"Chà, khoản tiền mua thiết bị lưu trữ không gian cũng tiết kiệm được rồi." Sau khi cầm lấy món đồ chơi trên tay một lúc, Lý Hiên liền bỏ viên tinh thể này vào trong ngực.
Không gian nội tại của nó rộng lớn đến mức không cần phải nói nhiều, chỉ riêng việc dùng nó để chứa đồ vật thôi đã khiến Lý Hiên hời to rồi. Hơn nữa, không gian bên trong đó cực kỳ thích hợp cho Lý Hiên tu luyện, nó có thể giúp anh đạt được hiệu quả tu luyện tương đương với lúc con tàu đang thực hiện hành trình siêu không gian ngay cả khi anh đang ở không gian chủ.
Hơn nữa, việc tiếp xúc với các không gian khác cũng tạo điều kiện luyện tập cho việc Lý Hiên muốn dùng thân xác trực tiếp tiến vào siêu không gian sau này...
"Chỉ riêng công dụng hiện tại thôi đã đủ tốt rồi, hơn nữa bên trong chắc chắn vẫn còn những yếu tố mà mình chưa phát hiện ra, ừm?" Dường như chợt nghĩ đến điều gì đó, Lý Hiên – người vừa giải trừ chế độ thủ hộ – không khỏi nhíu mày, sau đó liền rời khỏi phòng đi về phía đài chỉ huy.
"Hạm đội hộ tống đã liên lạc được chưa?" Sau khi đến phòng chỉ huy, nhìn thấy mọi người đang bận rộn, Lý Hiên tìm Lữ Tân Phổ hỏi.
"Vừa mới nhận được tín hiệu, khoảng cách không xa lắm. Tôi đã để họ đi qua kiểm tra của Cục biên phòng Lạc Á trước. Dù sao đó cũng là chiến hạm, hai chiếc của tập đoàn bảo an Địch Á có đầy đủ giấy phép và chứng nhận nên dễ giải quyết, nhưng bốn chiếc chúng ta mới mua e là sẽ bị áp đặt một vài hạn chế. Ước chừng khi chúng ta đến đó thì thời gian cũng vừa vặn." Lữ Tân Phổ nhìn Lý Hiên cười nói.
"Phải đề cao cảnh giác một chút, đám người Ngõa Ti Nhĩ chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy đâu." Sau khi trầm ngâm một lát, Lý Hiên nhắc nhở thêm. Chỉ riêng những gì bản thân đã hiểu rõ, viên tinh thể kỳ lạ này tuyệt đối đã đủ để khiến cường giả cấp Thủ Vọng Giả phải ra tay.
Thậm chí anh còn nghi ngờ rằng nếu tầng lớp cao cấp của Lạc Á biết trong tay mình có một viên tinh thể như vậy, chắc chắn họ cũng sẽ vô cùng động tâm. Tuy nhiên, điều khiến Lý Hiên hơi yên tâm là dù Lạc Á có Thủ Vọng Giả, nhưng đó dù sao cũng là quốc gia mới thăng cấp lên văn minh cấp năm, Thủ Vọng Giả bên trong dường như cũng chỉ là Thủ Vọng Giả cấp thấp. Nếu thực sự xảy ra chuyện gì, dựa vào chế độ thủ hộ, anh hẳn là có thể ứng phó được một hai. So với việc đi đường vòng qua Ngõa Ti Nhĩ, con đường này rõ ràng đã giảm thiểu rủi ro đi rất nhiều.
"Chắc là không cần quá lo lắng, bản thân Lạc Á vốn có Thủ Vọng Giả, với lập trường của họ sẽ không cho phép Thủ Vọng Giả của Đế quốc Ngõa Ti Nhĩ xâm nhập đâu." Lữ Tân Phổ – người đã tìm hiểu khá nhiều về các quốc gia nổi tiếng trong nhánh xoắn ốc thứ bảy của dải Ngân Hà – cười nói.
Nếu không có cường giả cấp Thủ Vọng Giả ra tay, thì với sự có mặt của anh và Đa Ni Phu, quả thực không cần quá lo lắng điều gì.
Sau khi con tàu thương mại di chuyển tốc độ cao khoảng ba tiếng đồng hồ, họ đã đến Cục biên phòng Lạc Á. Lúc này, hạm đội hộ vệ – vốn đã tách ra sau khi thoát khỏi siêu không gian – cũng xuất hiện trước mặt, và đã hoàn toàn vượt qua kiểm tra. Chỉ có điều, trên bốn chiếc chiến hạm mới mua đã bị cài vào chương trình khóa hệ thống hỏa lực, chương trình này sẽ tự động xóa bỏ khi hạm đội rời khỏi lãnh thổ Lạc Á.
Tất nhiên, dựa vào kỹ thuật để xóa cưỡng bức cũng được, nhưng nếu làm vậy sẽ bị quân đội phòng thủ trong lãnh thổ Lạc Á phát hiện, và sẽ bị xử lý như hải tặc.
Đối với con tàu thương mại đến sau, phía bên này không kiểm tra quá kỹ lưỡng, chỉ quét qua một chút rồi sau khi nộp thuế xong là cho qua.
Cục biên phòng này thực chất chỉ là một trạm không gian khá bình thường, tàu thuyền đóng quân ở đây cũng không nhiều, chủ yếu là các loại tàu tuần tra và tàu phóng lôi không gian còn không được tính là chiến hạm. Quân hạm chính quy dường như chỉ có một chiếc tàu hộ vệ, số lượng tàu kiểm tra an ninh phụ trách công việc thông thường còn nhiều hơn cả tàu chiến, nhưng phạm vi cần phụ trách lại là ba tuyến hàng hải chính gần đó, có thể nói là áp lực rất lớn.
Tuy nhiên, nghĩ đến phạm vi của toàn bộ văn minh cấp năm này, nếu nơi nào cũng có cấu hình như vậy, thì tổng đầu tư biên phòng đã là một con số khổng lồ đáng sợ, chưa kể bên trong chắc chắn còn có các biên đội chiến hạm chính quy.
Do có thứ gọi là hành trình siêu không gian, nên để tránh bị kẻ khác đột nhập trực tiếp vào bên trong thời chiến, các tuyến đường cho phép tiến vào và thoát khỏi siêu không gian trong mỗi quốc gia thường không dày đặc. Hơn nữa, khi cần thiết có thể phong tỏa tuyến đường. Nếu hạm đội của quốc gia đối địch muốn thực hiện cuộc tập kích bất ngờ này, chưa chắc vừa thoát khỏi siêu không gian, khi con tàu vẫn còn đang giữ tốc độ dưới ánh sáng đã phải va chạm thân mật với vài thiên thạch. Va chạm ở tốc độ này, khụ khụ... con tàu đã báo phế lần trước của Lý Hiên chính là ví dụ điển hình cho vận may tốt.
Ngược lại, các tuyến đường lớn ở ngoại vi quốc gia sẽ tập trung và nhiều hơn. Hơn nữa, nếu không phải tàu của bản quốc và trong trường hợp không có tình huống đặc biệt hoặc chưa nộp đơn xin phép, thì không được phép trực tiếp từ siêu không gian tiến vào các tuyến đường nội địa. Đa số đều cần đi qua tuyến đường bên ngoài rồi qua Cục biên phòng để vào trong nước.
Các công ty vận tải hành khách, công ty vận tải hàng hóa thông thường hoặc các công ty thương mại lớn đều sẽ xin được quyền hạn này từ các nước, tập đoàn bảo an Địch Á cũng có, nhưng rõ ràng hạm đội thương mại này của Liên bang Trái Đất thì không. Chỉ may là tinh môn mà mọi người nhắm tới không cách xa biên giới hiện tại, sau khi vào Lạc Á thậm chí có thể không cần đi vào hành trình siêu không gian, mất vài ngày là có thể đến đích.
Ừm, ngoài mấy tuyến đường lớn ở "cửa ngõ" ra, thì tuyến đường cấp một trở lên gần nhất cho phép tàu thương mại thông thường tiến vào siêu không gian ở đây chính là mấy tuyến cạnh tinh môn...
"...Ừm? Gọi tôi à?" Lý Hiên đang ngẩn người chợt bừng tỉnh bởi giọng nói của Tô Ánh Tuyết trước mặt, không khỏi hỏi.
"Anh có tâm sự à? Phản ứng mấy ngày nay chậm chạp quá..." Tô Ánh Tuyết lườm anh một cái đầy vẻ khó chịu. So với bạn gái chính thức của Lý Hiên, có lẽ cô đúng là thua kém một bậc về nhan sắc, nhưng phản ứng kiểu này của Lý Hiên thực sự khiến cô cảm thấy bị đả kích.
"Không có gì, không đến Liên minh thương mại tự do Mỹ Địch sớm một chút, cứ cảm thấy không yên tâm." Lý Hiên thở dài nói. Mặc dù Lữ Tân Phổ đã nói với Lý Hiên rất nhiều điều, nhưng mấy ngày nay trong lòng Lý Hiên luôn có cảm giác bất an mơ hồ.
"Ê, không phải anh nói cường giả dưới cấp Thủ Vọng Giả đều không cần lo lắng sao? Sao nào? Tự mình không có lòng tin với mình à?" Tô Ánh Tuyết nheo mắt nhìn Lý Hiên, cười đầy ẩn ý.
"Nói thì là nói vậy, nhưng..." Tuy nhiên, chưa nói hết câu, sắc mặt Lý Hiên liền thay đổi dữ dội. Một luồng uy áp mạnh mẽ bao trùm lên toàn bộ thân tàu, sau đó con tàu cũng xuất hiện một đợt chấn động do giảm tốc. Không kịp nói hết câu, Lý Hiên liền lập tức lóe người đến phòng điều khiển đài chỉ huy.
Và ngay khi Lý Hiên vừa đặt chân đến, Đa Ni Phu ở phía bên kia cũng đồng thời lao vào, sắc mặt ông ta cũng khó coi không kém...
Ngay lúc này, trên bảng điều khiển khổng lồ thường hiển thị hình chiếu bản đồ sao của con tàu, xuất hiện hình ảnh một người đàn ông trung niên tóc đen mắt xanh. Bối cảnh xung quanh ông ta hoàn toàn là khung cảnh vũ trụ, chắc là kết nối trực tiếp bằng trí não hoặc chiến giáp của bản thân. Gương mặt anh tuấn hơi có vẻ bệnh tật, làn da tái nhợt và đôi tai hơi nhọn, đây đều là những đặc điểm của người dân Đế quốc Ngõa Ti Nhĩ. Màu tóc của họ cũng chủ yếu là hai màu đen trắng, điều này dường như đã chứng thực điều gì đó.
Sau khi hình bóng xuất hiện, những lời Đa Ni Phu nói đã hoàn toàn xác nhận điều này: "Hầu tước Hi Áo Ngõa Ti Nhĩ, không ngờ ngài lại xuất hiện ở đây."
Ngõa Ti Nhĩ vừa đại diện cho danh hiệu quốc gia, cũng là họ của hoàng gia họ. Nghĩa là gã này cũng có thể coi là người thân của hoàng tộc. Chính một nhân vật như vậy lại một mình chặn trước toàn bộ hạm đội, điều này thực sự có chút quỷ dị, nhưng dưới sự bao trùm của uy áp đó lại tỏ ra cực kỳ tự nhiên.
"Ừm? Không ngờ ở đây lại có người nhận ra ta. Ừm... để ta nhớ xem, ta đã gặp ngươi rồi, ngươi có vẻ là đàn em của lão Âu Mỗ. Vậy cũng tốt, giao đồ vật ra đây đi, nể tình người quen ta sẽ không làm khó các ngươi." Sau khi liếc nhìn Đa Ni Phu vài cái từ bảng hình chiếu, vị Hầu tước này thản nhiên nói.
Nhìn ánh mắt dò hỏi của Lý Hiên, Đa Ni Phu cười khổ với sắc mặt khó coi: "Lần này e là không xong rồi. Ngài Hi Áo Ngõa Ti Nhĩ được coi là một trong những Thủ Vọng Giả hoạt động tích cực nhất trong Đế quốc Ngõa Ti Nhĩ, danh tiếng và địa vị cực cao. Nghe đồn bản thân ngài ta đã đột phá cảnh giới Thủ Vọng Giả cấp bốn, đây không phải là đối tượng chúng ta có thể ứng phó..."
"Thủ Vọng Giả cấp bốn? Chậc..." Nghe những lời Đa Ni Phu nói, Lý Hiên cũng nhíu chặt mày. Nếu mình liều mạng sử dụng chế độ thủ hộ, lần trước đối phó với tên Thủ Vọng Giả cấp hai đó đã rất vất vả rồi, đối mặt với cấp bốn thì đừng hòng nghĩ tới. Thủ Vọng Giả cấp bốn là những kẻ đã bắt đầu tiếp xúc với các quy tắc khác trong hệ thống bản nguyên của chính mình, không cùng đẳng cấp với ba cấp đầu. E là ngay cả trạng thái cực hạn gây tổn hại lớn cho bản thân cũng chẳng ăn thua.
Tuy nhiên, viên tinh thể vừa mới có được, Lý Hiên cũng đã nếm được chút ngọt ngào. Hơn nữa, đối phương lại phái ra Thủ Vọng Giả cấp bốn, thì dùng ngón chân cũng nghĩ ra được, e là chìa khóa quan trọng nhất của viên tinh thể này mình vẫn chưa khai thác hết.
Cần biết đây là lãnh thổ của Lạc Á, nếu Thủ Vọng Giả của bản thân Lạc Á không đồng ý, hắn không thể tiến vào đây. Nghĩa là hắn hoặc là lẻn vào, hoặc là đã thực hiện giao dịch gì đó với Lạc Á. Dù chọn cách nào cũng phải trả giá không nhỏ. Dựa vào việc đối phương có thể tìm thấy hạm đội của mình một cách chính xác, e là đã dùng đến một vài thủ đoạn nhỏ tại Cục biên phòng ở đó.
Nghĩa là khả năng vế sau cao hơn. Mà bản thân Lạc Á lại thân thiện với Liên minh thương mại tự do Mỹ Địch, để họ đồng ý cho Thủ Vọng Giả của Ngõa Ti Nhĩ – hơn nữa còn là Thủ Vọng Giả có cấp bậc cao hơn Thủ Vọng Giả của họ – tiến vào, e là cái giá phải trả không hề nhỏ.
Về điểm này, Lý Hiên cũng thấy cạn lời. Phái ra một Thủ Vọng Giả cấp thấp không được à? Mình chắc là không để lộ gì cả chứ? Nhưng đoán chừng đối phương phái Thủ Vọng Giả cấp bốn này đến chủ yếu vẫn là để đánh tan một vài ý đồ của chính quyền Lạc Á, nhóm người mình chỉ là bị vạ lây mà thôi...
Chưa kể bản thân việc Thủ Vọng Giả ra tay cũng có những hạn chế không nhỏ. Mặc dù còn lâu mới so được với Quan Sát Giả, nhưng nếu không có lý do thỏa đáng thì e là cũng không dễ dàng gì.
Đối mặt với tình huống như vậy, Lý Hiên cũng không muốn dễ dàng từ bỏ, vì vậy thăm dò nói: "Các hạ thân là Thủ Vọng Giả, ra tay với bọn ta e là có chút mất thân phận, hơn nữa còn vi phạm Điều lệ quản lý vũ trụ..."
"Hừ? Ngươi đang chất vấn lão phu?" Lý Hiên chưa nói hết câu, vị Hầu tước tên Hi Áo đó đã trừng mắt nhìn Lý Hiên. Trong tích tắc, Lý Hiên cảm thấy áp lực xung quanh tăng vọt. Cần biết rằng dù hình chiếu hiển thị hắn đang ở ngay trước mặt, nhưng thực tế hắn vẫn còn cách hạm đội một khoảng không ngắn, từ đó cũng thấy được thực lực thâm hậu của hắn.
"Không dám, chỉ là hỏi ra nỗi nghi hoặc trong lòng thôi." Gã này quả thực rất mạnh, nhưng so với hai kẻ biến thái giao chiến mà Lý Hiên nhìn thấy lần trước thì vẫn kém hơn không chỉ một bậc. Mức độ áp lực này tuy có chút khó chịu, nhưng vẫn không thể gây ra ảnh hưởng quá thực chất cho Lý Hiên.
Thấy Lý Hiên trả lời không kiêu ngạo không tự ti, trong mắt Hi Áo cũng thoáng qua một tia kinh ngạc, sau đó trầm giọng nói: "Ta đến đây đã được chính quyền Lạc Á cho phép. Hơn nữa, kẻ tên Khoa Đặc mà các ngươi bắt giữ vốn là hậu nhân của cố nhân ta, hắn bị các ngươi đối xử như vậy, ta dù có 'lỡ tay' giết sạch các ngươi ở đây thì cùng lắm cũng chỉ nhận vài lời khiển trách bằng miệng thôi. Tốt nhất ngươi nên tự suy nghĩ cho kỹ."
Hắn còn cố ý nhấn mạnh hai chữ "lỡ tay". Lời đe dọa trần trụi này khiến Lý Hiên cảm thấy ngứa răng. Đối phương đã nói thẳng ra như vậy, nghĩa là không sợ họ giở trò. Cái gì? Nhân cơ hội thả người? Vậy e là trong lúc thả người thì đã bị "lỡ tay" rồi...