Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5675 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 179

❊ ❊ ❊

“Vâng, thưa trưởng quan.” Mọi người đáp khẽ. Đây là để thể hiện sự kính trọng đối với trưởng quan Ariel.

Thành viên tiểu đội Giảo Lang từ từ tiếp cận mục tiêu, hành động thật tự nhiên và kín đáo.

Khoảng hai phút sau, tất cả đã vào vị trí, thành công tiếp cận mục tiêu nhiệm vụ. Lâm Phỉ Nhi thì mặt dày mày dạn giả vờ làm một thiếu nữ đang trong cơn khủng hoảng, chỉ hận không thể nép sát vào tên nhân viên kia mong được an ủi.

“Có cần diễn xuất khoa trương đến thế không hả trời.” Gerald đen mặt nhìn Lâm Phỉ Nhi giả vờ yếu đuối. Cậu rất muốn biết, nếu tên cao to vạm vỡ bên cạnh cô mà biết cô gái trông rất “nhu nhược” này có thể thuật đạt cấp tám, thì liệu có bị doạ khiếp vía không.

“Liên quan gì đến em? Hửm? Hay là có nguyên nhân đặc thù nào khiến em để ý đến cô ấy?” Giọng nói ôn hoà của Edward vang lên bên tai Gerald, làm cậu dựng tóc gáy.

“A ha ha, đừng đùa, em chỉ đang cảm thán kỹ thuật diễn xuất của Phỉ Nhi thôi mà.” Gerald vội giải thích.

Trong nửa tháng này, cậu đã có những trải nghiệm vô cùng sâu sắc về “máu Hoạn Thư” của Edward. Nhìn con gái chảy nước miếng? Buổi tối lên giường giải quyết. Nhìn con trai chảy nước miếng? Buổi tối lên giường giải quyết. Nhìn trẻ con chảy nước miếng? Buổi tối lên giường giải quyết!

Lật bàn! Đấy là vì tôi thấy thằng bé đó quá đáng yêu! Cậu có phải shotacon đâu, thế mà Edward cũng lấy chuyện đó ra làm cớ để đè cậu. Đúng là vô sỉ hơn cậu gấp trăm lần!

“Khụ khụ, đừng nháo, chuyện chính quan trọng hơn.” Thấy ánh mắt Edward ngày càng trở nên nguy hiểm, Gerald vội vàng nhắc anh nên giải quyết đám cướp trước đã. Đến khi anh thu lại tầm mắt, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Edward quay đi, bên môi thấp thoáng nụ cười. Xem ra dạo này tạo áp lực cho Gerald lớn quá. Chẳng lẽ em ấy nghĩ mình sẽ làm ra hành vi không thích hợp trong hoàn cảnh nguy hiểm thế này sao?

“Hành động!”

Giọng nói hạ xuống mức âm lượng thấp nhất trở thành tín hiệu cho một trận chém giết. Gần như cùng lúc, ở cả hai cánh cửa vào đại sảnh xuất hiện vài bóng người lao về phía những tên cướp cầm vũ khí.

“Nguy hiểm!” Một tên cướp hô lên, nhưng không thể cứu vãn tình hình.

Chỉ vài đòn tấn công đơn giản dứt khoát, mấy tên cướp đã bị thành viên tiểu đội Giảo Lang giải quyết.

Trong chỗ tối, hai tên cướp cải trang thành con tin cũng nhanh chóng bị Ariel xử lý.

“Á!” Một tiếng thét chói tai vang lên, xung quanh quầy bar trở nên rối loạn.

Chung Thịnh nhìn tình hình bên đó mà nóng ruột. Phỉ Nhi đang ở chỗ đó!

“Đã xong!” Giọng thanh thanh của Lâm Phỉ Nhi truyền ra. Nghe thế, mọi người mới yên tâm.

Ariel đi tới, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Lâm Phỉ Nhi nhún vai, hất cằm chỉ gã nhân viên đã bất tỉnh và cô nàng ngã ngồi trên mặt đất: “Cô ta thấy tên này rút vũ khí ra liền hét lên.”

Ariel nhìn liếc qua rồi dời mắt đi.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, hầu hết mọi người trong đại sảnh đều chưa kịp phản ứng gì, đến khi xác định được mấy tên cướp có vũ khí đã bị xử lý, thì đồng loạt hoan hô.

“Các cậu …” Phó thuyền trưởng kinh ngạc nhìn Ariel, dường như không thể tin nổi chuyện đám nhóc này vừa làm.

“Haizz,” Không biết nghĩ tới cái gì, hắn lại thở dài, “Các cậu quá manh động. Cho dù giải quyết được đám cướp này, thì e chúng ta vẫn không có cách nào đoạt lại quyền khống chế con tàu.”

“Mưu sự tại nhân.” Ariel để lại câu đó rồi xoay người dẫn bọn Chung Thịnh chạy vào hành lang dẫn đến khu vực để khoang thuyền cứu hộ.

Trước khi đi, Chung Thịnh quay đầu lại dặn: “Làm phiền mọi người phong toả hai lối vào đại sảnh, chí ít đừng để ai trở thành con tin của bọn cướp.”

“Tôi biết rồi.” Phó thuyền trưởng gật đầu. Hắn không thể cầm vũ khí đối kháng trực diện với bọn cướp, nhưng vẫn có thể chỉ dẫn mọi người bố trí vài biện pháp phòng thủ xung quanh lối vào. Hơn nữa, chặn lối vào đại sảnh cũng tương đương với việc thêm cho mình một hàng rào phòng ngự, sẽ giúp những người trong đại sảnh an toàn hơn.

Chờ tiểu đội Giảo Lang đi hết, phó thuyền trưởng dẫn mấy người đi tìm đồ vật để chặn cửa vào đại sảnh. Tuy không biết có tác dụng gì nhiều không, nhưng bây giờ họ chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào lũ trẻ ấy.

“Gerald, có thể xâm nhập vào hệ thống của con tàu không?” Ariel vừa đi vừa hỏi.

“Không chắc. Tuy đây là tàu dân dụng, nhưng e là bọn cướp đã khống chế kết nối mạng rồi, phải tốn kha khá thời gian mới xâm nhập được.”

“Tóm lại cứ thử đi.”

“Được.”

May là số lượng cướp không nhiều, cho nên chúng chỉ kiểm soát ở một vài vị trí quan trọng, những chỗ còn lại hầu như không ai để ý đến. Vì e ngại trận chiến kịch liệt bên ngoài, hầu hết hành khách đều ngoan ngoãn ở yên một chỗ.

Chừng mười phút sau, cuối cùng Gerald cũng xâm nhập được vào hệ thống. Có sơ đồ con tàu, họ nhanh chóng tìm được vị trí của khoang thuyền cứu hộ.

“Nhanh lên, không còn thời gian đâu.” Ariel nhìn đồng hồ, nét mặt trông có vẻ nôn nóng.

Hắn là một tướng lĩnh vĩ đại, nhưng không phải thần thánh. Hắn có thể cố gắng hết sức cứu vớt tính mạng của những người này, nhưng không thể đảo lộn Càn Khôn.

Có lẽ mọi người không hiểu được tại sao hắn lại sốt ruột đến thế. Kể cả các hành khách trên tàu cũng chỉ nghĩ rằng bọn cướp lấy tiền xong sẽ thả họ đi. Nhưng Ariel thì khác. Từ lúc chúng nói ra cái tên băng cướp Huyết Dạ, hắn đã biết nếu không phản kháng, thì cái chờ đợi họ chỉ có một con đường chết.

Có lẽ lúc này băng cướp Huyết Dạ mới chỉ vừa thành lập, không khiến quân đội bận tâm. Nhưng trong trí nhớ của hắn, Huyết Dạ là băng cướp khét tiếng nhất trong số các băng cướp vũ trụ. Nguyên nhân rất đơn giản, nơi từng bị Huyết Dạ cướp bóc không bao giờ còn ai sống sót.

Bọn chúng là một lũ điên!

Không cần biết băng cướp Huyết Dạ bây giờ có hành động như thế hay không, Ariel tuyệt đối sẽ không lấy tính mạng mình ra để đặt cược vào lòng thương hại của một lũ cướp. Vì sự an toàn của mình, của Chung Thịnh, và của các đồng đội, hắn nhất định phải phản kháng!

“Ariel, đừng cuống, chúng ta vẫn còn cơ hội.” Chung Thịnh nắm chặt tay Ariel.

Ariel nhắm mắt lại, thở ra một hơi: “Ừ, là anh quá sốt ruột.”

Chung Thịnh cầm chắc tay hắn, mỉm cười an ủi. Là người chết đi sống lại, đương nhiên anh cũng biết đến băng cướp Huyết Dạ khét tiếng đời trước, càng hiểu sở dĩ Ariel nôn nóng như thế là vì bây giờ ngài không phải một vị tướng quân quyền cao chức trọng, mà chỉ là một học viên trẻ tuổi.

Không có quyền lực làm nền tảng, những việc mà hắn có thể làm quá ít. Giống như bây giờ, nhìn bảo vệ của con tàu ngày càng yếu thế trước sự tấn công dồn dập của bọn cướp, hắn vẫn không thể giành quyền chỉ huy khỏi tay trưởng đội bảo vệ, dù hắn dám chắc mình có thể cầm cự đến khi quân cứu viện tới.

Sẽ không ai tin vào một thằng nhóc mới chỉ mười tám tuổi, dù người đứng sau hắn là tướng quân Clifford.

“Đến rồi, ngay sau cánh cửa này.” Gerald nhanh chóng tìm đường tắt thông qua sơ đồ, chỉ vào cánh cửa hợp kim cách đó không xa.

“Mọi người chuẩn bị tinh thần, chắc chắn khoang thuyền cứu hộ đã bị bọn cướp khống chế. Rất có thể lát nữa sẽ có một trận chiến kịch liệt.”

“Yên tâm đi, đến lúc đó tớ sẽ cho mọi người chiêm ngưỡng tài bắn súng phi phàm của mình!” Gerald giơ cây súng vừa cướp được từ bọn cướp vũ trụ, ra vẻ đắc ý.

“Đây không phải trò chơi! Chỉ một chút bất cẩn là chúng ta sẽ toi mạng!” Ariel nhìn Gerald bằng ánh mắt lạnh thấu xương, làm cậu rùng mình.

Những người khác nhìn nhau, thấy lòng nặng trĩu.

“Tớ … tớ biết rồi.” Dường như Gerald bị Ariel doạ, nói lắp ba lắp bắp.

“Nhìn này, gần đây có thiết bị theo dõi.”

Gerald liên tục xâm nhập vào hệ thống, bắt đầu tra tìm các thiết bị theo dõi trên tàu.

“Thấy rồi! Có một cái!” Gerald vội vàng phóng to hình ảnh trên quang não. Vừa hay chiếc camera này đang chiếu cảnh trên hành lang dẫn đến chỗ khoang thuyền cứu hộ.

Trong góc chồng chất mấy thi thể, nhìn quần áo có thể đoán được họ là nhân viên trên tàu, cũng có một vài hành khách. Hai bên cánh cửa hợp kim dẫn lối vào hành lang đều có một tên cướp canh giữ. Nhìn vẻ mặt chúng có vẻ không mấy căng thẳng.

“Chuẩn bị. Gerald phụ trách mở cửa. Sau khi cửa mở ra, tôi với Chung Thịnh sẽ lên trước.”

“Tại sao?” Samantha bất mãn.

“Câm miệng! Cô muốn cãi lệnh?” Chung Thịnh đột nhiên lạnh giọng.

Samantha siết chặt nắm tay, nhưng không nói gì nữa.

Ai cũng biết người vọt vào đầu tiên là người nguy hiểm nhất. Nếu là những trận chiến bình thường, thì người đi tiên phong chắc chắn sẽ là Samantha. Nhưng, đúng như Ariel nói, đây không phải trò chơi, mỗi người chỉ có một mạng sống, đã mất là không còn cơ hội nào nữa. Trong số họ, chỉ có Ariel và Chung Thịnh là người từng xông pha chém giết trên chiến trường, cũng là lựa chọn tốt nhất cho nhiệm vụ này.

Nguyệt: Có ai không hiểu “máu Hoạn Thư” là gì không? Thực lòng là mình ko muốn để mấy từ ngữ như kiểu “ăn dấm chua” hay “bình dấm chua”, vì đó là cách nói của người Trung Quốc. Ở đây tác giả muốn nói đến cái tính hay ghen có hơi điên cuồng của Edward, và mình nghĩ tới nhân vật Hoạn Thư trong “Truyện Kiều”, cũng nhớ ra trong một bài báo nào đó viết về các anh chồng của bartender nữ có dùng cụm từ “máu Hoạn Thư” này, và thấy nó rất phù hợp, nên đã tự ý thay đổi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »