Nam sinh ngồi bên trái lơ đãng buột miệng: "Khó hiểu tên thật đấy, hay là đang phát Morse mật mã vậy?”
"Im miệng!"
Đoàn trưởng nghiến răng ken két, hắng giọng rồi tiếp tục: "Ngày xưa, có một anh nhân viên văn phòng vô cùng xui xẻo.
Vì áp lực cạnh tranh của công ty quá lớn, ngày nào cũng phải tăng ca, không có tiền làm thêm giờ, lại còn bị lãnh đạo ganh ghét chèn ép, mỉa mai cay nghiệt.
Bộ phận nghiệp vụ hợp tác mới cũng thường xuyên đưa ra những yêu cầu thay đổi thất thường, vô lý, khiến anh ta vô cớ tăng thêm gánh nặng công việc.
Kiệt sức, không chịu đựng nổi, anh ta quyết định tự sát cho xong.”
Nam sinh xen vào: "Thật là một câu chuyện lạ đời đến đáng sợ!"
Thiếu nữ mặc kệ hắn, kể tiếp: "Anh ta leo lên sân ga, định bụng nhảy vào đoàn tàu đang lao tới để kết liễu đời mình, nhưng không may, anh ta tính sai một chút.
Nửa thân dưới bị tàu nghiến nát, nửa thân trên văng lên đường ray, chịu đựng thống khổ cùng giày vò tột độ, trơ mắt nhìn mình dần chết.
Có lẽ vì chấp niệm quá lớn, người ta thường thấy ở nhà ga bóng dáng một người đàn ông cụt nửa thân dưới, bò với tốc độ kinh hoàng trên đường ray, vừa bò vừa phát ra tiếng "Teke-Teke" – đó là tiếng cúc áo trên quần áo của anh ta cọ vào đường ray.
Nếu nghe thấy tiếng "Teke-Teke” trong nhà ga, nhất định phải nhớ kỹ đừng quay đầu lại, mà phải ba chân bốn cắng bỏ chạy, càng nhanh càng tốt.
Nếu không, sẽ bị hắn đuổi kịp, chém làm đôi, dùng nửa thân dưới của người đó để bù vào chỗ thiếu hụt của hắn..."
Đúng lúc đó, một tia chớp lóe lên ngoài cửa sổ, tiếng sấm ì ùng vang dội trên bầu trời.
Cô thiếu nữ vừa kể xong câu chuyện lạ bỗng giật mình, "Á!" một tiếng the thé, người ngửa ra sau suýt ngã.
Một lát sau cô mới định thần lại, giả bộ bình tĩnh ho khan hai tiếng, mạnh miệng nói: "Có gì đâu, thì ra là sấm thôi mà..."
"Ai ngờ 'cọp cái' Đoàn trưởng đại nhân lại cũng sợ sấm đến thế cơ đấy."
Nam sinh lí nhí, thấy Đoàn trưởng làm bộ định đánh, vội giơ hai tay lên đầu hàng: "Thôi thôi, đến lượt tôi kể chuyện lạ."
"Hừ!"
Đoàn trưởng chậm rãi thu tay về, từ tốn ngồi xuống.
Nam sinh khơi gợi bầu không khí, bắt đầu: "Nhân vật chính trong câu chuyện này là bạn của bạn tôi. Tạm gọi cậu ta là A-kun đi. Hôm nọ, A-kun đưa bạn gái đi chơi, vô tình lạc đến một nơi rất xa xôi, không hiểu vì sao hai người cãi nhau ỏm tỏi, rồi giận dỗi chia tay.
Đi được một đoạn, A-kưn cảm thấy hồi hận, bèn quay lại tìm, thấy cô gái đang ngồi xổm ở chỗ cũ khóc nức nở.
A-kun vô cùng đau lòng, vội vàng xin lỗi dỗ dành bạn gái, rồi nắm tay cô đi về nhà.
Khi đi qua một ngã tư, A-kun thấy có người đứng bên đường vẫy tay với họ.
A-kun sợ đến tái mặt, kéo tay bạn gái chạy thục mạng, gần đến nhà bạn gái mới dám dừng lại.
Lúc này, bạn gái hỏi cậu có chuyện gì vậy, A-kun mới trả lời rằng: "Si" là động tác ngược với người thường, khi nãy người đứng bên đường kia đang dùng mu bàn tay vẫy họ.
Nói đến đây, A-kun im bặt.
Cậu thấy bạn gái từ từ giơ hai bàn tay đang nắm chặt lên, trên mặt nở một nụ cười quỷ dị.
"Bạn gái" của cậu...
Đang dùng khớp cổ tay bị bẻ ngược ra phía sau, để mu bàn tay nắm lấy tay cậu,
Đi cùng một đoạn đường..."
Nam sinh dùng giọng trầm thấp kể xong câu chuyện lạ, ngóng cổ chờ đợi phản ứng của mọi người.
"Cái, cái gì chứ, chẳng đáng sợ tẹo nào. Rõ ràng là một gã tồi tệ."
Đoàn trưởng lè lưỡi, phát ra âm thanh "Boooo" ngược lại để phản đối, run rẩy cả người rồi không biết từ lúc nào đã ôm chầm lấy cô gái tóc mái dày ngồi bên phải Liễu Vô Đãi.
"Hử."
Nam sinh khinh khỉnh nhếch mép, ngả người ra sau, chống tay xuống sàn nhà: "Người tiếp theo là ai?"
"Để tôi kể cho.”
Cô gái tóc mái dày ngồi bên phải Liễu Vô Đãi, nãy giờ vẫn im lặng, cất giọng thanh lệ dịu dàng: "Chuyện này... xảy ra cách đây mấy tháng.
Lúc đó tâm trạng tôi không tốt, nên mỗi ngày sau giờ tan học đều cố tình đi đường vòng, đạp xe dọc bờ sông rồi mới về nhà.
Hôm đó, sau khi tan học tôi cũng đạp xe ra bờ sông như mọi ngày.
Vô tình, tôi thấy bên dưới bờ kè, trên một chiếc ghế dài, có hai mẹ con đang cãi nhau ỏm tỏi.
Người mẹ khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc váy đỏ.
Cô con gái trạc tuổi chúng ta, mặc đồng phục trường khác.
Tôi hơi lo lắng, nên cố ý giảm tốc độ, đi ngang qua đầu họ.
Tôi thấy họ cãi nhau rất dữ dội, người mẹ còn túm tóc con gái, hét lớn rồi đập đầu cô bé xuống mặt đá của ghế liên tục.
Lúc đó, tôi vừa hay thấy phía trước không xa có một anh cảnh sát đang đạp xe chậm rãi tới, vội vàng chạy đến kể cho anh nghe chuyện vừa xảy ra.
Không ngờ, anh ta nhìn theo hướng tay tôi chỉ, vẻ mặt bỗng trở nên kỳ quái, do dự một hồi rồi vẫn thò đầu ra nhìn xuống bờ sông.
Chỗ khi nãy tôi tận mắt thấy có người, giờ trống không, chỉ còn lại một chiếc ghế dài.
Anh cảnh sát thở phào nhẹ nhõm, bảo rằng chỗ đó đêm qua vừa xảy ra án mạng.
Một cô gái vì cãi nhau với mẹ,
Đã đập đầu vào mặt đá của chiếc ghế dài bên bờ sông, tự sát.
Người mẹ ôm xác con khóc bên bờ suốt đêm, sáng hôm sau mới được người ta phát hiện.
Tôi thấy có chút kỳ lạ...
Đột nhiên, hai chân anh cảnh sát bị ai đó túm lấy, cả người bị kéo xuống triền đê.
Một lúc sau, tiếng kêu thảm thiết vọng lên.
Rồi tôi thấy người phụ nữ trung niên mặc váy đỏ khi nãy, từ từ leo lên triền đê.
Hai mắt bà ta đen ngòm, vẻ mặt đữ tợn nói với tôi: 'Cô cũng thấy rồi đấy, không phải tôi làm đâu,
Là con bé tự đập đầu vào ghế mà, cứ như thế này, "Đông, đông, đông!"'"
Khi cô gái vừa dứt lời, trong phòng cũng vang lên tiếng "Đông, đông, đông!"
Rõ ràng, nặng nề.
Gió lạnh ùa vào, ngọn nến tắt ngúm.
Đoàn trưởng sợ đến kêu oai oái, nam sinh tỏ vẻ trấn định cũng run rẩy hai tay.
Cho đến khi cô gái tóc mái dày bình tĩnh rút tay giấu sau lưng ra, lấy diêm quẹt lửa thắp nến, ra hiệu rằng tiếng động vừa rồi và việc thổi tắt nến đều do cô làm.
"Hô... Cái gì chứ, nhạt nhẽo."
Đoàn trưởng cười gượng gạo để che giấu sự hốt hoảng ngắn ngủi của mình, nuốt nước bọt, ổn định lại tinh thần rồi nhìn về phía Liễu Vô Đãi vẫn luôn im lặng: "Vậy, Heigen-kun, đến lượt cậu đấy."
Cuối cùng cũng đến sao.
Liễu Vô Đãi khẽ thở dài trong lòng, vừa rồi Lý Ngang và những người khác đã trao đổi thông tin trong đầu cô.
Qua những gì vừa nghe, cô cũng đã hiểu đại khái, những gì mọi người đang trải qua có lẽ là hồi ức của Fukujin Heigen, chứ không phải bản thân Fukujin Heigen trên dòng thời gian quá khứ.
Mu bàn tay trái của cô không có vết thương do Vạn Lý Phong Đao gây ra.
Còn trong lòng bàn tay, cô đang nắm chặt một tờ giấy viết chữ, có lẽ là bản thảo chuyện lạ mà Fukujin Heigen đã chuẩn bị trước cho trò chơi thử thách lòng can đảm đêm nay.