Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 192

❊ ❊ ❊

Có thể nói, nếu hai mệnh lệnh trên được đưa ra chậm vài giây thôi, thì bây giờ cả phi thuyền đã nổ tan tành. Cũng chính hai mệnh lệnh đơn giản mà hữu hiệu đó giúp họ thoát chết.

Một tên cướp mắt chột đứng bên Peter do dự hỏi: “Hạm trưởng, có đuổi theo không?”

“Đuổi theo!” Peter cắn răng, “Mệnh lệnh của lão đại là phá hủy chiếc phi thuyền đó.”

Mắt chột chần chừ một lúc lại nói: “Tốc độ của chúng ta nhanh hơn, hiện đã kéo dãn ra thành hơn một trăm đơn vị vũ trụ rồi, e là …”

“Đừng có lắm lời, tao bảo đuổi là đuổi!” Peter hung dữ trừng mắt lườm mắt chột.

Mắt chột vội ngậm miệng. Chiến hạm đổi hướng, chạy theo hướng nhóm Ariel bỏ chạy.

“Đau! Đau! Đau! Anh nhẹ tay thôi!!!!” Gerald mắt ngập nước nhìn Edward, trông rõ là tội nghiệp.

Vẻ mặt tươi cười ôn hòa thường ngày của Edward đã chẳng thấy đâu, cả người tản ra hơi thở rùng rợn vật sống chớ tới gần, phạm vi ba mét xung quanh không có sinh vật nào xuất hiện.

“Giờ mới biết đau?” Giọng Edward lạnh tanh, tay quấn băng vải lại nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Thì … không còn cách nào khác mà. Em gần chỗ Phỉ Nhi nhất, đâu thể để cậu ấy xảy ra chuyện gì được. Cậu ấy là người điều khiển mà, chẳng may có vấn đề gì, thì chúng ta không chạy thoát được.” Gerald tủi thân nói. Làm sao cậu biết được là lại xui xẻo như thế chứ, chỉ thiếu một giây nữa thôi là cài được khóa, kết quả lúc thực hiện bước nhảy ngắn, cả người cậu bật ra khỏi ghế, đập mạnh vào bệ điều khiển, đầu bị thương nặng, chảy máu ròng ròng.

Edward không nói thêm gì, chỉ dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người nhìn chằm chằm Gerald.

Bị người yêu nhìn đến nỗi áp lực nặng nề, Gerald càng nói giọng càng nhỏ, sau cùng lại chẳng hiểu sao bắt đầu nghĩ, phải chăng hành động vừa rồi của mình có gì sai.

“Lúc về em rèn luyện tốc độ tay nghiêm chỉnh cho tôi!” Cuối cùng, Edward dùng một miếng băng dán cố định băng vải trên đầu cậu, nói với giọng lạnh lùng. Hắn biết Gerald làm thế là đúng, nhưng vẫn không thể quên đi cái cảm giác ngạt thở khi thấy đầu cậu chảy máu đầm đìa.

Nếu không thể ngăn cản, vậy thì bao dung đi. Nhưng hắn sẽ không cho phép nhóc ngố này giúp người lại hại mình lần nữa.

Chuyện vừa rồi xét ra thì hắn cũng có trách nhiệm. Nếu hắn sớm để ý tới Lâm Phỉ Nhi chưa cài khóa an toàn, thì Gerald đã không phải mạo hiểm vào giờ phút cuối như thế.

Mặt khác …

Edward nheo mắt lại, bấm khóa mà cũng phải mất hai giây, xem ra hắn nên tăng mạnh tập huấn đặc biệt cho Gerald. Nếu em ấy cài xong khóa trong một giây thì đâu đến nỗi bị thương thế này.

“Bọn chúng đuổi theo.”

Bởi vì Edward bận sơ cứu cho Gerald, nên Lôi Tranh tạm thời phụ trách theo dõi ra-đa.

Ariel nhìn hai điểm sáng chớp nháy trên màn hình ra-đa, thản nhiên nói: “Phỉ Nhi, tăng tốc tối đa, chú ý tránh đòn tấn công của bọn chúng.”

“Phóng hình ảnh đối phương lên đi. Ở cự ly này chắc chúng ta có thể nhìn ra loại hình chiến hạm của chúng rồi.” Ariel chuyển mắt sang nhìn Chung Thịnh, không nói bằng giọng nghi vấn.

Chung Thịnh cũng không làm hắn thất vọng: “Chiến hạm diều hâu XT-7768, vừa bị đào thải khỏi quân đội năm ngoái.”

“Năm ngoái à …” Mắt Ariel lạnh căm, “Những kẻ đó đúng là ngày càng to gan.”

Nhóm Lôi Tranh chẳng hiểu Ariel đang nói gì, chỉ có Chung Thịnh biết được hàm nghĩa ẩn trong đó.

Đời trước, khi đụng độ bọn cướp vũ trụ, Ariel từng phát hiện có một số chính khách và sĩ quan quân đội cấu kết với bọn chúng, trộm bán chiến hạm “về hưu” của quân đội cho chúng. Biết bao quân lính Liên Bang hy sinh tính mạng trong trận chiến với bọn cướp vũ trụ để bảo vệ quốc gia, vậy mà cái lũ khốn nạn đó lại bán qua tay vũ khí cho bọn cướp, rồi dùng đống tiền đó để hưởng thụ cuộc sống xa hoa trụy lạc.

Đáng tiếc, đời trước đến tận khi chết, Ariel vẫn không tìm ra được lũ sâu mọt ẩn nấp trong quân đội đó. Chung Thịnh cũng từng nghi ngờ, phải chắc đó chính là những kẻ đặt bẫy Ariel, đẩy ngài vào chỗ chết.

“Phỉ Nhi, đóng bớt các bộ phận không cần thiết, dồn toàn bộ năng lượng vào hệ thống động cơ. Samantha, thông báo cho hành khách, vì thiếu năng lượng nên chúng ta sẽ tắt hết các thiết bị chiếu sáng, bảo họ ngồi yên tại chỗ chờ đợi, đừng hoảng sợ hay chạy lung tung. Lôi Tranh, tập trung chú ý vào chủ pháo của đối phương, khi năng lượng hội tụ đến hơn 80% tức là chúng chuẩn bị tấn công, lúc đó báo cho tôi biết. Edward, Gerald, hai người chia nhau điều khiển động cơ tuốc bin hai cánh trái phải, phối hợp với Phỉ Nhi né tránh công kích.”

Cuối cùng …

“Chung Thịnh, đóng hệ thống vũ khí. Vũ khí của chúng ta không có tác dụng gì với chúng cả. Dồn hết năng lượng để khởi động màng chắn, chủ yếu để ngăn lực cản không khí.”

“Tuân lệnh! Trưởng quan!”

Mọi người đồng thanh đáp, rồi chia nhau ai đi làm việc người nấy, tập trung tinh thần cao độ, chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.

“À … ờ … tôi có giúp được gì không?” Từ lúc nãy đã bị ngó lơ, ông chú phó thuyền trưởng gãi đầu xấu hổ. Kỳ lạ thật, hắn đã công tác trên phi thuyền này năm năm, vậy mà sao cậu thanh niên này lại quen thuộc với nó còn hơn cả hắn vậy?

Ariel nhìn hắn, nhíu mày. Được rồi, tạm thời chưa có gì cần vị phó thuyền trưởng này hỗ trợ.

Bị Ariel nhìn như thế mà bực, cái ánh mắt “ở đây không cần anh” này làm phó thuyền trưởng rất khó chịu.

Hắn giận tái mặt: “Các cậu cần năng lượng chứ gì, ngoài năng lượng cố định, trên phi thuyền còn một ít năng lượng dự trữ nữa.”

“Tôi biết, chỗ đó cứ giữ lại để dùng trong tình huống đặc thù, dùng luôn bây giờ không thích hợp.” Ariel ngắt lời hắn.

Phó thuyền trưởng khó chịu nhìn Ariel. Thằng nhóc chết tiệt!

“Khụ khụ, tôi muốn nhắc cậu là ngoài năng lượng dự trữ đó ra, năng lượng của cơ giáp và khoang thuyền cứu hộ cũng có thể chuyển được cho phi thuyền. Nếu kết nối tất cả, tôi nghĩ sẽ thêm được một nguồn năng lượng kha khá đó.”

Ariel sáng mắt lên, lập tức liên lạc với Hạng Phi: “Hạng Phi, lập tức đến phòng hạm trưởng, hộ tống ngài phó thuyền trưởng đến kho chứa khoang thuyền cứu hộ, làm theo chỉ dẫn của anh ta, chuyển toàn bộ năng lượng sang cho phi thuyền.”

“Tuân lệnh, trưởng quan!” Hạng Phi ngắt liên lạc, nói một tiếng với hai vị huấn luyện viên rồi vội vàng đi chấp hành nhiệm vụ.

Phó thuyền trưởng đắc ý nhìn Ariel. Nhóc con, đừng tưởng mình biết nhiều, những biện pháp thế này chỉ có người làm việc lâu năm như tôi mới biết thôi.

“Vô cùng cảm ơn sự giúp đỡ của anh. Xin anh phối hợp với bạn học của tôi đến kho hàng để điều chuyển năng lượng. Nếu có gì cần thì cứ nói với tôi.” Ánh mắt Ariel nhìn phó thuyền trưởng đã hơi thay đổi, ít nhất thì không còn là ánh mắt nhìn kẻ vô dụng nữa.

Phó thuyền trưởng rộng lòng bỏ qua: “Không cần, chỉ cần tôi với vài thuyền viên khác đi làm là xong ngay thôi.”

Ariel tỏ ý tán thưởng với sự lão luyện của phó thuyền trưởng, rồi mới tiễn anh ta đi cùng Hạng Phi.

Thêm một nguồn năng lượng nữa, Ariel càng tự tin hơn. Ra-đa cho thấy hai bên chỉ còn cách nhau bảy mươi đơn vị vũ trụ. Dù lúc trước cách nhau hơn một trăm đơn vị vũ trụ, nhưng tốc độ của phi thuyền chở khách không thể sánh bằng chiến hạm, nên rút ngắn khoảng cách chỉ là vấn đề thời gian.

“Chủ pháo của đối phương có động tĩnh gì không?” Chung Thịnh hỏi.

Lôi Tranh đáp: “Vẫn chưa.”

Chung Thịnh gật đầu. Loại chiến hạm diều hâu này có hai loại chủ pháo, một loại có tầm bắn sáu mươi đơn vị vũ trụ, loại còn lại chỉ có tầm bắn năm mươi đơn vị vũ trụ. Loại trước bắn xa nhưng lực sát thương không bằng loại sau. Đến bây giờ mà bọn chúng vẫn chưa tụ năng lượng chứng tỏ chúng dùng loại số hai. Vậy có nghĩa là, chỉ khi thu hẹp khoảng cách còn khoảng sáu mươi đơn vị vũ trụ, chúng mới khởi động pháo.

“Phỉ Nhi, khi khoảng cách rút ngắn còn tầm năm mươi đơn vị vũ trụ, tiến hành động tác né tránh hình chữ S.”

“Thật hả?” Trên màn hình lớn hiện ra hai chữ cực to.

“Ừ.” Ariel bình tĩnh gật đầu.

Những người khác đều nhìn hắn với ánh mắt kỳ quặc.

Động tác né tránh hình chữ S là động tác của cơ giáp mà, chẳng lẽ cũng áp dụng được với phi thuyền sao? Ngược đời quá rồi đó.

“Được, để tớ thử xem sao. Nhưng không đảm bảo sẽ thành công đâu.” Màn hình lại hiện lên một dòng chữ, có vẻ Phỉ Nhi vẫn còn do dự.

“Không sao, cứ coi phi thuyền như cơ giáp mà điều khiển.” Ariel nhẹ giọng khuyên nhủ.

“Ok! Để tớ thử xem thế nào! ^0^!” Lâm Phỉ Nhi phấn khích đi thử, còn chưa đến khoảng cách sáu mươi đơn vị vũ trụ mà phi thuyền đã bắt đầu lắc lư một cách khó nhọc.

“Hạm trưởng, bọn chúng đang … làm gì vậy?” Trên chiến hạm của bọn cướp, tên phụ trách giám sát ra-đa ngớ ra nhìn chiếc phi thuyền lừ đà lừ đừ lắc trái lắc phải như con ma men, thấy rất là khó hiểu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »