Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5598 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 155

❊ ❊ ❊

Không còn cách nào khác, tên Gerald này đúng là dai như đỉa, không nghe máy thì cậu ta sẽ gọi đến lúc nghe mới thôi.

Mặc dù rất muốn kéo tên cậu ta vào sổ đen, nhưng nghĩ đến chuyện lúc trở về bị cậu ta viện cớ này để làm phiền, Edward đành bỏ cuộc.

“Ồ, Edward, hôm nay anh trả lời nhanh ghê. Đang chờ em à?” Gerald cười rất đáng khinh.

Edward mặt không đổi sắc nhìn cậu. Bởi vì hắn phát hiện ra, đối mặt với tên tiện nhân này, giữ vẻ mặt mỉm cười là một việc cực kỳ khó.

“Ai nha, nhớ em thì cứ nói thẳng đi mà. Mai em sẽ gọi sớm cho anh nha ”

Đường lượn sóng tiêu hồn kia làm Edward thấy ngứa răng. Chẳng lẽ cậu ta chưa từng nhìn mặt đoán ý người khác à? Rốt cuộc là nhìn kiểu quái gì mà thấy rằng mình đang chờ cậu ta gọi đến?

Lần trước cũng thế, hắn chỉ trả lời chậm một chút thôi mà tên này đã hỏi hắn bằng vẻ mặt đáng khinh rằng, có phải hắn đang quay tay không, cậu ta gọi đến liệu có làm phiền không.

Vẻ mặt Edward lúc ấy cực kỳ phấn khích. Hắn nghĩ cuộc đời này mình chưa bao giờ gặp ai vô liêm sỉ như Gerald. Ở trong đội cùng lắm chỉ thấy cậu ta miệng tiện, khi bị quấn lấy rồi hắn mới sâu sắc cảm nhận được chân lý của từ “đáng khinh”.

Gerald gần như phát huy từ này đến mức cực hạn. Edward dám khẳng định là cả đời này cũng không gặp được người nào khác đáng khinh như cậu ta.

“Hôm nay cậu tìm tôi có chuyện gì?” Edward mặt không đổi sắc hỏi.

“Cũng không có gì …” Gerald chớp chớp mắt vô tội.

Edward sắp không chịu nổi rồi. Chẳng lẽ tên này rảnh rỗi quá nên ngày nào cũng gọi điện quấy rầy mình?

“Tôi nhớ Hạng Phi ở cùng phòng với cậu. Nhóm Ariel cũng không về nhà.” Edward nhắc.

“Nhưng mà …” Gerald di di hai đầu ngón trỏ vào nhau, ra vẻ tội nghiệp, “Hạng Phi suốt ngày chạy theo lấy lòng Lôi Tranh. Còn tên Ariel kia, em chỉ nói mấy câu với Chung Thịnh thôi cậu ta đã lườm rồi … Ngay cả Phỉ Nhi với Samantha cũng cảnh cáo em không được đến làm phiền họ, nếu không sẽ bị ăn đòn.”

Edward: … Thế nên người tốt tính như tôi đây phải chịu Gerald tra tấn sao?

Edward xoa xoa thái dương, cảm thấy nói chuyện với Gerald làm đầu hắn còn đau hơn cả lưng.

“Hì hì, Edward à, em nhớ anh từng bảo tối nay nhà anh tổ chức dạ hội đúng không. Mau nói tình hình đi nào, có người đẹp nào xuất hiện không?” Gerald phấn khích hỏi.

Edward mỉm cười, còn chưa trả lời đã nghe Gerald ở đầu bên kia la toáng lên: “A, anh xem anh xem, lại đeo mặt nạ rồi!”

Edward cảm thấy nụ cười của mình cứng đờ. Rõ ràng ai nhìn vào cũng thấy hắn mỉm cười tao nhã. Tại sao tên Gerald này lần nào cũng biết hắn đang cười giả tạo?

Chuyện này không khoa học!!!

Ngay đến chuyện Hạng Phi thầm mến Lôi Tranh cậu ta còn không phát hiện ra, vậy thì dựa vào đâu mà phát hiện ra mình cười giả tạo?

“Được rồi được rồi, em chỉ muốn anh giới thiệu vài cô em xinh đẹp thôi mà, sao lại cười giả lả với em thế?” Gerald hình như vẫn còn bất mãn.

Edward trầm mặc. Hình như … hắn đã quen cười như vậy. Bởi vì ai cũng thích nụ cười đó. Nụ cười khiến họ cảm thấy thân thiện. Dù chỉ là vỏ ngoài …

“Ê ê! Edward, anh đang ngẩn người đấy à?” Gerald đột nhiên dí sát mặt vào màn hình, cả cái mặt choán gần hết màn hình.

Edward lùi lại theo phản xạ. Vì lý do cá nhân, hắn không thích tiếp xúc quá gần với người khác.

Vốn không có vấn đề gì, nhưng hiển nhiên là Edward đã xem nhẹ những vết thương trên lưng.

“A!” Loại thuốc xịt này có tác dụng chữa vết thương hở rất tốt, nhưng còn chưa nghịch thiên đến mức phun lên một cái là khỏi ngay.

Vết thương đã dần khép miệng, nay lại vì cử động mạnh mà nứt ra, rỉ máu.

“Hả? Anh làm sao thế?” Gerald cũng nhìn ra vẻ mặt đau đớn của Edward, vội hỏi thăm.

“Không có gì.” Edward cười gượng. Vết thương trên lưng rất đau, nhưng tim hắn còn đau hơn. Nếu bị thương do sự cố ngoài ý muốn, hắn còn có thể tìm đến sự an ủi từ bạn bè. Nhưng đây là do mẹ đẻ hắn gây ra, bảo hắn mở miệng thế nào đây …

“Sao lại không có gì. Chẳng phải anh đang ở nhà à? Ở nhà sao lại bị thương?”

“Tôi đã bảo là không sao!” Hiếm khi Edward giận ra mặt. Cơn đau ê ẩm không ngừng nhắc nhở hắn rằng, hắn chẳng có gì cả, không có tình thân, không có tình yêu, ngay cả tình bạn với đám Ariel cũng chỉ là giả dối …

“Này, anh …”

“Xin lỗi, tôi mệt rồi, muốn đi ngủ. Tạm biệt.” Không có tâm trạng nào nói chuyện với Gerald, Edward tắt phụt màn hình. Có lẽ đây là hành vi bất lịch sự nhất hắn từng làm.

Mệt mỏi để quang não lên đầu giường, Edward che kín hai mắt. Thật ra hắn không ghét được Gerald quan tâm. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc sự quan tâm này xuất phát từ quan hệ bạn bè giả dối, hắn lại không kìm được cơn giận.

“Chết tiệt!” Vùi đầu xuống đệm giường, Edward ghét cay ghét đắng cái cuộc sống hiện tại. Dù có cố gắng thế nào, đạt được bao nhiêu thành tựu, hắn cũng không thể làm mẹ hài lòng.

Từ nhỏ đến lớn, câu mà mẹ nói với hắn nhiều nhất hình như chỉ có “Tại sao mày lại không bằng thằng con hoang kia”.

Bật cười tự giễu. Nụ cười của Edward lúc này còn khó coi hơn là khóc. Đôi khi hắn nghĩ, mình có thật là con đẻ của mẹ không, có người mẹ nào lại đối xử với con mình như thế không?

Ánh mắt mờ mịt dần trở nên rõ ràng. Edward tuyệt đối sẽ không để mẹ tiếp tục ngược đãi như vậy. Hắn không thể, cũng không muốn tiếp tục chịu đựng bà mẹ tàn ác này nữa. Nếu bố không thể cản mẹ lại, vậy thì trước khi đủ sức ngăn cản bà ta, mình phải đi thật xa khỏi nơi này.

Ba ngày nghỉ ngơi trôi qua rất nhanh. Tiểu đội Giảo Lang Chi Tinh cũng được thư giãn sau một thời gian thi đấu căng thẳng.

Buổi tối ngày thứ ba, mọi người đón Edward trở về, đồng thời nhận được thông tin về đối thủ trong trận đấu ngày mai.

Tiểu đội Thuấn Sát.

Đây là một đội rất đặc biệt. Tám chiếc cơ giáp của đội họ đều thuộc hệ ám sát. Đây là kiểu bố trí rất cực đoan. Gặp địa hình thuận lợi, họ có thể gây sát thương khủng bố cho đối thủ. Nhưng nếu ở địa hình không thích hợp ẩn nấp, bọn họ chính là bia ngắm di động.

Cơ giáp hệ ám sát nổi tiếng với lực sát thương cao, khả năng ấn nấp tốt, và lực phòng ngự kém. Chúng được trang bị hệ thống ngụy trang người người căm phẫn, nếu đối thủ không cảnh giác cao độ, hoàn toàn có thể tiếp cận gần sát rồi một chiêu diệt gọn.

Đương nhiên, có hệ thống ngụy trang trâu bò như vậy rồi, chúng sẽ bị hạn chế ở mặt khác. Đó là không thể sử dụng bất kỳ loại vũ khí laser nào. Người điều khiển cơ giáp loại này phải có khả năng võ thuật cận chiến cực siêu, nếu không cơ giáp sẽ thành đồ bỏ đi.

Tiểu đội Thuấn Sát toàn bộ đều sử dụng loại cơ giáp này lọt vào vòng bán kết là đủ thấy tám người họ đều rất giỏi kỹ thuật chiến đấu gần. Mặc dù tiểu đội Giảo Lang không có ai yếu kém, nhưng vẫn phải để ý đến vấn đề này.

Có lẽ tiểu đội Giảo Lang Chi Tinh thật sự rất may mắn. Từ đầu đến giờ thuận buồm xuôi gió, trận hôm nay gặp tiểu đội Thuấn Sát còn trùng hợp được chuyển đến địa hình sa mạc.

“Ha ha ha!” Gerald ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, “Trời cũng giúp chúng ta!!!”

Edward đen mặt. Mặc dù địa hình sa mạc rất bất lợi với tiểu đội Thuấn Sát, nhưng Gerald cười như vậy cũng quá khoa trương.

“Hôm nay đúng là may mắn.” Hạng Phi nhoẻn miệng cười. Gặp cơ giáp hệ ám sát trong địa hình sa mạc chắc chắn là may mắn của đội họ, bất hạnh của đối thủ.

Đương nhiên, tiểu đội Thuấn Sát dám dùng tám chiếc cơ giáp ám sát tham gia thi đấu tất nhiên là phải tự tin vào năng lực bản thân. Có điều, gặp đội khác còn được, chứ gặp tiểu đội Giảo Lang Chi Tinh thì …

“Đúng là sảng khoái.” Tiêu diệt chiếc cơ giáp cuối cùng, Gerald ra vẻ bảnh bao thổi phù họng súng một cái, phát biểu cảm tưởng.

Nhưng đây đúng là tính từ thích hợp nhất với trận đấu hôm nay.

Ưu thế lớn nhất của tiểu đội Thuấn Sát là lợi dụng địa hình che chắn phát huy khả năng ngụy trang siêu quần, một đòn diệt gọn. Nhưng trên địa hình sa mạc rộng lớn, không có vật che chắn, chỉ một hành động nhỏ cũng bị đám Ariel phát hiện rồi tiêu diệt sạch sẽ.

Không phải đội này không mạnh, chỉ tiếc gặp trúng đám biến thái trường Đệ Nhất, cho nên đành nuốt hận ngậm ngùi chịu thua ở vòng bán kết, chờ lượt thi đấu sau so sánh điểm tổng.

Được chuyển về phòng chuẩn bị, Hạng Phi gãi đầu gãi tai, trận hôm nay mọi người đều phát huy bình thường, cho nên không có gì để tổng kết cả.

→.→ Edward còn chưa đủ thực lực, không đấu lại được bà mẹ biến thái, cho nên tạm thời chỉ có thể chạy trốn …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »