Sắc mặt viên cảnh sát chợt xanh chợt tím, họng súng ngắn chĩa thăng vào vị bác sĩ tâm lý, người cũng đang tái mét mặt mày.
Lý Ngang trốn chặt sau lưng bác sĩ tâm lý, lạnh nhạt nói: "Nếu người đầu tiên phát hiện vụ án mạng nhà Fukujin Heigen,
Là hai hộ hàng xóm thường đến thăm đền Yorihime, lại có thể là thành viên tổ chức,
Vậy việc đầu tiên họ làm, không phải báo cho cảnh sát thành phố Okayama ——
Dù thực lực tổ chức đền Yorihime rất lớn, đã thâm nhập vào mọi giới ở Okayama, bao gồm cả trại dưỡng lão này, việc lôi kéo cảnh sát vào cuộc vẫn tiềm ẩn nguy cơ bại lộ,
Huống hồ ngày khánh điển của tổ chức sắp đến, không được phép xảy ra sai sót.
Cách tốt nhất là giấu kín tin tức về cái chết của nhà Fukujin Heigen, để người trong tổ chức tự giải quyết,
Ít nhất phải tìm được vu nữ tương lai Eemon Shion rồi tính tiếp.
Vì vậy, họ phái một viên cảnh sát thật và một bác sĩ tâm lý đến thẩm vấn..."
Viên cảnh sát hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Kawasō, có lẽ suy luận của anh đúng, trong thành phố này thực sự ẩn giấu một tổ chức sùng bái thiên nữ Yorihime, và chính chúng đã gây ra thảm án cho nhà Fukujin Heigen.
Nhưng đây là phòng thẩm vấn của sở cảnh sát tỉnh Okayama..."
"Nếu đây thực sự là phòng thẩm vấn, thì giờ này khắc này, phải có cảnh sát vũ trang xông vào khống chế tôi rồi chứ."
Lý Ngang cười nói: "Trừ khi, đây là một căn cứ bí mật của tổ chức đền Yorihime,
Và những kẻ ngồi chờ bên ngoài, không phải cảnh sát chuyên nghiệp được huấn luyện bài bản,
Mà chỉ là mấy tên tín đồ yếu gà,
Chi cần giết chúng, tôi có thể nghênh ngang rời đi..."
Lời còn chưa dứt, mặt viên cảnh sát lập tức căng thẳng, ngón tay không chút do dự bóp cò.
Viên đạn xoáy khỏi nòng, xé gió, xuyên qua chiếc bàn gỗ hẹp, găm vào trán bác sĩ tâm lý, kéo theo máu tươi, sượt qua tóc Lý Ngang.
Tiếng súng trong phòng cách âm nghe nghẹt thở, Lý Ngang bất ngờ đẩy mạnh xác bác sĩ tâm lý, hơi khom người, cả người lao tới bàn gỗ, xô mạnh về phía viên cảnh sát.
Đông!
Hông viên cảnh sát trưng niên bị góc bàn đập mạnh, ngã ngửa ra sau, tay vô thức giơ lên.
Chớp lấy sơ hở, Lý Ngang chống tay lên bàn, mang theo chiếc ghế trói chặt hai chân nhảy lên bàn, trượt người trên mặt bàn như vũ công đường phố,
Tay nhanh nhẹn chộp lấy chiếc bút máy của bác sĩ tâm lý,
Khi người sắp rơi khỏi mép bàn, hắn không do dự đâm ngòi bút vào hốc mắt viên cảnh sát, cắm sâu đến tận cán.
Viên cảnh sát toàn thân run rẩy, mất hết sức lực, ngã gục xuống đất,
Lý Ngang cũng lăn xuống theo, đá văng chiếc bàn về phía cửa,
Một tay giật lấy súng ngắn, tay kia mò tìm chùm chìa khóa còng tay bên hông viên cảnh sát.
Tất cả xảy ra trong nháy mắt,
Một giây sau, cánh cửa phòng thẩm vấn bị phá tung, ba gã mặc thường phục, mặt mày dữ tợn cầm súng ngắn xông vào.
Nhưng thứ chờ đợi chúng chỉ là ba tiếng súng liên tiếp.
Ba gã đàn ông ngã xuống đất, đạn găm giữa mi tâm, Lý Ngang mở khóa còng tay, ngồi xổm xuống, thở phào nhẹ nhõm.
Trong đầu hắn, Vạn Lý Phong Đao và Hình Hà Sầu im lặng chứng kiến mọi chuyện, hoàn toàn không chen vào khâu suy luận trước đó,
Chỉ có Liễu Vô Đài theo kịp mạch suy nghĩ của Lý Ngang, giảng giải ý nghĩa thực sự của bài thơ ca về Fukujin Heigen.
Hình Hà Sầu nhìn Lý Ngang thuần thục cởi áo chống đạn và áo khoác trên người chết, mặc lên người, ngập ngừng hỏi: "Lý huynh đệ, giờ huynh định..."
"Tìm Eemon Shion."
Lý Ngang liếc nhìn chiếc camera giám sát trên góc trần nhà, bình tĩnh nói: "Sự kiện dị thường này bắt đầu từ đâu, thì nên kết thúc ở đó.”
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi bàn, nhặt mấy khẩu súng ngắn vương vãi trên sàn, đẩy cửa phòng thẩm vấn.
Đây là một nhà kho lớn, rộng rãi, âm u, không bật đèn, chỉ có vài tia sáng lọt qua khe hở trên trần nhà,
Bên ngoài nhà kho có tiếng sóng biển, tiếng người ồn ào, tiếng máy móc vận hành, tiếng xe cộ vọng lại,
Quay đầu nhìn lại, cái gọi là "Phòng thẩm vấn" thực chất chỉ là một phòng nhỏ cách âm dựng trong kho hàng,
Phía sau tấm kính một chiều của phòng thẩm vấn, không có gì cả,
Thậm chí còn có thể thấy sợi dây "camera giám sát" kéo dài từ trần phòng, rủ xuống bên ngoài, nối vào chiếc laptop đặt trên một bàn gỗ nhỏ trong kho.
"À."
Lý Ngang lắc đầu, bẻ khóa xe, ấn điều khiển từ xa lấy được từ một trong những tay súng, ngồi vào xe.
Bây giờ là, ba giờ hai mươi lăm phút chiều.
Bốn giờ mười bảy phút chiều, trại dưỡng lão thành phố Okayama, văn phòng tầng cao nhất, nơi thi thể bảo vệ nằm la liệt.
Viện trưởng đầu tóc bạc phơ, mặt trắng bệch như giấy, run rẩy ngồi trên ghế, kinh hãi nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, giọng nói run rẩy: "Anh... anh đã làm gì vậy..."
"Tôi à? Chỉ quét dọn chút rác rưởi thôi."
Lý Ngang cười tủm tỉm thay băng đạn súng ngắn, cởi chiếc áo khoác dính đầy máu bên ngoài, cầm lấy bộ âu phục viện trưởng treo trên giá,
Vừa mặc vào người, vừa nói: "Cũng may là vận may tốt, khánh điển sắp đến,
Những nhân vật lớn sùng bái đền Yorihime đều ở đây hưởng thụ 'dịch vụ đặc biệt' của các vu nữ.
Vừa hay diệt trừ hết."
Mặt viện trưởng xám như tro tàn, hắn biết những nhân vật lớn kia có năng lực kinh khủng đến mức nào,
Hiểu rõ, đối phương giết người cũng không hề ghê tay, tuyệt đối sẽ không tha cho mình.
Dù biết rõ, nhưng đến lúc cận kề, cuối cùng vẫn sợ chết.
Hàm răng hắn run cầm cập, khuôn mặt nhăn nheo gần như vặn lại, hai hàng nước mắt tuôn ra từ hốc mắt, thành khẩn, hèn mọn đến cực điểm: "Van anh, van anh, tôi không muốn chết..."
"Ai mà muốn chứ."
Lý Ngang lắc đầu, dí súng vào trán hắn,
Tiếng súng vang lên, làm rung động tấm kính,
Lý Ngang chậm rãi phủi vết máu trên cổ áo âu phục, quay người rời khỏi văn phòng, đi ra hành lang, đẩy chiếc xe lăn.
Người ngồi trên xe lăn, có vài phần giống Fukujin Heigen, chính là Fukujin Shukei, chỉ là trên mặt hắn luôn nở nụ cười ngây ngô, vô tư.
Người anh em họ của Fukujin Heigen, đã trở thành một phế nhân ngây dại, ngoan ngoãn dịu dàng vì phẫu thuật cắt thùy trán ——
Những người dự bị thất bại trong cuộc tranh cử vu nữ đền Yorihime, cũng có một số sẽ bị áp dụng loại phẫu thuật này, để làm thiên nữ, tiếp đãi các quý nhân thăm viếng đền.
Đương nhiên, hiện tại những quý nhân kia và vệ sĩ của họ đều đang ngoan ngoãn nằm dưới đất trong phòng, chết rất thảm, đi cũng không yên lành,
Còn các vu nữ thì đã được Lý Ngang chuyển đến một phòng khác.
Lý Ngang cười dịu dàng với Fukujin Shukei ngây ngô, bước ra khỏi trại dưỡng lão nồng nặc mùi máu tươi, lấy điện thoại di động ra gọi,
"Alo, đài truyền hình Tokyo phải không? Chỗ tôi có tin lớn liên quan đến đền Yorihime thành phố Okayama này... Lát nữa tôi sẽ gửi danh sách và tài liệu vào hộp thư."