Đường Huyền Huy ngồi trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng, nhìn thân thể khổng lồ của nó che khuất bầu trời trên đỉnh đầu, lại nhìn xuống bên dưới, chỉ thấy mây trắng tầng tầng lớp lớp, trái tim liền đập liên hồi.
Thật sự là tốc độ này có hơi khoa trương quá.
Ngay cả hắn là một Vương Giả cấp Ngự Thú Sư đã quen phi hành trên cao cũng có chút không chịu nổi.
- Tô tướng quân, không thể chuyển sang chỗ khác ngồi sao?
- Con Sủng thú này của Tô tướng quân không thích người khác cưỡi trên lưng nó!
Đường Nguyệt giải thích.
- Tô tướng quân là vì muốn cùng chúng ta nên mới đứng ở đây.
Lần trước lúc Đường Nguyệt ngồi lên Bạo Phong Chi Ưng, Giai Tư đã giải thích với nàng. Dẫu sao, có rất ít Ngự Thú Sư không ngồi trên lưng Sủng thú Phi hành hệ mà lại chạy đến đứng trên móng vuốt.
- Được rồi!
- Đường Quốc chủ, ngươi chú ý phương hướng một chút.
Tô Dương nói.
- Nếu như bay qua sẽ rất phiền toái.
- Được!
Tốc độ phi hành của Bạo Phong Chi Ưng khiến cho Đường Huyền Huy cảm nhận được một chút thực lực thật sự của Tô Dương, điều này làm hắn an tâm không ít.
Thời trẻ, trước khi kế vị, Đường Huyền Huy từng du lịch các quốc gia chung quanh Hoàng Kim đại lục. Cách một tầng mây thật dày, có thể Đường Huyền Huy không rõ vị trí của bản thân, nhưng hắn có thể nói cho Bạo Phong Chi Ưng biết thủ đô Hỏa Dịch quốc nằm ở phương hướng nào, cách đây bao nhiêu km.
Như vậy là đủ rồi.
Tô Dương không có ý quét ngang toàn bộ Hoàng Kim đại lục, làm như thế quá tốn thời gian, hơn nữa cũng không có ý nghĩa gì.
Hắn còn chưa lo xong việc ở Vân quốc nữa là.
Lần này đến thủ đô Hỏa Dịch quốc, Tô Dương không phải đang lãng phí thời gian, hắn có thể nhân cơ hội này xem thử có khu vực dung hợp nào trên Hoàng Kim đại lục hay không. Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, Hư Không Du Linh ở đây, hắn vẫn có thể nhanh chóng mang Đường Nguyệt và Đường Huyền Huy trở lại Lâm An thành. Nhiệm vụ này thật sự rất dễ làm!
Sau năm ngày, Bạo Phong Chi Ưng đột nhiên nói với Tô Dương, nó phát hiện hai con Hoàng Cấp Hung thú. Tô Dương trực tiếp triệu hồi ra Hư Không Du Linh cùng Mặc Y.
Nhìn thấy Tô Dương triệu hồi ra hai con Sủng thú, Đường Nguyệt cùng Đường Huyền Huy khẩn trương nói:
- Tô tướng quân, làm sao vậy?
- Không có gì, hình như sắp đụng độ hai con Hoàng cấp Hung thú.
Đụng phải Hoàng Cấp Hung thú, Tô Dương cũng không cảm thấy kỳ quái. Bây giờ bọn hắn đang ở trên cao, Hung thú bay cao được đến mức này tất nhiên thực lực sẽ không tệ.
- Cái gì? Hoàng Cấp Hung thú?
Đường Huyền Huy khẩn trương lên, lại nói:
- Tô tướng quân, hay là chúng ta tránh xa một chút?
- Không có việc gì, vấn đề không lớn!
- Hay là chúng ta đi xuống trước?
Đường Huyền Huy nói.
- Ta sợ mình sẽ cản trở Tô tướng quân chiến đấu.
- Không sao cả, các ngươi cứ ngồi nhìn là được.
Nghe Tô Dương nói như vậy, Đường Huyền Huy cũng không tiện nói gì nữa. Hắn chỉ là di chuyển tới gần Đường Nguyệt, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, hắn còn có thể bảo hộ nàng. Tô Dương sắp đối mặt với hai con Hoàng cấp Hung thú, mà bọn họ đang ở trên cao, nếu Đường Nguyệt ngã xuống, không ai cứu giúp, chắc chắn nàng sẽ chết.
Rất nhanh, Đường Nguyệt cùng Đường Huyền Huy liền nghe được Tô Dương mệnh lệnh:
- Hư Không Du Linh, Mặc Y, các ngươi mau giết chúng!
Bọn họ tò mò nhìn Hung thú của Tô Dương, một con bề ngoài kỳ quái giống như một đám sương vụ, một con có tướng mạo cực giống thiếu nữ nhân loại, nhưng trên người nó lại mang năng lượng tử vong, khiến người ta cảm nhận được một cỗ âm lãnh thấu xương.
Sau đó, hai người liền thấy con Sủng thú cực giống nhân loại kia triệu hồi ra một Hung thú có hình thể cực kỳ khổng lồ, cả người ngập tràn khí tức tử vong. Con Hung thú hình Hổ đó há to cái miệng rộng, phun về phía trước một quả pháo màu đen đáng sợ!
Dao động năng lượng đến từ quả pháo đó khiến Đường Huyền Huy phải kinh hồn táng đảm.
Hắn cảm giác, chắc chắn mình sẽ không chịu nổi một phát pháo như thế.