Mặc Y nhỏ giọng an ủi:
- Chủ nhân, đừng tức giận, nếu như ngươi thật sự không vừa mắt Thú Thần Giáo, Mặc Y dẫn ngươi giết chúng!
Tô Dương cười cười:
- Thần giáo không đơn giản, nhất là Thú Thần của bọn chúng, ta nghi ngờ có thể là Hung thú Thần cấp chân chính.
- Thật sự?
Tô Dương khẳng định:
- Đương nhiên là thật!
- Chúng ta đây đợi vài ngày, đợi mấy năm, chờ ta lợi hại, chúng ta đi bưng ổ chó của nói!
- Được!
Có Mặc Y xoa dịu, tâm trạng của Tô Dương bình tĩnh hơn nhiều.
Cũng đúng vào lúc này, hắn chợt nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống.
“Đinh! chúc mừng ký chủ thành công bình định loạn phương Bắc Thú Thần Giáo, hoàn thành nhiệm vụ!"
“Đinh! khen thưởng nhiệm vụ: Thưởng cho kí chủ ba điểm thiên phú"
Tô Dương thấy nhắc nhở hoàn thành nhiệm vụ này, bất đắc dĩ cười cười. Oán khí sinh ra vì Thú Thần Giáo chạy trốn đều tan biến không ít.
Thứ nhất, Tô Dương vốn chính là người thông suốt.
Thứ hai, nhiệm vụ lần này, hình như hắn còn chưa dùng sức nha.
Rõ ràng ngay cả Bắc Băng Thành hắn còn chưa ra thì đã hoàn thành nhiệm vụ bình định Thú Thần Giáo. Ba điểm thiên phú, đã rất phong phú có được hay không?
Đương nhiên cũng không phải có thể nói là Tô Dương nằm không kiếm chơi ba điểm thiên phú. Hắn cũng có ra sức, dùng “danh tiếng” của mình để xuất lực. Nam chinh bắc chiến nhiều năm, hầu như bách chiến bách thắng, sợ rằng hắn đã đính kèm theo hào quang gây sợ hãi.
Tin tức Thú Thần Giáo đánh trọng thương Tuyết tướng quân Bắc quân bộ đột nhiên bỏ qua thành phố đã chiếm cứ, toàn bộ rút lui về Tây Bắc nhanh chóng được lan truyền khắp toàn bộ phương Bắc.
Hầu như tin tức này truyền tới đâu là oanh động tới đó.
Thật sự thì Thú Thần Giáo chính là tổ chức tà giáo lớn nhất Liên Bang, dám đấu với quân bộ địa phương, quá nổi danh ở phương Bắc. Phải biết ngay cả Kỳ Trân Lâu cũng không dám đối đầu với Bắc quân bộ. Thế nhưng Thú Thần Giáo lại đám tấn công chiếm cứ thành trì, gây hấn với toàn bộ Liên Bang.
Kết quả bọn hắn vẫn tôn tại.
Rất nhiều thế lực tổ chức, đối với Thú Thần Giáo đều cực kỳ kiêng sợ. Lũ điên này ai cũng không muốn trêu chọc vào.
Nhưng một đám người điên như thế sau khi nghe tin Tô Dương tới phương Bắc lại chủ động bỏ thành quả thắng lợi trong tay để chạy trốn.
Điều này nói lên cái gì?
Chỉ có thể nói Tô Dương thực sự hung uy hiển hách.
Tin tức truyền tới tai Tuyết Thiên Thành đang ẩn cư, Tuyết Thiên Thành nhìn mộ phần băng tuyết, cũng không biết nên cười hay nên khóc. Dù sao thì bởi vì tin tức này, Bắc quân bộ bị đả kích nặng nề lập tức dâng cao sĩ khí.
Ngay cả những người dân bình thường kia cũng vì Tô Dương đến mà cảm giác an toàn tăng gấp bội.
Tư Đức Dung bắt đầu bắt tay vào điều tra toàn bộ bang phái tổ chức phương Bắc, còn Tô Dương cũng không chịu ngồi yên.
Nấp ở Bắc Băng Thành hơn nửa tháng, hắn muốn xử Thú Thần Giáo. Nhưng mà Thú Thần Giáo vừa trốn, hắn lại không có chuyện gì làm, liền ngồi không yên.
Trên thực tế, ở Bắc quân bộ việc vặt vãnh của hắn cũng không ít.
Nhưng Tô Dương lười biếng không chịu nổi, liền ủy quyền lại, Liễu Mộng Vân, Giai Tư, Hạ Na, còn có Sở thư ký mới vừa xây dựng, đã bao trọn việc vặt trên tay Tô Dương.
Tô Dương cảm thấy mình không có gì hay để nhúng tay. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào Liễu Mộng Vân.
Vì vậy Tô Dương liền đánh tiếng với Liễu Mộng Vân, Thuấn Gian Di Động xuất hiện trên cao ngoài Bắc Băng Thành, sau đó triệu hồi Bạo Phong Chi Ưng chuẩn bị thăm dò lãnh địa của mình.
Đúng vậy, Tô Dương muốn dò xét lãnh địa của mình. Lãnh địa của hắn chính là hơn 200 thành khu trực thuộc Bắc quân bộ.
Khu trực thuộc Bắc quân bộ trong ba trăm năm nay, vì chiến loạn và Hung thú không ngừng héo mòn. Nhưng hơn hai trăm thành phố vẫn phân bố ở khu vực cực rộng lớn.
Muốn tiến hành trợ giúp những khu vực này nhanh chóng thật ra rất khó. Hư Không Du Linh của Tô Dương chỉ có thể truyền tống đến những địa phương đã từng đi qua.
Cho nên Tô Dương tính trước tiên mất một khoảng thời gian đi dạo hết một lần hơn hai trăm thành thị do Bắc quân bộ quản hạt, còn thêm một vài khu vực có Hung thú cường đại, để Hư Không Du Linh tiến hành định vị.