Từ hôm nay trở đi, Tô Dương coi như là đã có nhà ở khu biệt thự trung tâm thành phố Thịnh Kinh Vân Quốc Liên Bang, hơn nữa một phân tiền cũng không tốn, toàn bộ miễn phí.
Còn những người hầu và vật dụng trong nhà, đương nhiên cũng là Liên Bang chỉ trả.
Trên bàn cơm, Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân ăn sáng, bên cạnh còn có bốn hầu gái xinh đẹp hầu hạ, đầu bếp còn cung kính đứng ở bên cạnh, nói là muốn xem bữa sáng có hợp khẩu vị của họ hay không...
Đối với cảnh tượng này Tô Dương có chút không quen nhưng khi nhìn bộ dạng bình tĩnh của Liễu Mộng Vân bên cạnh, hắn liền không nói gì nữa.
- Tô Dương, Từ nguyên soái cho chúng ta thời gian tương đối dư dả, chúng ta trở về Xương Võ Thành một chuyến đi!
- Được thôi!
Tô Dương cũng hiểu, hôn lễ hôm qua tuy long trọng nhưng lại không hợp thể thức. Phụ mẫu muội muội cũng không có, hắn hoặc nhiều ít sẽ cảm thấy có chút tiếc nuối.
Cũng không thể trách Tô Dương, Vân Quốc luôn có tập tục trước ký giấy kết hôn, sau mới làm tiệc cưới.
Tô Dương vốn định lúc làm hôn lễ sẽ mời thân nhân tới họp mặt.
Kết quả ở Thịnh Kinh thành, hắn cùng Liễu Mộng Vân mới vừa lấy được giấy hôn thú đã bị Liên Bang cao tầng biết được xông đến đây tặng quà. Người chúc phúc càng ngày càng nhiều, trong lúc lơ đãng liền tổ chức lễ kết hôn luôn.
Đây hoàn toàn không thể trách Tô Dương, chỉ có thể trách Liên Bang cao tầng ra sức quá nhiều, các đại thế lực quá nhiệt tình!
Nhưng Tô Dương thấy vấn đề này cũng không lớn, cùng lắm thì lại làm một lần.
Xong bữa sáng, Tô Dương tính mang Liễu Mộng Vân về Xương Võ Thành thì một vị lão giả quân hàm thượng tướng đột nhiên đến đây bái phỏng. Thượng tướng Vân quốc Liên Bang chỉ có mấy vị nhưng vị này trông rất quỷ dị, chỉ có Tinh Diệu cấp.
Đây vẫn là lần đầu tiên Tô Dương nhìn thấy Tinh Diệu cấp thượng tướng.
Phải biết rằng sau Đại Tai Biến, Liên Bang thực hiện chính sách quân công, thượng tướng quân đội cũng đều là từ trên chiến trường chém giết đi ra. Nếu không có những quân nhân ra sức chém giết, Liên Bang sẽ không có cục diện như bây giờ.
Tô Dương thực sự nghĩ không ra làm sao mà vị Tinh Diệu cấp Ngự Thú Sư này có thể leo lên được cấp bậc thượng tướng.
Mặt mũi vị thượng tướng nhăn nheo, tóc hoa râm, lưng hơi còng, trên mắt còn hơi thâm đen giống như thiếu ngủ thời gian dài.
Tô Dương cung kính chào theo kiểu nhà binh với vị thượng tướng này, dù sao đi nữa thì cũng phải theo cấp bậc quân hàm.
Vị thượng tướng này cũng cười híp mắt rồi trả lại một kiểu chào đúng chuẩn theo nghi thức quân đội.
- Tô tướng quân, ta là phó viện trưởng Trần Văn của Viện Khoa Học Liên Bang, ngươi có thể gọi ta Trần phó viện trưởng, những người khác đều kêu như vậy!
Trần Văn! Khá lắm!
Tô Dương nhớ ra đã từng thấy ảnh người này trên sách giáo khoa, nhưng khi đó là Trần Văn thời còn trẻ. Hắn thậm chí còn từng đọc qua nhiều quyển báo cáo nghiên cứu về Sủng thú của Trần Văn.
Không nhận ra Trần Văn hoàn toàn là vì Trần Văn đã già đi rất nhiều. Liễu Mộng Vân nhìn thấy Trần Văn, cũng nghiêm túc chào hỏi.
- Trần phó viện trưởng mạnh khỏe!
- ÙI Trần Văn cười nói:
- Lần này tới thăm Tô tướng quân, là có chuyện nhờ ngươi hỗ trợ.
- Cần hổ trợ gì?
- Là như vậy!
Trần Văn gãi tóc cười nói.
- Ta muốn lấy một ít máu và hàng mẫu của Tô Tướng quân để nghiên cứu.
Tô Dương nói đùa:
- Không cắt ta thành tiêu bản sao?
- Cơ thể sống còn có giá trị!
- Ặc!
Tô Dương bị câu trả lời của Trần phó viện trưởng làm cho bị sặc.
Quả nhiên không hổ là làm nghiên cứu, trả lời rất chuyên nghiệp.
- Ta có được thành tựu như bây giờ, chính là thiên phú phi phàm cộng thêm một chút may mắn.
- Dù nói vậy, ta vẫn cảm thấy Tô tướng quân là một đối tượng nghiên cứu rất tốt.
- Trần phó viện trưởng, không phải ngươi muốn lấy mẫu máu của ta để làm mấy cái thí nghiệm xấu xa gì chứ?
Các nhà khoa học điên cuồng thường làm chuyện kì dị, Tô Dương cũng không thấy kì quái. Đừng tưởng rằng chỉ có nhà khoa học của tổ chức Hắc Vũ mới phát rồ.