nghiệm đời trước của anh và Ariel, e là chẳng còn mấy thứ có thể làm họ “mở rộng tầm mắt”.

Từ Vệ Quốc hoàn toàn không để ý đến ánh mắt khinh bỉ của Ariel và sự trầm mặc của Chung Thịnh, ra chiều đắc ý bảo họ lên xe, rồi lái thẳng đến một con đường vắng lặng.

“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Nhìn chiếc xe huyền phù ngày càng xa sân bay, Chung Thịnh không khỏi cau mày.

“Đương nhiên là đến chỗ phi thuyền rồi. Nhưng mà …” Từ Vệ Quốc cười khà khà, “Không phải phi thuyền chở khách, mà là chiến hạm quân đội. Thế nào, có háo hức không?”

“Chiến hạm quân đội?” Ariel nhíu mày. Vốn hắn nghĩ nhiệm vụ lần này sẽ có chiến hạm loại nhỏ chở họ đi, không ngờ lại lên hẳn phi thuyền của quân đội.

“Đúng vậy, vừa hay có một chiến hạm đến vùng biên giới để thay lính, khi nào đến nơi chúng ta sẽ đổi sang phi thuyền khác đi tiếp.” Từ Vệ Quốc hất tóc, nói với giọng thoải mái, “Đây là cửa sau ông già nhà tôi đặc cách mở cho đó, các cậu đúng là may mắn.”

Ariel giật giật khóe miệng, không đáp lời anh ta. Chung Thịnh không còn biết nói gì. Chỉ là đi tàu chiến thôi mà, đời trước anh với Ariel còn tự tay lái chiến hạm kia kìa. Bây giờ chỉ lên đó làm hành khách thôi, tự hào cái nỗi gì.

Tất nhiên là Từ Vệ Quốc không biết hai người họ đang nghĩ gì. Trong mắt hắn, Ariel và Chung Thịnh là hai tân binh, tất nhiên là vô cùng ao ước cuộc sống quân đội. Chuyến đi lần này xem như là trải nghiệm đời lính thực sự, để họ cảm nhận phần nào cuộc sống của một người lính.

“À, phải rồi, phi thuyền này chở lính đến giao ban, cho nên hầu hết bọn họ đều không quen biết nhau, chúng ta phải trà trộn vào trong đó, có vậy mới che giấu được thân phận.” Từ Vệ Quốc đột nhiên lên tiếng nhắc nhở, rồi ném hai thẻ binh cho họ.

“Đây, thân phận mới của các cậu đấy.”

Chung Thịnh nhận lấy thẻ binh, quét qua quang não, “tinh” một tiếng, trên màn hình liền hiện lên thông tin của thân phận mới.

Chỉ có tên và hình ảnh là không thay đổi, còn lại đều là thông tin bịa đặt. Chung Thịnh xem hai lần để học thuộc lòng.

Ariel ngồi bên cạnh nhìn thông tin trên thẻ binh, sắc mặt trông thật phức tạp. Từ Vệ Quốc nhìn qua kính chiếu hậu, thấy thế thì cười sung sướng trên nỗi đau của người khác.

“Ửm? Sao thế?” Chung Thịnh thắc mắc nhìn Từ Vệ Quốc ngồi trên đang cười nghiêng ngả, xe huyền phù cũng loạng choạng, may là đã ra khỏi khu vực nội thành, trên đường vắng tanh, nếu không chắc đã xảy ra tai nạn.

“Không sao.” Ariel thản nhiên nói, đóng quang não lại, “Tư liệu này ai làm?”

“Ha ha … tôi không biết, tôi chỉ tiết lộ một chút về quan hệ của hai cậu, nhờ họ sắp xếp thân phận thích hợp.” Từ Vệ Quốc cười sung sướng, nháy mắt với Chung Thịnh còn đang ngơ ngác chẳng hiểu gì, “Chung Thịnh này, cậu không xem thử thân phận của Ariel sao? Nếu lúc sau mà bị lộ thì đừng trách tôi nha.”

Chung Thịnh nhìn Ariel với vẻ khó hiểu. Ariel giật giật khóe mắt, im lặng đưa thẻ binh cho anh.

Chung Thịnh cầm lấy, quét qua quang não của mình, trên màn hình hiện lên tư liệu, chỉ nhìn cái tên thôi đã đủ chói mù mắt anh …

Ariel Chung.

“Phụt …” Chung Thịnh suýt hộc máu. Đây … đây là sao?

Sao ngài Ariel lại mang họ của anh?

Nhanh chóng kéo xuống xem tư liệu, về cơ bản là Ariel Chung giống hệt Chung Thịnh, đến từ cùng một tinh cầu, học cùng trường quân sự, vào cùng một đơn bị bộ đội, thoạt nhìn cứ như phục chế lại tư liệu của Chung Thịnh vậy.

Sự khác biệt duy nhất đó là mục hôn nhân. Cả hai người đều được ghi là đã kết hôn, nhưng tất nhiên là tên bạn đời khác nhau.

Của một người là Ariel Chung, còn của người kia là Chung Thịnh.

Nói cách khác … hiện giờ hai người họ là một cặp đã kết hôn, còn là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ nhỏ.

Chung Thịnh xấu hổ đỏ mặt, không dám ngẩng lên nhìn Ariel. Anh biết dòng họ Clifford quá nổi tiếng, cho nên nhất định phải sửa, nhưng không ngờ cái tên không đáng tin Từ Vệ Quốc này lại cho Ariel mang họ anh luôn.

Được rồi … anh thừa nhận là vừa rồi trong lòng thấy rất vui, nhưng suy cho cùng vẫn để ý đến cảm nhận của ngài Ariel hơn.

“Sao hả Chung Thịnh? Thích thân phận này không?” Từ Vệ Quốc nháy mắt với Chung Thịnh.

Chung Thịnh dở khóc dở cười. Anh trộm nhìn Ariel, vẻ mặt không có gì thay đổi, căn cứ vào ra-đa của anh thì ngài ấy không giận. Biết thế anh mới yên lòng, hỏi nhỏ: “Ariel, có muốn đổi lại họ không?”

“Không cần.” Ariel nhìn anh, đột nhiên ôm gáy anh, hôn một cái, “Chúng ta là một, mang họ ai không quan trọng.”

Chung Thịnh ngớ người. Ngài Ariel hôn mình? Khoan đã, chuyện này rất bình thường, nhưng bất bình thường ở chỗ tại sao ngài ấy lại hôn mình trước mặt Từ Vệ Quốc?

Có lẽ đoán được thắc mắc của anh, Ariel nhếch môi cuời: “Quan hệ của chúng ta đã công khai từ lâu, không cần phải giấu.” Nói rồi liếc sang nhìn Từ Vệ Quốc.

“Đậu má!” Từ Vệ Quốc đứng ngoài xem kịch vui bỗng thấy buồn bực. Vốn muốn thấy trò cười của Ariel, không ngờ lại thành cớ cho hai người họ khoe khoang tình cảm, đúng là không biết ngượng.

Nhân lúc Chung Thịnh còn đang ngẩn người, Ariel chọt chọt lên mặt anh mấy cái, rồi quay sang nói với Từ Vệ Quốc: “Tập trung lái xe đi. Tôi mới kết hôn chưa lâu, không muốn chết trẻ.”

Từ Vệ Quốc nghẹn họng, thật muốn cào tường. Rõ ràng mình mới là trưởng quan cơ mà? Tại sao lại phải làm tài xế? Mẹ nó, lần sau nhất định phải bắt hai đứa nó lái xe!!! Gã bực bội nghĩ bụng.

Suốt đường đi, qua biết bao lần kiểm tra, khoảng nửa tiếng sau, họ mới vào được sân bay quân dụng được canh gác nghiêm ngặt.

Nhìn cơ giáp đi qua đi lại tuần tra, bốn đài quan sát xây cao, tiếng khởi động vang rền của quân hạm, những hình ảnh quen thuộc này làm Chung Thịnh cảm khái không thôi.

Vừa quen vừa lạ, mới một năm ngắn ngủi, cảnh tượng mà trước đây ngày nào cũng thấy, nay nhìn lại bỗng giật mình không quen.

“Đi thôi, lên thuyền nào. Bây giờ chúng ta là lính canh của một vệ tinh nhỏ có giá trị khai thác, phải ở đó một năm, cho nên đừng tỏ ra quá phấn khởi.” Từ Vệ Quốc dừng xe, xách ba lô quân dụng tiêu chuẩn quẩy lên lưng.

Ariel và Chung Thịnh gật đầu, cầm ba lô của mình theo sau gã, bắt chước người khác tìm phòng theo chỉ dẫn trên thẻ binh.

Phòng của họ là phòng bốn người, trong đó một chiếc giường đã trải chăn. Từ Vệ Quốc đối chiếu số hiệu, tìm đến giường của mình, đặt ba lô xuống đất rồi nằm xuống.

Chung Thịnh với Ariel chung một giường tầng. Chung Thịnh thu xếp hành lý xong rồi bắt đầu trải chăn chiếu.

Ariel thản nhiên nhìn Chung Thịnh bận rộn chuẩn bị giường cho hai người, nhàn nhã cầm một quyển sách lên đọc.

Từ Vệ Quốc nhìn Chung Thịnh bận bịu như chú ong mật, giật giật khóe miệng. Chung Thịnh thế này có ổn thật không vậy? Ariel bị cậu chiều hư rồi đúng không …

“Trưởng quan Từ …”

“Đừng gọi tôi là trưởng quan. Chúng ta đều là binh nhất, gọi tên đi, tránh bị lộ.” Từ Vệ Quốc ngắt lời Ariel.

“Vệ Quốc.” Ariel biết điều đổi sang gọi tên, ngay cả thái độ cũng thay đổi một cách kỳ diệu.

Từ Vệ Quốc lại giật giật khóe miệng, cứ cảm thấy vừa rồi Ariel gọi tên gã, địa vị của gã tụt hẳn.

Đây nhất định là ảo giác!!!

Từ Vệ Quốc phủ định ý nghĩ vớ vẩn trong đầu, hỏi: “Có chuyện gì?”

Ariel gập sách lại, ánh mắt nhìn Từ Vệ Quốc rất bình tĩnh: “Thật ra tôi muốn hỏi là anh nhìn chằm chằm Chung Thịnh “nhà tôi” là có ý gì?”

Từ Vệ Quốc: …

Chung Thịnh đang dọn dẹp giường chiếu nằm cũng trúng đạn.

“Cậu có ý gì?” Từ Vệ Quốc rít từng chữ qua kẽ răng.

“Không có gì, chỉ là nếu tư liệu đã ghi tôi với Chung Thịnh là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, còn trở thành một đôi, anh không thấy là tôi nên thể hiện ham muốn độc chiếm của mình một chút sao?” – Ariel thản nhiên nói.

→.→ Trưởng quan Từ, chính anh chủ động yêu cầu giảm mức đãi ngộ của mình đấy nhé …

Vốn lúc gọi anh là trưởng quan Từ, Ariel còn để ý thân phận cấp trên của anh, bây giờ chỉ gọi là Vệ Quốc … Khụ khụ, bảo trọng …

Khí thế của Ariel không phải mạnh vừa đâu, tôi có thể tưởng tượng ra tình cảnh bi thảm của anh rồi đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »