Lý Ngang quay lại chỗ hốc cây, khẽ gật đầu với mấy người đồng đội.
"Nhanh vậy đã xong rồi?"
Vạn Lý Phong Đao hơi ngạc nhiên. Lúc nãy, Lý Ngang hỏi thăm vị trí tà ma gần nhất, rồi lấy lý do "Mấy người ở lại đây trông Thủy Yểm, tránh tà ma bên kia nghe hơi chạy trốn" để thuyết phục đồng đội.
Một mình hắn tiến lên, quả thật gan lớn.
Mới có vài phút đã quay về.
"Bên kia đúng là có tà ma, trông thì ghê gớm, nhưng sức chiến đấu cũng bình thường thôi, không quá phiền phức. Đầu óc hình như có vấn đề, chỉ biết tuân theo mấy truyền thuyết đô thị, trông không thông minh lắm."
Lý Ngang thuận miệng nói: "Cũng được tầm 150 điểm kinh nghiệm với 300 tiền trò chơi. Thêm vài con nữa, chắc cũng gần đủ cho nhiệm vụ cốt truyện dài hơi sắp tới."
Từ khi biết được từ chỗ Liễu Vô Đãi rằng người chơi đạt cấp hai mươi sẽ có biến chuyển lớn, Lý Ngang rất để ý đến việc kiếm điểm kinh nghiệm.
Dù ít vẫn hơn không, không thể bỏ qua cơ hội kiếm điểm dễ dàng này.
"Vậy chúng ta cùng hành động, gặp tà ma cùng nhau ra tay."
Hình Hà Sầu có chút bất đắc dĩ nói. Thực ra, hắn không muốn nán lại trong rừng rậm này, chỉ mong theo đồng hồ bỏ túi, nhanh chóng rời khỏi rừng, đến thông đạo tầng tiếp theo.
Nhưng thấy Lý huynh đệ hăng hái diệt trừ tà ma, hắn cũng không tiện ngăn cản.
Săn yêu diệt ma trong rừng đen kịt... Chắc chỉ có người như đối phương, à, mang chí lớn mới nghĩ ra.
"Không cần, một mình tôi giải quyết được. Dù sao cũng là ý của tôi, mấy vị cứ xem là được."
Lý Ngang lắc đầu, mời mọi người lên xe.
Để Vạn Lý Phong Đao ngồi ghế lái, nhờ Nguyễn trùng dò đường.
Còn hắn, nắm xích sắt Thủy Yểm, băng băng trong rừng, dẫn xe đến hết địa điểm này đến địa điểm khác.
Đến rồi.
"Ta đẹp không?"
Trong rừng sâu u ám, một cô gái tóc tai rũ rượi, đeo khẩu trang, nghiêng người chặn trước mặt Lý Ngang.
^ .._—./ hà ^ˆ ` w 3 z . , l4 ` ~*° 1^ + ~ ^ 1% Cô mặc áo khoác rộng, quàng khăn đỏ, tóc dài. Chỉ nhìn mắt và mũi lộ ra ngoài khẩu trang, có thể đoán cô là một cô gái xinh đẹp.
Đáng chú ý, cô cầm một chiếc kéo cỡ lớn của thợ cắt tóc.
Máu tươi nhỏ giọt xuống từ lưỡi kéo.
Ngồi trên xe, Vạn Lý Phong Đao lập tức nghĩ đến truyền thuyết Kuchisake-onna ở Nhật Bản, vô thức định thò đầu ra mách nước cho Lý Ngang.
Theo truyền thuyết, khi Kuchisake-onna hỏi có xinh đẹp không, phải trả lời "Bình thường".
Rồi nhân lúc Kuchisake-onna ngớ người mà bỏ chạy.
Hoặc trả lời "Tôi là bạn của Tanaka" cũng có thể khiến Kuchisake-onna bỏ qua.
"Ta đẹp không?"
Thấy đối phương im lặng, cô gái đeo khẩu trang hỏi lại, tay vô thức nắm chặt cái kéo, phát ra tiếng răng rắc.
"Ừm..."
Lý Ngang đi một vòng quanh cô gái, ngắm nghía từ trên xuống dưới, trái sang phải, rồi khăng định: "Đẹp."
Chỉ khuôn mặt và dáng người thôi, cô đã đủ tiêu chuẩn làm người mẫu rồi.
Nếu học thêm chút kỹ năng bán manh, dù đeo khẩu trang chắc cũng thành hot girl trên mấy nền tảng livestream.
Cô gái khẽ cười, chậm rãi kéo khẩu trang xuống, để lộ miệng bị rạch đến tận mang tai, khàn khàn hỏi: "Vậy, ta có đẹp không?"
"Chết rồi."
Mấy người ngồi trong xe thầm nghĩ. Theo truyền thuyết, nếu Kuchisake-onna hỏi đến bước này, người trả lời dù nói đẹp hay không cũng không có kết cục tốt.
Trả lời đẹp, sẽ bị cô ta dùng kéo cắt miệng giống cô ta.
Trả lời không đẹp, sẽ bị cô ta tức giận xé miệng, ăn tươi tại chỗ.
Mấy người định mở cửa xông ra nghênh chiến, thì nghe Lý Ngang khẽ cười, quay lưng về phía xe, từ từ kéo mũ trùm đầu xuống, ngước mắt nhìn cô gái, hỏi ngược lại: "Ta đẹp không?"
Từ góc nhìn của cô gái, Lý Ngang kéo mũ trùm đầu, khoé miệng kéo rộng đến gần tai, để lộ hàm răng trắng hếu, trông kinh dị như tà ma.
Gần như là khuôn mẫu của Kuchisake-onna.
Cơ thể Lý Ngang đã được mẫu vật sinh học cường hóa, dẻo dai và khỏe mạnh. Thêm vào đó là dây leo siêu nhỏ cấy dưới da, có thể thay đổi hình dáng cơ thể ở một mức độ nhất định.
Tạo ra vết rách trên mặt quá dễ dàng.
"Ta đẹp không? Ta với Từ Công ở Thành Bắc ai đẹp hơn?"
Lý Ngang vừa hỏi, vừa cười quái dị tiến lên.
Khóe miệng rách đến mang tai giật giật, cộng thêm đôi mắt mở to sáng quắc, trông còn kinh khủng hơn cô ta gấp mấy lần.
Kuchisake-onna dường như không ngờ sự việc lại diễn biến như vậy, lùi lại một bước, giơ cao cái kéo lớn về phía Lý Ngang.
Không biết có nên xông lên giết hắn không.
Một lát sau, cô ta hạ quyết tâm, ngửa cổ ra sau, để miệng rách càng thêm rộng, như miệng rắn há ra,
Gào lên: "Ngươi bắt chước ta!"
Rồi lao vào tấn công Lý Ngang.
Xoẹt...
Thanh đồng liêm đao xé gió, chém Kuchisake-onna dọc theo vết rách miệng thành hai nửa. Một viên tinh thể trắng chậm rãi ngưng tụ trong lỗ khảm ở chuôi liêm đao.
"Tôi đâu có bắt chước cô, kiểu trang điểm này là của hề Joker mà."
Lý Ngang nhẹ nhàng diệt trừ tà ma, thu liêm đao, nhặt tinh thể trắng, để Sài đại tiểu thư hấp thụ.
F4 lộ ~ ^ ẻ , _-.. ^ TP ^. + TA Xã z+ + Xà SN Hắn kéo mũ trùm đầu lên, xoay người lại, vết rách trên miệng lập tức biến mất, cười nói với mấy người đồng đội đang định xuống xe: "Xong rồi, đi đến chỗ khác thôi."
Vạn Lý Phong Đao vẫn giữ tư thế mở cửa xe, ngơ ngác gật đầu, trong đầu vẫn còn văng vẳng câu "Ngươi bắt chước ta" của Kuchisake-onna...
—— ——
"Anh ơi, anh có thấy ba mẹ em không?"
Một bé gái ôm cún con, khóc nức nở chặn trước mặt Lý Ngang: "Ba mẹ em bị chó ăn mất rồi, anh có bị chó ăn không? Anh nói với ba mẹ em là em nhớ họ lắm..."
"Cấm gọi tôi là anhf"
Lý Ngang giận dữ gầm lên, vung đao chém con chó trắng đang phình to ra.
—— ——
"Ngon, ngon quá."
Một người đàn ông trung niên ôm một túi nhựa đựng đầy dao thép, liên tục nhét dao vào miệng, mặc cho lưỡi dao cứa rách miệng, họng, vẫn điên cuồng nhai nuốt: "Cậu có muốn ăn khoai tây chiên không? Vị tê cay đấy."
"Xin lỗi, tôi chỉ thích khoai tây chiên vị dưa chuột thôi."
Lý Ngang vung một quyền trúng eo người đàn ông, khiến ông ta bay như diều đứt dây, phun dao ra ngoài, đập vào cành cây cách đó mấy chục mét.