Bảy, tám thiếu nữ trẻ đẹp ngồi bên cạnh Tô Dương. Những cô gái dáng dấp không đẹp, không đủ đủ tự tin đều không dám đứng cạnh Tô Dương.
Trò chuyện với mấy thiếu nữ xinh đẹp đó một hồi, Tô Dương cũng cảm thấy có chút hứng thú. Dẫu sao được những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp sùng bái, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm mình, không thằng đàn ông nào không cảm thấy hơi lâng lâng cả.
Sau khi “Thương Hải Nhất Thanh Tiếu” chấm dứt, Tô Dương liền nhìn lướt qua những nhạc sĩ ở góc phòng. Đường Nguyệt cười hỏi:
- Tô tướng quân, ngươi đang nghe từ khúc sao?
- Đúng vậy!
Tô Dương gật đầu đáp, lại nói:
- Từ khúc cũng không tệ lắm, không ngờ lại có thể nghe được nó ở đây.
- Những nhạc sĩ này đều là con cháu của một đoàn văn công ở Vân quốc Liên Bang. Năm ấy, đoàn văn công này đến Kim quốc để biểu diễn, sau đó đại tai biến xảy ra, bọn họ không về được.
Lúc ấy, tổ tiên Đường gia ta kinh doanh khách sạn, bọn họ ở một trong số các khách sạn đó, tổ tiên ta thương cảm bọn họ, bản thân cũng thích nghe hát, liền quyết định che chở bọn họ.
Đường Nguyệt nhỏ giọng nói tiếp:
- Ông tổ của ta trở thành Ngự Thú Sư, thành lập Đường quốc xong liền để bọn họ làm nhạc sĩ cung đình. Hiện tại ông nội ta cũng rất thích nghe hát, liền xin bệ hạ cho một nhóm người trong đó qua đây. Ta cũng biết câu chuyện trong Từ khúc nữa.
Ông nội Đường Nguyệt chính là Đường Thiên, ông nội Đường Thiên chính là Hoàng Đế Đường quốc hiện tại. Vương Giả cấp Ngự Thú Sư có tuổi thọ khá dài, ở thế giới này lại sinh con đẻ cái sớm, nên năm, sáu thế hệ cùng tồn tại không phải là chuyện gì quá kỳ quái.
- Câu chuyện bên trong Từ khúc?
Tô Dương cười cười, lại hỏi:
- Câu chuyện bên trong Từ khúc là gì?
- Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh, Nhậm Ngã Hành, Đông Phương Bất Bại nha!
Ồ!
Tô Dương bừng tỉnh.
Tiểu thuyết “Tiếu Ngạo Giang Hồ” có hơn ba trăm năm lịch sử, rất nhiều thành viên bên trong Vân quốc Liên Bang đều có nó, đến bây giờ vẫn khá được ưa thích, chỉ là không có quá nhiều người đọc.
- Ngươi cũng có đọc tiểu thuyết sao?
- Có chứ! Chỗ ông nội ta còn có rất nhiều tiểu thuyết khác, ta đều đọc cả rồi.
Tô Dương gật đầu đáp.
- Tiếu Ngạo Giang Hồ có hay không?
Đường Nguyệt cười nói:
- Cũng khá đặc sắc, nhưng có hơi dài dòng, nếu như đổi thành Ngự Thú Sư thì sẽ càng đặc sắc hơn.
Nghe được Đường Nguyệt nói như thế, Tô Dương liền không nhịn cười được. Lúc “Tiếu Ngạo Giang Hồ” xuất hiện, còn chưa có Ngự Thú Sư kia mà?
Sau đó, Tô Dương bắt đầu nói chuyện với Đường Nguyệt. Tô Dương kinh ngạc phát hiện, Đường Nguyệt thật sự đọc qua không ít tiểu thuyết võ hiệp. Không chỉ là tiểu thuyết của Kim lão gia tử, mà ngay cả tiểu thuyết của Cổ Long, Lương Vũ Sinh, Hoàng Chân Lâu Chủ nàng cũng đã xem qua...
Mà khiến Tô Dương càng kinh ngạc hơn, chính là mấy thiếu nữ ngồi chung quanh hắn đều có thể nói hai ba câu về tình tiết trong tiểu thuyết, cùng với đánh giá về nhân vật, tuy là không biết rõ bằng Đường Nguyệt.
Giai Tư ngồi một bên nghe, nàng như lọt vào trong sương mù. Từ khi theo Tô Dương đến Vân quốc Liên Bang, nàng không có nhiều thời gian xem sách giải trí.
Sau đó, các cô gái này còn bàn luận đến tiểu thuyết của Quỳnh Dao. Nhận ra Tô Dương không quan tâm lắm, các nàng lại rất hiểu ý, bắt đầu kéo đề tài về lại tiểu thuyết võ hiệp và Tam Quốc Chí, Hồng Lâu Mộng, Tây Du Kí...
Tô Dương nói chuyện với các nàng một hồi, các nàng dần dần phát hiện ra sở thích của Tô Dương.
Đường Nguyệt nhân dịp đi vệ sinh, lại phân phó nhạc sĩ thay đổi vài bài Từ khúc mang phong cách Vân quốc khác, điều này làm cho Tô Dương rất là hưởng thụ.
Sắc trời tối đen lúc nào không hay.
Khi bữa tiệc kết thúc, Tô Dương vẫn còn chưa được thỏa mãn lắm.
Đường Thiên cười nói:
- Tô tướng quân, có muốn đi Lâm An chơi không?
Đường Nguyệt đã khá quen thuộc với Tô Dương. Nàng phát hiện, tuy thực lực Tô Dương mạnh đến biến thái, nhưng làm người lại rất dễ gần, không như những cường giả thế hệ trước, thích tự cao tự đại!