Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 190

❊ ❊ ❊

Bây giờ Ariel chưa phải quân nhân, mà cho dù có là quân nhân, phá đường dây buôn lậu cũng không tới phiên hắn làm. Điều hắn lo lắng bây giờ là, tín hiệu cầu cứu này là thật hay giả.

Theo ý phó thuyền trưởng, đã có phi thuyền dân dụng sử dụng lỗ đen thì có tín hiệu cầu cứu không phải chuyện gì lạ. Nhưng theo như Ariel nghĩ, bọn họ vừa thoát khỏi cướp vũ trụ đã gặp ngay tín hiệu cầu cứu, chuyện này quá trùng hợp.

Mà Ariel thì luôn không tin vào cái gọi là trùng hợp.

“Ý anh là tín hiệu cầu cứu này rất có thể do phi thuyền buôn lậu gửi đến?” Ariel nâng mắt, bình thản nhìn phó thuyền trưởng.

Gã bỗng rùng mình, cảm thấy áp lực thật nặng nề, nghĩ một lúc cuối cùng vẫn gật đầu: “Khả năng cao là vậy.”

Ariel rũ mày suy nghĩ, rồi ngẩng lên nhìn Edward.

Edward bỗng thấy lạnh sống lưng, bất giác ngồi thẳng, như thể người này không phải đàn em cùng trường mà là huấn luyện viên ngày trước.

“Anh nghĩ sao?” Giọng Ariel rất bình tĩnh, nhưng Edward lại nghe ra được điều gì đó.

Bây giờ hắn còn chưa biết nó là gì, nhưng theo bản năng, hắn nghĩ đây là con đường tắt để có được Gerald.

Đúng vậy, nói ra có vẻ buồn cười, rõ ràng là Ariel đang nói chuyện với hắn, vậy mà trực giác hắn lại mách bảo, nếu trả lời tốt vấn đề này, thì trở ngại giữa hắn và Gerald sẽ giảm đi rất nhiều.

Hắn không phải thằng ngốc, cũng chẳng mù. Hiện giờ nhìn thì có vẻ quan hệ giữa hắn và Gerald vô cùng tốt, nhưng khác với tên nhóc vô tâm kia, hắn biết giữa họ cách biệt cả hai ngọn núi.

Là hai chứ không phải một. Dù không muốn thừa nhận, Edward vẫn bất đắc dĩ ý thức được rằng không chỉ có mẹ hắn, mà Chung Thịnh cũng là chướng ngại trên con đường đến với Gerald.

Mẹ thì hắn có thể giải quyết từ từ. Chung Thịnh lại là vấn đề hắn không thể giải quyết. Từ khi bước vào trường Đệ Nhất, không, phải nói là từ tinh cầu Hải Lam, hắn đã chậm hơn Chung Thịnh một bước. Mãi sau này hắn mới quen Gerald. Hắn tin Gerald thích mình, nhưng tên ngố này lại cứ sùng bái Chung Thịnh từ tận đáy lòng.

Chung Thịnh là ai? Là phó quan của Ariel, là người yêu của Ariel, là người nguyện trung thành với Ariel. Nói khoa trương một chút, Ariel bảo Chung Thịnh chết, Chung Thịnh cũng không hề do dự.

Gerald sùng bái Chung Thịnh như vậy cũng đồng nghĩa với việc bị cột chặt vào chiến xa của Ariel. Hơn nữa, nhìn từ biểu hiện bây giờ có thể thấy, nhóc này đã rất tự giác bán thân cho Ariel rồi.

Nghĩ đến chuyện này là Edward lại cực độ bất mãn. Vì thế, không ít lần hắn chèn ép tên ngố kia trên giường. Vậy mà cậu vẫn cứ ương ngạnh, một lòng nhận định Chung Thịnh, quyết không đổi ý. May là cậu còn phân biệt rõ sự khác nhau giữa thần tượng và người yêu, chứ không chắc Edward bị kích thích đến độ hóa đen hoàn toàn rồi.

Hiện giờ Edward rất hài lòng với Gerald và đôi mắt xám luôn nhìn mình của cậu, không muốn mất đi. Vậy thì, hắn nhất định phải đứng cùng chiến tuyến với Ariel.

Mà về phe Ariel đồng nghĩa với việc chống lại mẹ. Nghĩ như thế, trở thành cấp dưới của Ariel có vẻ cũng không khó chấp nhận.

Ngắn ngủi có vài giây, Edward đã suy nghĩ được rất nhiều. Nếu nói lúc trước hắn còn do dự, thì bây giờ Ariel tung cành Oliu đã triệt để loại bỏ nghi ngờ trong lòng hắn.

Thôi, coi như vì tốt cho tên ngố kia vậy. – Edward bất đắc dĩ nghĩ.

Edward nhìn thẳng vào mắt Ariel, chậm rãi nói: “Tôi cho rằng, khả năng rất cao đây là một cái bẫy.”

Đôi mắt lạnh băng của Ariel nhìn chằm chằm vào mắt Edward. Một lúc lâu sau, hắn mới hơi nhếch môi: “Nói thử xem.”

Edward thầm thở phào, liếc nhìn tên ngố vẫn chẳng biết gì kia, nghĩ bụng: vì tên ngốc như em mà tôi phải bán thân, nếu sau này em phản bội, thì tôi nhất định sẽ khiến em sống không được, chết chẳng xong!!!

“Khụ khụ.” Chung Thịnh ho khan hai tiếng, ngắt mạch suy nghĩ của Edward. Nhìn Gerald với ánh mắt âm hiểm như thế là sao, Edward à, rút cuộc hai người là người yêu hay kẻ thù?

Thu lại ánh nhìn chăm chú vào nhóc ngố kia, Edward quay sang nhìn Chung Thịnh, cười ngại ngùng.

Chung Thịnh bất giác run rẩy. Chung quy cứ thấy … trong đội có thêm một chiến hữu âm hiểm như rắn độc thế này là tốt hay xấu đây?

Hít sâu một hơi, Edward chậm rãi nói: “Nói một cách đơn giản, kết quả thế nào chỉ do một câu nói. Trong tình huống bình thường, chúng ta nhận lời cứu viện là chuyện đương nhiên phải thế, nhưng hiện giờ chúng ta đã mất tất cả tàu bảo vệ, đằng sau còn có lũ cướp có thể đuổi kịp bất kỳ lúc nào. Theo như lời … ngài Ariel.” Không hiểu sao, lúc nói đến chữ ‘ngài’, mặt Edward trông như bị táo bón.

“Hiện giờ lũ cướp có khả năng còn đang bận tìm thủ lĩnh của chúng. Nhưng một khi tìm được người rồi, thì không ai dám đảm bảo chúng sẽ không đuổi theo chúng ta. Nếu bây giờ đi cứu viện, chẳng những kéo dài thời gian, mà nếu đây là một cái bẫy, thì một khi vào vành đai sao vỡ, chúng ta muốn thoát cũng khó lòng chạy nổi. Hơn nữa … tôi chưa bao giờ tin vào sự trùng hợp. Chắc hẳn ngài Ariel cũng vậy.” Dứt lời, Edward lùi lại một bước, không nói thêm nữa. Cái gì cần nói đã nói rồi, còn lại cứ để Ariel tự suy xét.

Ariel ngẩng lên nhìn bản đồ với vẻ đăm chiêu. Phó thuyền trưởng đứng bên cạnh trông có vẻ sốt ruột. Khi du hành trong vũ trụ, nhận được tín hiệu cầu cứu phải đi cứu viện là nhận thức chung của mọi người. Tuy họ vừa bị cướp vũ trụ tấn công, nhưng vẫn có khả năng cứu một phi thuyền loại nhỏ.

Trên mỗi chiếc phi thuyền phải có ít nhất năm mươi nhân viên, phó thuyền trưởng thực sự không thể trơ mắt nhìn họ chết đi như vậy được.

“À …” Vừa mở miệng ra, phó thuyền trưởng mới chợt nhận ra mình không biết tên thanh niên này.

“Có thể gọi tôi là trưởng quan.”

“Được rồi, trưởng quan, tôi không biết đây có phải bẫy của bọn cướp hay không. Nhưng tôi biết rằng, nếu đây không phải cạm bẫy, thì tín hiệu cầu cứu này đại diện cho hơn năm mươi mạng người. Tôi mong rằng cậu sẽ suy nghĩ cẩn thận.”

Nhìn ánh mắt thành khẩn của phó thuyền trưởng, Ariel rũ mắt. Bỗng nhiên, hắn quay sang nhìn Lâm Phỉ Nhi: “Phỉ Nhi, còn điều khiển được phi thuyền trong bao lâu?”

“Tối thiểu hai tiếng nữa, không thành vấn đề. [ngón cái]”, trên màn hình lớn trong phòng hạm trưởng hiện lên dòng chữ này, đằng sau còn có emo bật ngón cái.

Ariel giật giật khóe mặt, trầm giọng nói: “Đi về phía phát ra tín hiệu, giảm tốc độ, đỗ ở vị trí cách tín hiệu ba mươi đơn vị vũ trụ, sau đó liên hệ với đối phương.”

Edward động môi, nhưng không nói gì. Hắn biết đây là lựa chọn sau khi đã suy xét kỹ càng của Ariel. Khoảng cách ba mươi đơn vị vũ trụ vô cùng kỳ diệu, nếu đối phương ngụy trang thành phi thuyền loại nhỏ, thì ba mươi đơn vị vũ trụ vừa vặn nằm ngoài tầm bắn, còn nếu không phải, thì ở khoảng cách này có thể phái thuyền cứu viện, không trì hoãn quá nhiều thời gian.

Edward không lên tiếng, những người khác tất nhiên là không thắc mắc gì. Phi thuyền thong thả chuyển hướng, chậm rãi đi tới vành đai sao vỡ.

Phó thuyền trưởng thở phào một hơi, lại càng có cảm tình với cậu phó quan trẻ tuổi này. Chậc chậc, không biết là nhân tài do gia tộc nào bồi dưỡng. Nếu con gái mình mà gả được cho người thế này thì tốt. Tiếc là con mình mới năm tuổi, chờ nó lớn lên thì muộn mất rồi …

Mọi người bắt tay vào công việc của mình. Có phó thuyền trưởng phối hợp, các thuyền viên còn lại đều nghe lệnh đi trấn an quần chúng.

Ngoài phó thuyền trưởng, Ariel không để bất kỳ ai bước vào phòng hạm trưởng. Một phần là vì hắn không xác định được trong số các thuyền viên có người của bọn cướp không. Mặt khác, hắn không muốn để người khác can dự vào việc điều khiển phi thuyền.

Hiện tại toàn bộ phi thuyền đều nằm trong tầm kiểm soát của Lâm Phỉ Nhi. Nhóm Edward phụ trách một vài bộ phận nhỏ, nhưng cũng là thao tác dựa trên sự chỉ huy của Lâm Phỉ Nhi. Nếu có thuyền viên khác tham gia việc điều khiển, thì một khi xảy ra sự cố, mệnh lệnh Lâm Phỉ Nhi phát ra không được thực hiện ngay lập tức, rất có thể sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng.

Ariel không muốn mạo hiểm, tất nhiên là phải hạn chế người điều khiển trong số thành viên của mình. Hơn nữa, các thuyền viên khác đều chịu sự giám sát của hai vị huấn luyện viên, nếu ai có hành động gây rối, thì dù họ không có vũ khí, cơ giáp của Hạng Phi cũng có thể xử gọn.

“Lão đại, bọn Peter bảo là phi thuyền đang đi về phía bọn nó.” Vất vả lắm mới giải quyết xong hai con tàu bảo vệ tấn công tự sát, chiến hạm của bọn cướp cũng chịu tổn thất không nhỏ.

Hiện giờ chúng đã mất gần 90% năng lượng, miễn cưỡng duy trì hoạt động đến khi về căn cứ, chứ nếu muốn đuổi theo chiếc phi thuyền kia thì đúng là lực bất tòng tâm.

Huyết Dạ ngồi trong phòng hạm trưởng, tay cầm ly rượu đỏ, phần cằm của mặt nạ tách ra tạo thành một khoảng trống vừa đủ, đầu lưỡi đỏ hồng vươn ra, cuốn giọt rượu đỏ vào trong miệng.

Lưu An là một người đàn ông cao to vạm vỡ, phía trên bên phải khuôn mặt có một vết sẹo to kéo từ đuôi lông mày đến tai. Hắn đứng bên Huyết Dạ, hơi cúi đầu, nhìn thẳng xuống dưới, dường như không hề nhìn thấy động tác vừa rồi quyến rũ đến mức nào.

Huyết Dạ chậm rãi đặt ly rượu xuống, cằm mặt nạ trở về vị trí cũ, một lần nữa che lấp hết khuôn mặt hắn. Hắn quay sang nhìn chằm chằm Lưu An. Ánh mắt đó làm Lưu An sợ hãi.

Có vẻ … vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm?

Chuyến đi lần này thật lắm sự cố nha …

Nguyệt:

Vành đai sao vỡ theo ý hiểu của mình là một vùng không gian có rất nhiều các mảnh vỡ thiên thạch, vết tích còn sót lại của các ngôi sao sau khi nổ. Các mảnh vỡ này trôi nổi trong vũ trụ, di chuyển không theo một quy luật nhất định, tốc độ không ổn định, nếu vật thể bay đi vào khu vực này rất có thể sẽ bị các mảnh thiên thạch này va đập, tạo thành tổn thất nghiêm trọng, thậm chí nổ tung. Mình không tìm được thuật ngữ chuyên ngành gọi tên khu vực này khi tìm bằng từ khóa gốc trong raw, có thể là vì có sự khác biệt giữa các ngôn ngữ, mình sẽ thử tìm lại xem sao. Nhớ mang máng là trong truyện “Không có kiếp sau” của Nguyệt Hạ Tang cũng từng đề cập đến khu vực này thì phải, nếu bạn nào biết thì giúp mình với nhé.

Về chuyện đi xuyên qua lỗ đen có thể dẫn tới một vùng không – thời gian khác thì theo như mình biết đây mới chỉ là giả thuyết. Chúng ta tạm giả định rằng ở tương lai, cụ thể trong truyện là ở bối cảnh thời đại của Ariel và Chung Thịnh, khoa học kỹ thuật phát triển đã có điều kiện nghiên cứu lỗ đen, tạo ra được phi thuyền đủ bền chắc để đi xuyên qua lỗ đen, cho nên mới có chuyện tìm ra và di chuyển thông qua lỗ đen. Tất nhiên, theo lời phó thuyền trưởng thì vẫn tồn tại những lỗ đen có tính ổn định không cao, có thể gặp rủi ro khi đi xuyên qua nó, bởi vậy quân đội mới chỉ phái người canh gác chứ không vận dụng nó như con đường lưu thông bình thường, và hành động của dân buôn lậu là rất nguy hiểm. Có thể đây là cách để hợp lý hóa cho sự xuất hiện của “tín hiệu cầu cứu”, thêm một lý do thuyết phục Ariel chuyển hướng phi thuyền. Chứ nếu cứ thế kết thúc chuyến hành trình đầy “kích thích” này thì có vẻ hơi hụt hẫng ha =))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »