Ta đang vội, có nhiệm vụ.
- Lâm An thành còn có Tam Hoàng miếu và Nho học viện, Tam Hoàng miếu có hơn hai trăm năm lịch sử, Nho học viện là được xây dựng trước khi đại tai biến xảy ra, đều có bề dày lịch sử, ta nghĩ biết đâu ngươi sẽ cảm thấy hứng thú?
Đường Nguyệt cũng phát hiện, dường như vị quân nhân Tô Dương này cảm thấy hứng thú với lịch sử, văn hóa hơn.
- Tam Hoàng miếu sao?
- Đúng rồi!
Đường Nguyệt gật đầu, lại nói:
- Phục Hi, Thần Nông, Hoàng Đế Tam Hoàng nha! Hàng năm Hoàng Đế của Đường quốc chúng ta đều đến đó tế bái một lần đấy!
Tô Dương thật sự quá quen thuộc Tam Hoàng này, điều duy nhất khiến hắn lúng túng là, hắn tưởng rằng còn có Viêm Đế chứ?
Tô Dương hít một hơi thật sâu, nhìn gương mặt hỗn huyết xinh đẹp của Đường Nguyệt, cùng cặt mắt to tròn xanh biếc tràn đầy mong đợi kia, rốt cuộc vẫn gật đầu một cái.
- Có thể!
- Thật tốt quá!
Nhìn biểu tình vui vẻ trên gương mặt Đường Nguyệt, Tô Dương cũng cười ôn hòa.
Yến hội kết thúc, Tô Dương về đến phòng, Giai Tư tò mò hỏi:
- Tô tướng quân, sao ngươi lại đồng ý yêu cầu kia của Đường Nguyệt? Lúc ban ngày, Đường Thiên hi vọng ngươi có thể ở lâu thêm vài ngày, ngươi không hề đồng ý... Đi xem Lâm An, xem như là du ngoạn sao? Việc này có chút không phù hợp với phong cách của Tô tướng quân!
- Ta chính là muốn đi xem!
- Là muốn ở bên mỹ nữ sao?
Tô Dương đính chính:
- Là muốn đi xem Tam Hoàng miếu!
Giai Tư đột nhiên hỏi:
- Tô tướng quân, ngươi có ý tưởng nhúng tay vào đại lục này sao?
- Có một chút, nhưng không hoàn toàn đúng!
- Vậy ngươi có thể nói cho ta biết, vì sao ngươi muốn giúp bọn họ không?
Giai Tư cười nói:
- Ta rất muốn biết, vì ban đầu rõ ràng là ngươi không muốn nhúng tay.
Tô Dương nhìn Giai Tư, lạnh nhạt nói:
- Lòng hiếu kỳ của ngươi hơi nhiều quá đấy!
- Được rồi! Vậy ta không hỏi nữa!
- Thật ra nói cho ngươi biết cũng không sao.
Nhìn ánh mắt mong chờ của Giai Tư, Tô Dương vẫn quyết định mở miệng. Hắn không muốn bị hiểu lầm mình là vì sắc đẹp của Đường Nguyệt. Dù nói thế nào đi nữa, hiện tại hắn đã là người có gia đình, hắn rất để ý suy nghĩ của Liễu Mộng Vân, mà quan hệ giữa Giai Tư là Liễu Mộng Vân lại không tệ.
Tuy Giai Tư không giống người thích nói lung tung, nhưng hắn vẫn phải để ý đến hình tượng của mình một chút.
- Ta nghe đây!
Bộ dạng thục nữ ngoan ngoãn lúc này của Giai Tư hoàn toàn tương phản với phong cách thường ngày của nàng, có một phen phong tình đặc biệt.
- Đường Quốc hoàng tộc thích xem tiểu thuyết võ hiệp!
Giai Tư hơi ngơ ngác:
- Đó cũng là lý do?
- Một trong số đó!
- Còn gì nữa không?
- Đường Quốc có Tam Hoàng miếu, có Nho học viện!
Giai Tư lắc đầu:
- Ta vẫn chưa rõ lắm!
- Vân quốc Liên Bang chúng ta cũng có Tam Hoàng miếu, hiểu chưa?
- Nói thế là sao?
- Haizzz!
Tô Dương gõ mạnh lên trán Giai Tư, nói:
- Mọi người có chung một nguồn gốc, ngươi đã hiểu chưa?
- Hình như hơi hiểu hiểu.
- Haizzl Tô Dương nhìn chằm chằm Giai Tư, biểu tình như thể ngươi hết thuốc chữa rồi.
- Chung một nguồn gốc, ngươi liền xem người ta là người một nhà?
Giai Tư vén tóc, nói:
- Trời ạ! Cho dù các ngươi thật sự có cùng chung nguồn gốc, vậy cũng đã là chuyện của mấy nghìn năm rồi! Thế thì sao chứ?
- Quả thực chẳng là gì cả, nhưng đủ để ta giúp bọn hắn một chút!
- Được rồi!
Giai Tư thả tay, nói:
- Ta không thể hiểu được, nhưng người là lão đại, ngươi nói sao thì vậy đi!
Bên trong thư phòng, Đường Thiên vui vẻ nói:
- Cái gì? Ngày mai con muốn dẫn Tô tướng quân đi Lâm An thành?
- Đúng vậy!
Đường Nguyệt gật đầu.
- Cho nên con muốn xin ông nghỉ phép mấy ngày.