Cho nàng đi, bây giờ ngươi cần nàng giúp đỡ. Hiện tại Liên Bang đã bắt đầu không ổn định, chỉ riêng chuyện này thôi, ta đã cảm thấy sau này có thể chúng ta sẽ càng ngày càng khó khăn.
Liễu Mộng Vân trầm giọng nói.
- Nếu tiếp tục bồi dưỡng thêm một Hạ Na nào đó, sẽ tốn thời gian quá dài, chúng ta không thể. Tư chất Giai Tư tốt, hơn nữa nàng còn ưu tú toàn diện, có thể nhanh chóng trở thành trợ thủ tốt. Huống hồ, dù nàng có trở thành Hoàng cấp Ngự Thú Sư thì cũng sẽ không quá rõ ràng, nàng vốn là thiên tài đệ nhất Thủy quốc, đứng đầu về thiên phú trong thế hệ trẻ ở Liên Bang, nếu thực lực nàng đột nhiên tăng mạnh cũng tương đối bình thường.
Quan trọng nhất là, Giai Tư không thuộc về bất kỳ thế lực nào...
Sẽ không dễ dàng xảy ra vấn đề.
Tô Dương không ngờ Liễu Mộng Vân trước đây luôn phản đối việc tặng vị trí kia cho Giai Tư, ngày hôm nay lại vì khuyên hắn nên giao vị trí cho Giai Tư mà nói ra nhiều lý lẽ đến vậy.
Trong lòng hắn có chút cảm động.
- Ta nghe ngươi!
- Ừm!
Giai Tư cũng không bị Liễu Mộng Vân điều đi nơi khác. Sau khi Tô Dương rời đi, Giai Tư trở thành trợ thủ đắc lực của Liễu Mộng Vân, nên chỉ trong nửa ngày Giai Tư đã được Hạ Na thông báo mà trở về.
Tô Dương, Liễu Mộng Vân, Hạ Na, Giai Tư đều tụ tập trong phòng làm việc của Tô Dương, Liễu Mộng Vân nói đầu đuôi sự việc cho Giai Tư nghe.
Giai Tư cùng Hạ Na đều cực kỳ khiếp sợ. Các nàng không nghĩ tới thế giới này lại xảy ra vấn đề lớn đến thế. Hai thế giới dung hợp, chẳng khác nào chuyện thần thoại ngày xưa cả.
Giai Tư thấp giọng hỏi:
- Cho nên ý của Liễu phó quan là để ta đi hỗ trợ Tô tướng quân sao?
- Đúng vậy!
Liễu Mộng Vân gật đầu, lại nói:
- Còn một chuyện nữa, ta đã trưng cầu ý kiến của Tô tướng quân, sau này Tô tướng quân sẽ giúp ngươi bồi dưỡng một con Sủng thú, điều này có thể khiến cho Sủng thú của ngươi tăng mạnh thực lực, ngươi hiểu chưa?
Giai Tư mở to mắt, đột nhiên nhìn về phía Liễu Mộng Vân, hỏi:
- Con Băng Nguyệt Tinh Linh kia của Liễu sĩ quan và con quạ đen kia của Hạ Na cũng là như thế sao?
Liễu Mộng Vân gật đầu.
Hạ Na cười cười:
- Cái này quả thực phải cảm ơn Tô tướng quân rồi.
Đã nói đến mức này, Hạ Na cũng không giữ bí mật làm gì nữa, sau này hẳn Giai Tư sẽ là người phe mình.
- Tiềm lực thiên phú rồi cũng sẽ có giới hạn, khi tiềm lực thiên phú đạt tới giới hạn, có nỗ lực nhiều hơn nữa cũng chỉ là muối bỏ biển. Cơ hội này chỉ có thể gặp mà không thể thể cầu, từ nay về sau, có lẽ tiềm lực của ngươi sẽ là vô hạn, Hoàng cấp Ngự Thú Sư không phải điểm kết thúc của ngươi, mà là điểm bắt đầu!
Liễu Mộng Vân thấp giọng nói:
- Ta hi vọng ngươi sẽ không phụ sự bồi dưỡng của Tô tướng quân.
- Ta... ta đã hiểu!
Thân thể Giai Tư hơi run lên, đột nhiên nàng hiểu rõ ý của Liễu Mộng Vân, nhưng năng lực của Tô Dương thật sự kinh khủng đến vậy ư?
Nàng nhìn sang Tô Dương, phát hiện vẻ mặt hắn vô cùng bình tĩnh, giống như đang đồng ý với những gì Liễu Mộng Vân nói.
Nàng chợt nhớ tới những chuyện Liễu Mộng Vân từng trải qua.
Rất nhiều người trong Liên Bang đều cho rằng, Liễu Mộng Vân từ nhỏ đã có thiên phú tốt, lại thêm kỳ phụ Liễu Long tạo cho nàng một căn cơ tốt, sau khi đi theo Tô Dương thì tiềm lực lại có sự tiến bộ, vì thế mới tuổi trẻ đã là Hoàng cấp Ngự Thú Sư.
Tuy trong chuyện này vẫn có một vài chỗ kỳ quặc, nhưng không một ai dám tìm tòi vấn đề của Tô Dương và Liễu Mộng Vân. Hơn nữa, người khiến Giai Tư chú ý hơn cả vẫn là Hạ Na.
Gần đây Hạ Na tiến bộ thật sự quá thần tốc, tốc độ tiến bộ đáng sợ này đã bỏ xa nàng, thậm chí có xu hướng đuổi kịp Tô Dương năm đó, nếu bảo nàng ta là thiên tài giống như Tô Dương hay Liễu Mộng Vân thì tuyệt đối không có khả năng!
Nhưng nếu như tất cả những gì Liễu Mộng Vân nói là thật, thì có thể giải thích một cách hoàn mỹ vì sao Hạ Na lại “thiên tài” như thế.
- Hạ Na, ngươi ở phương Bắc này hỗ trợ Liễu Mộng Vân cho tốt, cũng không được quên nâng cao thực lực, biết chưa?