Tô Dương thu hồi Hư Không Du Linh lại, lúc hắn định thu hồi nốt Mặc Y, Mặc Y đột nhiên ôm lấy Tô Dương, làm nũng nói:
- Chủ nhân, ta muốn ở bên ngoài hóng gió.
- Được rồi!
Thấy Tô Dương mang theo con Sủng thú nhân hình kia trở về, Đường Huyền Huy thấp giọng hỏi:
- Tô tướng quân, có phải hai con Hoàng cấp Hung thú Phi hành hệ kia đã rời đi?
- Chết rồi!
- Chết rồi?
Đường Huyền Huy ngây ngốc nhìn Tô Dương.
Hắn còn chưa kịp nhìn thấy hai con Hoàng cấp Hung thú kia, Tô Dương lại nói chúng bị hắn giết chết rồi! Đây chính là Hoàng cấp Hung thú, không phải Hắc Thiết cấp Hung thú đâu nha!
- Không phải chứ! Tô tướng quân, hồi nãy Sủng thú của ngươi chỉ đánh một cái?
- Là hai cái.
Tô Dương bổ sung:
- Mỗi cái chết một con.
- Sau đó bọn chúng liền chết hết?
- Đúng thết Tô Dương đáp, lại nói:
- Mặc dù bọn chúng là Hoàng cấp Hung thú, nhưng thực lực của chúng cũng không cao lắm.
Đường Huyền Huy mấp máy môi, luôn cảm thấy chuyện này có chút không thể tưởng tượng nổi. Hắn không nghĩ năng lực Tô Dương đủ để giết chết Hoàng cấp Hung thú, thấy thế nào cũng không giống là thật.
- Bạo Phong Chi Ưng, nhặt hai thi thể kia về!
Tô Dương cũng đoán được nỗi lo của Đường Huyền Huy, nể tình Đường Huyền Huy góp phần giúp hắn có được hai tấm thẻ phục chế thiên phú Sủng thú, hắn liền sửa lời.
- Thực lực của Hoàng cấp Hung thú cũng không yếu.
Bạo Phong Chi Ưng lao xuống, xuyên qua tầng tầng mây trắng, rất nhanh, cả bốn người đều cảm thấy dưới chân rung lên dữ dội, sau đó đã thấy móng vuốt của Bạo Phong Chi Ưng đang cắm vào hai bộ thi thể máu me khổng lồ.
Hai con Hoàng Cấp Hung thú toàn thân đen tuyền, lông vũ sắc bén, chỉ có đầu sợi lông là màu trắng, trên đầu bọn chúng còn có một cái cốt quan đỏ rực, thoạt nhìn rất có khí thế của một bậc Hoàng Giả.
Bọn chúng, một con bị xuyên thủng lồng ngực, con còn lại bị chấn bể nội tạng, cả hai con mềm rũ ra, không còn bất kì động tĩnh nào. Trước đây, có lẽ chúng là bá chủ của vùng trời này, nhưng bây giờ chỉ còn là thi thể.
Hai bộ thi thể Hoàng cấp Hung thú này khổng lồ không kém gì hình thể của Bạo Phong Chi Ưng, nhưng chút trọng lượng ấy vốn không làm khó được nó.
- Không ngờ lại là Kim Quan Thủ Bạc Ung!
Đường Huyền Huy chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra hai con Hung thú:
- Là hai con Kim Quan Thủ Bạc Ưng đã trưởng thành!
- Như vậy hẳn là Đương Quốc chủ yên tâm rồi chứ?
- Tô tướng quân thực sự là thần uy cái thế!
Có thể giết chết Kim Quan Thủ Bạc Ưng, Đường Huyền Huy không còn bất cứ nghi ngờ nào về thực lực của Tô Dương nữa!
Hắn còn chưa nhìn thấy Hoàng cấp Hung thú, hai con Hoàng cấp Hung thú đã bị Tô Dương âm thầm giết chết, khiến hắn nhận thức rõ ràng sự chênh lệch giữa hắn và Tô Dương.
Không điều gì có sức thuyết phục hơn chính mình tận mắt nhìn thấy.
Hiện tại, cuối cùng Đường Huyền Huy cũng có thể yên tâm mang Tô Dương đi Hỏa Dịch quốc. Chuyện này không thể trách hắn quá cẩn thận hay đa nghi, vì mang Tô Dương đi Hỏa Dịch quốc chính là một việc rất phiền phức, nếu như thất bại, chắc chắn Đường quốc sẽ bị liên lụy.
Chạy bảy ngày đường, rốt cuộc đoàn người cũng đến được thủ đô Đại Hỏa thành. Tô Dương đứng trên bầu trời, nhìn xuống toàn bộ Đại Hỏa thành ở bên dưới.
Trở thành thủ đô của Hỏa Dịch quốc, Đại Hỏa thành được tu kiến lại cho bền chắc hơn, tường thành không chỉ cao lớn, mà còn trải dài cả trăm mét, thoạt nhìn có cảm giác rất an toàn.
- Tô tướng quân, bây giờ chúng ta làm gì đây?
- Còn làm gì chứ?
Tô Dương cười khẽ một tiếng, triệu hồi Thất Thải Mê Huyễn Điệp, cho nó ở bên cạnh mình. Rất có thể hắn sẽ phải giao lưu với cường giả của Hỏa Dịch quốc một phen, nên phải mang theo Thất Thải Mê Huyễn Điệp thông hiểu ngôn ngữ.