Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 107

❊ ❊ ❊

“Khụ khụ …” Chung Thịnh ho khan hai tiếng, nhắc nhở Ariel chú ý hoàn cảnh. Mặc dù họ ngồi ở giữa xe, phía trước còn có ghế chắn, nhưng hành vi lộ liễu như vậy thật sự không phải việc ngài Ariel nên làm.

Ariel mặt không biểu cảm, chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn Chung Thịnh, ngón tay miết nhẹ một cái, lập tức làm anh mềm nhũn cả người.

Không thể ngăn đối phương sờ mó, Chung Thịnh cũng không dám cầu cứu. Rơi vào đường cùng, anh đành phải phối hợp, điều chỉnh tư thế để che tầm nhìn phía trước.

Nào ngờ, anh vừa di chuyển, Ariel liền nắm bắt thời cơ, cái tay chẳng những không thu lại, còn càng không kiêng nể gì, mò dần lên trên.

Chung Thịnh cứng cả người, mím chặt môi, hai mắt nhìn thẳng phía trước, cố gắng phớt lờ cảm giác khác thường của cơ thể.

Ngón tay man mát chạm đến phân thân. Vừa bị trêu chọc, phân thân vốn mềm nhũn lập tức cứng lên với tốc độ kinh người.

Chung Thịnh chợt căng thẳng, không dám thở mạnh, sợ mình lỡ miệng phát ra tiếng rên rỉ mờ ám. Hai tay bấu chặt lưng ghế phía trước, không dám nhúc nhích. Nếu không thể ngăn ngài Ariel, anh chỉ đành kìm chế bản thân không bật ra tiếng.

Bị cái quần giới hạn, động tác của Ariel không thoải mái liền mạch lắm. Dẫu vậy, Chung Thịnh vẫn không chống đỡ nổi dục vọng xâm lấn thần kinh.

Từng hồi khoái cảm nện lên thần trí anh. Nếu không phải nhớ rõ trong xe còn có Góa Phụ Đen, chắc anh đã thất thố bật ra tiếng rên rỉ rồi.

Khoái cảm ngày càng mãnh liệt làm Chung Thịnh siết chặt tay đến nổi gân xanh. Sắp sửa bùng nổ dục vọng làm anh hơi hoảng hốt.

Nhưng, đúng lúc đó, bàn tay giở trò kia đột nhiên thu về, bỏ mặc Chung Thịnh ở đó lên không được, xuống chẳng xong, mắc kẹt ở thời điểm mấu chốt không thể diễn tả bằng lời.

Chung Thịnh quay sang nhìn Ariel, đôi mắt đen ướt nước. Đàn ông ai bị kẹt lúc này chẳng như vậy. Chung Thịnh không phải ngoại lệ.

Ariel mặt không biểu cảm ngồi trên ghế, trông nghiêm túc đứng đắn, không nhìn ra được hắn vừa thủ *** cho phó quan.

Hắn thản nhiên liếc nhìn Chung Thịnh, đè thấp giọng: “Sẽ có mùi.”

Chung Thịnh tủi thân nhìn hắn. Mặc dù câu này nghe rất có lý, nhưng anh vẫn có cảm giác ngài Ariel đang trả thù chuyện lúc nãy Góa Phụ Đen muốn hẹn hò với anh.

Chung Thịnh lặng lẽ cúi đầu, nhìn chỗ quần nhô lên của mình, khóc không ra nước mắt. Anh tuyệt đối không thể thủ *** trước mặt ngài Ariel được. Huống chi, trong chiếc xe này, ngoài ngài Ariel ra còn có một người phụ nữ.

Lòng khóc ròng nuốt quả đắng vốn không phải của mình, Chung Thịnh có cảm giác từ sau khi mình sống lại, ngài Ariel càng lúc càng hẹp hòi.

Cứ nửa vời như thế một lúc lâu, Chung Thịnh thấy thật may mắn là đã áp chế được dục vọng trước khi xuống xe. Nếu không, với cái đũng quần nhô cao đó, anh không dám ra khỏi xe.

Bọn họ vừa lên một con tàu vũ trụ cỡ trung, lớn hơn cái họ đi lúc đến hành tinh này. Hơn nữa, trên tàu có rất nhiều người, đại đa số là thành viên đoàn lính đánh thuê Firefox họ từng gặp ở căn cứ.

Chào hỏi với vài người quen xong, Góa Phụ Đen dẫn họ đến một căn phòng, nói rằng hai người lấy được máy phát tín hiệu nhanh nhất, hai tổ kia chắc phải ngày mai mới lấy được.

Chung Thịnh không phát biểu ý kiến gì. Nếu hai tổ khác gặp phải tình trạng như họ, thì đừng nói là ngày mai, có thể lành lặn vượt qua giai đoạn này không cũng là vấn đề.

Đương nhiên, Chung Thịnh không biết rằng sở dĩ hai người rơi vào tình cảnh đó là vì Hồ Lập ‘đặc biệt chăm sóc’ họ. Hơn nữa, vì nguyên nhân này mà áp lực của bọn Hạng Phi ít đi nhiều, thế nên mới thuận lợi lấy được máy phát tín hiệu vào ngày mai.

Chờ Góa Phụ Đen đi rồi, Ariel vào tắm trước. Hắn không có bệnh sạch sẽ, nhưng vừa lăn lộn ba ngày trời trên tinh cầu kia, nếu có điều kiện thì đương nhiên là hắn muốn tẩy rửa sạch sẽ một chút.

Khi Ariel ném một cái khăn mặt khô cho Chung Thịnh như thể chuyện đương nhiên, Chung Thịnh bắt đầu kiểm điểm lại bản thân. Có phải anh làm hư ngài Ariel rồi không, rõ ràng trong phòng tắm có máy sấy, chỉ tốn chưa đến một phút là khô tóc, vậy mà Ariel lại thành thói quen giao việc này cho anh. Như thế liệu có tốt không?

Lau tóc cho Ariel xong, Chung Thịnh cũng đi tắm. Đến khi bước ra, anh lại thấy Ariel vẻ mặt trầm tư suy nghĩ cái gì đó.

“Có chuyện gì sao?” – Chung Thịnh hỏi.

“Không có gì. Vừa rồi Hồ Lập thông báo đợt đặc huấn của chúng ta đã kết thúc.”

Chung Thịnh ngẩn ra: “Có ý gì?”

“Ý là chúng ta sắp về trường.” Thấy Chung Thịnh còn đang sững sờ, Ariel lại bổ sung thêm một câu: “Ý của hiệu trưởng.”

Chung Thịnh ngạc nhiên hỏi: “Hiệu trưởng bảo chúng ta đi mà. Sao chưa được nửa năm đã gọi về?”

“Tôi cũng không biết.” Ariel lắc đầu. “Nhưng chắc là có việc gấp, ngay cả nhiệm vụ của nhóm Hạng Phi cũng ngừng lại. Hồ Lập đã hạ lệnh trực tiếp đưa họ về đây rồi.”

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Đời trước Chung Thịnh không học ở trường Đệ Nhất, tất nhiên không biết có chuyện gì xảy ra, cho nên anh thuận miệng hỏi một câu vậy thôi.

Mắt Ariel chợt lóe lên. Nếu hắn nhớ không nhầm, khoảng thời gian này … hình như là lúc đoàn trao đổi của đế quốc Elan đến?

Với cái tính không chịu thua kém của hiệu trưởng, gọi nhóm học viên tinh nhuệ bọn họ về cũng là điều dễ hiểu.

Chuyện huấn luyện quan trọng, nhưng vẫn không quan trọng bằng giành vinh quang về cho đất nước.

Chỉ là … Nhớ đến đoàn trao đổi của đế quốc Elan, Ariel lại nhớ đến tên nhị hoàng tử như con chim khổng tước kia. Dù rằng Ariel được giáo dục rất tốt, nghĩ đến tên kia cũng phải nổi gân xanh.

Thôi, cố gắng tránh xa con khổng tước lòe loẹt kia là được.

Ừm, Chung Thịnh cũng phải cách xa tên kia ra. Tiếp xúc với bệnh thần kinh kiểu gì cũng bị ảnh hưởng.

Hoàn toàn không biết Ariel đang nghĩ gì, Chung Thịnh thấy đối phương không đáp thì chỉ cho rằng Ariel không biết, thế nên thành thành thật thật đi ngủ. Đến khi Ariel tỉnh táo lại, nhìn thấy Chung Thịnh đã ngủ say liền rầu hết cả lòng. Lại không làm được gì!

Hồ Lập hành động rất nhanh. Sáng sớm ngày hôm sau đã đóng gói bảy người bọn họ đưa lên phi thuyền.

Trên phi thuyền, ai ai cũng thấy hiếu kỳ vì hiệu trưởng đột nhiên triệu hồi họ về trường, bắt đầu bàn tán xôn xao.

Gerald hiếu kỳ hỏi: “Hiệu trưởng gọi chúng ta về gấp thế để làm gì?”

“Ai biết.” Lâm Phỉ Nhi nhún vai, lười suy đoán nguồn cơn cớ sự.

Sau khi sống sót vượt qua khóa huấn luyện tinh thần tàn bạo và ba tháng luyện tập như tra tấn, cô thấy thế giới này không còn gì có thể ngăn cản mình nữa. Đương nhiên, không bao gồm Chung Thịnh và Ariel. Trong mắt Lâm Phỉ Nhi, bọn họ sớm đã không thuộc phạm trù thế giới này rồi!

“Này, cậu nghĩ sao?” Gerald vẻ mặt hóng hớt đẩy đẩy vai Hạng Phi. Hạng Phi dời mắt khỏi trang sách, liếc nhìn cậu: “Đàn ông con trai đừng có lắm chuyện thế.”

Gerald: …

Lôi Tranh không nhịn được bật cười. Rõ ràng là người yêu, vậy mà không hiểu sao Hạng Phi cứ thích làm Gerald bẽ mặt.

Ấy … Đương nhiên, với Gerald mặt dày, cậu ta chẳng cần người khác phải giữ thể diện cho. Dù sao bị châm chọc rồi chỉ vài phút sau là cậu ta lại hồi đầy máu ngay tại chỗ.

Quả nhiên, vừa ỉu xìu một lúc, Gerald lại tinh thần phấn chấn, lấm la lấm lét nhìn xung quanh, tìm một ai đó buôn chuyện với mình. Đáng tiếc, mọi người đều không có hứng thú, ai làm việc của người nấy.

Nhìn một vòng mà chẳng kiếm được người thích hợp. Đến khi nhìn sang Chung Thịnh, một ánh mắt sắc bén lạnh tanh đột nhiên lia thẳng đến cậu.

Gerald cứng người, rụt cổ, quay sang tra tấn Lôi Tranh hiền lành, để lại Chung Thịnh chẳng hiểu ra làm sao. Lạ thật, vừa rồi hình như Gerald định nói gì với anh mà, sao tự dưng lại quay đi?

Thôi, cậu ta không nói thì thôi, dù sao cũng chẳng có gì to tát. Anh quay sang hỏi Ariel: “Ariel, muốn uống trà không?”

Ariel gật nhẹ. Chung Thịnh lập tức đi pha như chú ong mật nhỏ chăm chỉ.

Đến tận lúc đó, cảm giác lạnh lạnh sau lưng mới tiêu tan. Gerald oán thầm: Ariel có cần phải thế không, giờ ai chẳng biết Chung Thịnh là người nhà cậu ta, mình chỉ định nói chuyện phiếm thôi mà, sao phải gây áp lực lớn thế chứ …

Samantha vẫn luôn nhắm mắt nghỉ ngơi, chỉ khi Ariel gây áp lực cho Gerald mới hơi nhấc mắt lên, phát hiện mục tiêu là tên tiện nhân Gerald thì quả quyết nhắm mắt lại nghỉ tiếp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »