"Ở đâu?"
"Nói chính xác thì, tôi, tiểu Đao ca, Liễu tiểu thư, mỗi người đang ngồi trên một chiếc ghế trong một không gian đen kịt, không nhìn thấy bờ, đối diện với hai màn hình hình bầu dục chồng lên nhau một nửa – cái mà giờ hẳn là đôi mắt của cậu."
Giọng Lý Ngang vẫn bình tĩnh, không hề bồn chồn, ngược lại còn có chút hăng hái: "Nói thật nhé, đây là thị giác VR chân thực à? Chậc chậc, kích thích thật đấy."
"Giờ này còn giễu cợt được à?"
Tiếng Vạn Lý Phong Đao vọng đến: "Lão Hình, cậu mở được bảng người chơi, dùng được vật phẩm trang bị không?"
Hình Hà Sầu hít sâu một hơi: Không được. Bảng người chơi của tôi đang xám xịt, như bị phong ấn sức mạnh, giống như trong mấy nhiệm vụ người bình thường ấy. Tôi đang dùng một cơ thể, có vẻ không phải của mình."
Anh đưa tay sờ mặt, đầu ngón tay cảm nhận được những nếp nhăn thô ráp lạ lẫm, khiến anh rùng mình.
Lý Ngang hỏi: "Cậu thoát khỏi nhiệm vụ được không?"
Hình Hà Sầu khẽ gật đầu: "Chắc là được, tôi có cảm giác đó."
"Bọn tôi cũng vậy,"
Lý Ngang nói: "Ừm... Trước mắt có vẻ chưa gặp nguy hiểm gì đặc biệt, không cần vội rời đi. Tóm lại phải làm rõ thân phận hiện tại của cậu đã. Đến, soi mặt xuống vững nước mà xem mình đi."
"Hả?"
Hình Hà Sầu cười khổ: "Không cần đâu, ở đây có gương mà."
Lúc này trời âm u, nhưng vẫn có chút ánh sáng. Anh bước nhanh đến rìa đình viện, cúi xuống, soi mặt vào tấm biển đề tên chủ hộ màu đen:
Nhờ ánh phản quang trên tấm biển, anh thấy rõ mặt mình.
Đó là một khuôn mặt đầy nếp nhăn của một người đàn ông trưng niên, mặt vuông chữ điền, tóc húi cua, tóc đã hoa râm, chừng năm sáu mươi tuổi.
Nhìn tướng mạo, chính là gia chủ nhà Fukujin, Fukujin Heigen.
"Người này…"
Hình Hà Sầu cau mày, nhìn khuôn mặt xa lạ: "Tôi đang ở trong ký ức của Fukujin Heigen, hay đang điều khiển cơ thể của ông ta trong thời gian thực?"
"Tạm thời chưa rõ. Có thể chúng ta đang ở trong ký ức của ông ta, hoặc ở một khoảng thời gian nào đó trong quá khứ."
Lý Ngang nói: "Hình lão ca, lúc cậu vừa vào dinh thự, đã đạp tung cửa chính, làm hỏng khóa. Mà giờ cửa chính lại hoàn hảo không chút sứt mẻ, vẫn đóng im im."
"Ừm?"
Hình Hà Sầu quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy cửa chính nguyên vẹn, đóng kín.
Lý Ngang tiếp tục: "Vừa rồi chúng ta lên cầu thang, không hề thấy gì bất thường, chớp mắt một cái đã bị dịch chuyển đến đây. Việc dịch chuyển bốn người chơi cấp mười trở lên mà không hề có chút dao động nào, lại còn thay thế một người trong đó bằng cơ thể phàm nhân… Tôi không thể tưởng tượng được, linh thể mạnh cỡ nào mới làm được như vậy."
Liễu Vô Đãi nhẹ nhàng nói: "Rất có thể đây không phải linh thể có ý chí cá nhân. Chúng ta đều có trang bị, đạo cụ phòng ngự linh thể chuyên dụng, có thể giải trừ huyễn thuật, thanh tỉnh thần trí."
Vạn Lý Phong Đao đồng ý: "Nói cách khác, chúng ta đang lâm vào một chuyện lạ kiểu Nhật, một sự kiện dị thường phi lý tính. Hơn nữa, sự kiện dị thường phi lý tính này có mức độ thần bí rất cao."
"Vậy thì… đau đầu thật."
Hình Hà Sầu xoa trán.
Đa số người chơi và các tổ chức cố vấn đều cho rằng sự kiện dị thường phi lý tính là loại "dị thường" khó đối phó nhất.
Nó không giống như kẻ địch hữu hình, có thể bị tiêu diệt bằng vật lý, mà giống như một loại thiên tai cố định tại chỗ, một quy tắc khó đoán.
Phàm nhân một khi bị cuốn vào, sơ sẩy là chết ngay tại chỗ. Đôi khi, kết cục còn tệ hơn cả cái chết...
Hình Hà Sầu thầm thở dài, liền nghe thấy giọng Lý Ngang vang lên trong đầu: "Hắc a, hắc a, hắc ha."
Tiếp theo là giọng Vạn Lý Phong Đao: "Này này, cậu làm gì đấy? Đừng có quậy trong đầu lão Hình chứ!"
Hình Hà Sầu ngớ người: "Ừm? Sao vậy?"
Vạn Lý Phong Đao: "Tiểu Lý vừa tập thể dục theo đài, Ngũ Cầm hí, thể dục thẩm mỹ, hổ hạc song quyền, cả yoga nữa… Có vẻ là định làm người điều khiển Gundam, điều khiển cơ thể cậu đấy."
Giọng Lý Ngang truyền đến: "Xem ra vô dụng rồi. Vị trí của chúng ta có lẽ chỉ là người quan sát, không thể thay thế cơ thể cậu. Cái này thật ra cũng là chuyện tốt, ít nhất chúng ta có thể ngồi nhúc nhích, không cần đứng im suốt, để khỏi làm phiền cậu."
“…Tốt thôi.”
Hình Hà Sầu gật đầu, đứng dậy.
Lúc này Fukujin Heigen đang mặc đồ lao động bình thường, khoác ngoài một chiếc tạp dề đen.
Hình Hà Sầu lục trong túi bên trái của bộ đồ lao động, tìm thấy một chùm chìa khóa, trên đó treo tám chiếc chìa khóa lớn nhỏ khác nhau, và một món đồ trang trí hình tròn màu đỏ, giống bùa cầu phúc ở đền thờ.
Đôi ủng đi mưa dưới chân không có bùn đất hay vết máu, nhưng lại ướt đẫm nước, như vừa giãm lên bến nước.
Lý Ngang nói: "Trong đình viện không có dấu vết mưa, nguồn nước duy nhất là hồ nước cảnh quan nhỏ bằng đá. Nước trên giày có thể là do giẫm lên hồ nước, hoặc từ phòng tắm ra… Nhưng khi vào dinh thự, chúng ta không thấy dấu chân nước trên sàn. Đúng rồi, Hình lão ca, nước trên ủng có mùi đặc biệt không? Chỗ tôi không ngửi thấy."
"Không có mùi đặc biệt."
"Vậy thì không phải đi tiểu."
Lý Ngang dừng một chút, tiếp tục: "Trong chùm chìa khóa của cậu, chiếc chìa khóa có bọc màu lam, hẳn là chìa khóa mở cửa chính. Chiếc bên trái nó thì dùng cho khóa cửa gỗ nhỏ ở hàng rào. Lúc đứng trong hẻm nhỏ, tôi cố ý chú ý đến hình dạng khóa. Cửa nhà này dùng loại khóa hộp lưỡi câu khá đơn sơ, không phức tạp. Không có chìa khóa, người thường chỉ cần tháo mắt mèo ra, dùng ống sắt hẹp hoặc thước cuộn kim loại luồn vào, nhẹ nhàng ngoáy là mở được. Đến dây kẽm cũng không cần. Hoàn toàn không chống trộm, chỉ phòng quân tử, không phòng tiểu nhân. Có chìa khóa thì tiện hơn nhiều, đỡ phải tìm thước cuộn. Với cơ thể Fukujin Heigen này, chắc không chơi được kiểu phá cửa bạo lực."
"Sao cậu hiểu rõ vậy?” Hình Hà Sầu thầm oán, nhưng lại nghe Lý Ngang phối hợp nói: "Tôi đâu phải dân chuyên đâu. Người chơi có tố chất nghề nghiệp là phải tinh thông các kiểu leo tường, cạy khóa chứ! Đến khóa cấp C cũng cạy được ấy chứ”
"Sao cậu lại dùng giọng điệu nhân vật chính manga nhiệt huyết để nói chuyện phạm pháp thế hả? Chẳng vinh quang gì đâu!"
Hình Hà Sầu cảm thấy nhức hết cả óc, nhưng trên mặt không lộ ra, nói: "Có chìa khóa thì dễ rồi. Tôi lục soát một vòng đình viện, rồi vào nhà tìm xem, thế nào?"
"Ừm."
Lý Ngang gật đầu, nói: "Đúng rồi, nhớ xem cả hộp thư, dưới chậu hoa, rãnh thoát nước máy giặt, bên trong những viên gạch lỏng lẻo ở góc tường, đáy hồ cảnh quan và dưới tấm thảm chùi chân trước cổng. Mấy chỗ đó rất thích hợp để giấu chìa khóa, thư tuyệt mệnh, dao găm, chủy thủ, búa… Nhiều hung thủ trong các vụ án giết người do bột phát thường lóng ngóng giấu hung khí, giấu xong lại thấy không an toàn, mang đi chỗ khác, nhưng vẫn để lại vết máu. Trước mắt chúng ta chưa thấy người nhà Fukujin Heigen, phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Chuyện gì cũng có thể xảy ra."
Hình Hà Sầu gật đầu, đi quanh nhà một vòng.
Qua cửa kính, anh thấy phòng khách vẫn sáng đèn, nhưng không có bóng người.
Giày dép trước cửa vẫn y như lúc mọi người vừa vào, không có gì thay đổi.
Quan sát xong, Hình Hà Sầu tỉ mỉ tìm kiếm một lượt trong đình viện, xác định không tìm thấy manh mối có giá trị, lúc này mới lấy chìa khóa ra, đẩy cửa bước vào.