Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5768 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 109

❊ ❊ ❊

“Ừ, quan sát tốt lắm. Xem ra cậu cũng bỏ không ít công nghiên cứu phương diện này.” Phó Ngạn Triều không hề che giấu ý tán thưởng trong lời nói.

“Chịu thôi.” Từ Vệ Quốc cười ngượng ngùng, “Ông già … à, bố tôi thích nhất là mấy chuyện như vậy mà. Hồi còn bé tôi bị ông ấy dạy bảo không biết bao nhiêu lần, cho nên tương đối mẫn cảm.”

Phó Ngạn Triều không nhịn được cười. Từ Hoa là một quân nhân máu thép, khí thế kinh người, nói chính xác hơn thì là sát khí nồng đậm. Đối với quân nhân, đây giống như một huân chương vô hình. Nhưng dùng nó để huấn luyện trẻ con, lại thêm gia phong kỳ quặc của nhà họ Từ … Khụ khụ, ông có thể tưởng tượng được hồi trước Từ Vệ Quốc bi thảm thế nào.

“Nói cách khác, cậu cảm thấy mấy ‘củ cải’ này không bị dạy hư đúng không?” Phó Ngạn Triều cố ý dùng cách nói của hắn lúc trước hắn gào thét với Từ Bảo Quốc.

Từ Vệ Quốc nhất thời quẫn bách, xấu hổ ghê gớm, xoay xoay cái mũ trong tay.

“Ha ha ha, tôi đùa chút thôi.” Phó Ngạn Triều cười ha hả, lập tức đổi đề tài: “Biết vì sao tôi đột nhiên gọi chúng về không?”

Mắt Từ Vệ Quốc lóe qua nét kinh ngạc. Hắn cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát, lúc ngẩng đầu lên đã có đáp án: “Đế quốc Elan.”

“Đúng thế.” Phó Ngạn Triều gật đầu.

Từ Vệ Quốc gật đầu ra vẻ đã hiểu.

Quan hệ giữa Liên Bang và đế quốc Elan cũng bình thường. Là hai quốc gia duy nhị trong thiên hà rộng lớn, hai nước cạnh tranh nhau về khá nhiều phương diện. Tuy không đến mức phải dùng chiến tranh để giải quyết, nhưng cả hai bên đều cho rằng sức mạnh quân đội là biểu hiện rõ rệt nhất cho sức mạnh của quốc gia mình.

Ví dụ như, nếu hai bên cùng phát hiện một tinh cầu nhiều tài nguyên, thì bên nào có vũ lực mạnh hơn sẽ chiếm được nhiều lợi ích hơn.

Vậy nên thể hiện sức mạnh quân đội thế nào?

Diễn tập quân sự? Chiến tranh quy mô nhỏ? Khai phá tài nguyên mới?

Đó cũng là một biện pháp, nhưng làm gì có cái nào giản tiện thực dụng hơn “trao đổi học tập”?

Trao đổi học tập, nghe có vẻ tốt đẹp, chứ thực ra ý nghĩa chính trị ẩn sâu trong đó mới là mối quan tâm của các lãnh đạo.

Nói cách khác, lần trao đổi học tập này, ở một mức độ nào đó mà nói, xem như một lần phô diễn sức mạnh của đế quốc Elan. Nếu học viên trường Đệ Nhất thua học viên của đoàn trao đổi ở nhiều hạng mục, thì không nghi ngờ gì nữa, đây chính là đả kích nặng nề với Liên Bang.

Nghĩ thấu đáo mọi chuyện, Từ Vệ Quốc tất nhiên cũng hiểu lý do hiệu trưởng gọi bọn Chung Thịnh về.

Học viên của đoàn trao đổi lần này hiển nhiên đều là những ngôi sao sáng nhất của đế quốc Elan. Nếu trường Đệ Nhất không cẩn thận, có khi lại chịu thiệt. Để chắc chắn, đương nhiên phải triệu hồi các học viên xuất sắc nhất của mình về, cho dù họ không lên sân khấu thì để dự phòng cũng tốt.

Phó Ngạn Triều cười hòa ái, hỏi: “Thế nào, có hứng thú tạm thời đảm nhiệm vị trí đội trưởng nhóm đó không?”

“Đội trưởng?” Từ Vệ Quốc sửng sốt.

“Ừ.” Phó Ngạn Triều thản nhiên nói: “Đoàn trao đổi đế quốc Elan gửi tới lần này ngoài một số nhân viên phụ trách xử lý công việc ra, chỉ có một học viên năm ba làm đội trưởng. Nếu vậy, bên ta tất nhiên không thể để giáo viên ra mặt.”

Từ Vệ Quốc nghe thế không nhịn được cười. Đế quốc Elan tính toán hay thật, chỉ phái học viên, không phái giáo viên, vậy thì việc trao đổi học tập sẽ ít kiêng kỵ đi nhiều. Hơn nữa, học viên trao đổi với nhau thì giáo viên không tiện can thiệp. Mà nếu trong quá trình “trao đổi” có xảy ra xung đột gì, thì cũng tiện đổ hết lên đầu học viên. Đế quốc bọn họ không cần chịu trách nhiệm gì cả.

“Vâng, tôi nghĩ tôi có thể đảm nhận nhiệm vụ này.” Từ Vệ Quốc cười trả lời. Đọ độ gian trá thì hắn không tin đế quốc Elan có thể giở trò gì được.

“Rất tốt. À phải rồi, cậu phải chú ý một chút. Lần trao đổi này tuy toàn là học viên, nhưng nhị hoàng tử của đế quốc họ cũng nằm trong số đó. Nghe nói vị nhị hoàng tử này …” Phó Ngạn Triều nhíu mày, dường như không biết nên dùng từ gì cho phải, “Rất … rất cá tính.”

Từ Vệ Quốc nhíu mày: “Cá tính?”

Phó Ngạn Triều đen mặt. Thật ra ông chưa từng gặp vị nhị hoàng tử đó, nhưng từ tư liệu và hình ảnh mà cục tình báo gửi đến, người này phải nói là độc nhất vô nhị, chỉ có từ ‘cá tính’ mới diễn tả hết.

Từ Vệ Quốc im lặng gật đầu, lòng thầm đánh dấu vào nhị hoàng tử.

“Được rồi, cậu đi đi. Cần gì cứ trực tiếp báo với Lesley.”

Phó quan của Phó Ngạn Triều mỉm cười gật đầu, còn trao đổi số liên lạc với Từ Vệ Quốc.

Từ Vệ Quốc đi rồi, Phó Ngạn Triều cầm chén trà lên nhấp một ngụm, nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Lần này đế quốc Elan đến rốt cuộc là có ý gì đây?”

Lesley không tiếp lời. Anh biết Phó Ngạn Triều không phải đang hỏi mình. Anh rót đầy chén trà cho hiệu trưởng rồi lẳng lặng ra ngoài, để lại Phó Ngạn Triều một mình suy tư.

Sau gần nửa năm xa cách, một lần nữa trở lại … căn phòng ngủ xa lạ …

Chung Thịnh đầu đầy hắc tuyến nhìn căn phòng trường mới cấp cho họ. Trang thiết bị siêu xa hoa cũng thôi đi, nhưng cái giường đơn cực lớn kia là thế nào?

Chẳng lẽ trường còn quan tâm đến chuyện yêu đương của học viên?

Ariel thấy Chung Thịnh nhìn cái giường lớn trong phòng ngủ mãi không nói gì, hảo tâm giải thích: “Đây là ký túc xá vợ chồng tôi xin nhà trường cấp cho.”

Nghe hắn giải thích xong, trên đầu Chung Thịnh lại càng nhiều hắc tuyến.

Ký túc xá vợ chồng là cái gì? Tại sao anh chưa từng nghe đến?

Dùng ánh mắt để biểu đạt thắc mắc của mình, Chung Thịnh rất nhanh được Ariel trả lời.

“Trường quân đội không phản đối học viên yêu nhau, thậm chí kết hôn. Ký túc xá vợ chồng được chuẩn bị cho tình huống đó.”

Chung Thịnh đần mặt nhìn Ariel. Cho dù trường Đệ Nhất có loại ký túc xá chuyên dụng này, thì cũng là cấp cho ‘vợ chồng’ mà? Liên quan gì đến họ? Bọn họ chưa đăng ký kết hôn mà. Đương nhiên, anh sẽ không thừa nhận khi nghe đến từ ‘vợ chồng’, anh đã rất vui.

“Chúng ta là học viên tinh anh, nhớ không?” Ariel nhướn mày. Xem ra Chung Thịnh vẫn chưa hiểu rõ hàm nghĩa của bốn chữ ‘học viên tinh anh’.

Chung Thịnh nghi hoặc nhìn hắn. Liên quan gì đến học viên tinh anh?

Ariel ho nhẹ hai tiếng: “Còn nhớ lời Từ Vệ Quốc nói lúc trước không? Tinh anh phải gánh vác nghĩa vụ nặng nề hơn người khác, đổi lại cũng được hưởng phúc lợi nhiều hơn người khác.”

Chung Thịnh nhất thời hiểu ra. Học viên tinh anh = giai cấp đặc quyền! Mà căn phòng này của họ chính ‘phúc lợi’ được hưởng!

Thấy anh đã hiểu, Ariel nhếch môi cười: “Đạt được danh hiệu học viên tinh anh đồng nghĩa với việc mọi tài nguyên của trường đều rộng mở với chúng ta. Một căn ‘ký túc xá vợ chồng’ nho nhỏ đã là gì.” Hắn đặc biệt nhấn mạnh vào ký túc xá vợ chồng.

Chung Thịnh gật đầu. Anh hiểu ý Ariel …

Khoan đã!

Giây tiếp theo, anh đột nhiên ý thức được ý nghĩa của ‘ký túc xá vợ chồng’.

Lập tức mặt đỏ bừng. Chung Thịnh theo phản xạ ngẩng đầu nhìn Ariel, liền đối diện với đôi mắt tràn ý cười trêu chọc.

Chung Thịnh xấu hổ quay mặt đi, trong lòng lại thấy ảo não. Ngài Ariel đúng là càng ngày càng …

“Nghĩ gì thế?” Giọng nói khàn khàn mang theo hơi thở nóng ấm phả vào tai. Chung Thịnh bấy giờ mới nhận ra Ariel đã đứng sát mình từ bao giờ.

Hai người cách nhau rất gần. Anh như có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của Ariel.

“Hửm?” Âm cuối cao lên làm Chung Thịnh run rẩy. Rõ ràng không bị đụng chạm gì, mà cơ thể như muốn nhũn ra.

“Tôi …”

Chưa kịp nói gì, đôi môi mềm mại đã hôn lên môi anh tựa như cánh bướm đậu nụ hoa.

Miệng lưỡi quấn lấy nhau. Chung Thịnh chìm đắm trong nụ hôn nồng nàn, cũng không nhịn được thét chói tai trong lòng.

Chẳng lẽ … chẳng lẽ hôm nay Ariel muốn –!

Được rồi, là một thanh niên khỏe mạnh, Chung Thịnh không thể không có dục vọng về mặt này được. Nhưng tình cảnh lúc trước không cho phép họ nảy sinh tư tưởng gì đến chuyện đó, nhất là ba tháng huấn luyện kia, đúng là sống dở chết dở, mỗi ngày về phòng chỉ muốn nằm vật ra giường mà ngủ.

Lần giải quyết nhanh chóng trong cơ giáp lúc trước xem như thư thả một chút. Nhưng mức độ đó hiển nhiên không thể làm hai người thỏa mãn.

“Ư …”

Nụ hôn ngọt ngào dần trở nên cuồng nhiệt. Hơi thở mạnh mẽ muốn chiếm hữu tỏa ra từ người Ariel càng làm Chung Thịnh bối rối.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng Ariel khàn khàn đầy khao khát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »