Đến hai giờ mười lăm phút, bầu trời phía trên Basel gần như đen kịt. Erich ngồi ở ghế trước chiếc xe thể thao màu cam, người run cầm cập.
Anh đỗ xe ở lối đi của một gara nhỏ phía sau căn biệt thự Iselin gần như đã bỏ hoang, cứ thế ngồi đó đầy u uất. Anh đứng dậy, bước xuống xe, bắt đầu kéo mui bạt của chiếc ô tô lên. Phải mất một lúc lâu, vì anh không thể điều khiển được sự phối hợp giữa những gì mắt nhìn thấy, những gì trong đầu nghĩ và cả đôi tay mình. Răng anh va vào nhau lập cập. Hơn nữa, trước đây luôn có một cô gái ở trên xe cùng anh, giúp anh dựng mui và cài khóa. Luôn luôn có một cô gái.
Anh leo lên xe, cuộn mình trong khoang lái đột nhiên trở nên tối tăm. Anh không thích kiểu mui xe mà Magner đã kéo lên. Ý tưởng thiết kế những chiếc xe coupe mui trần của người Anh chỉ đẹp khi không kéo mui, vì thế Erich luôn để mui mở.
Anh đã nghe thấy tiếng động cơ mười hai xi-lanh nổ lạch bạch êm ái trước khi chiếc Jaguar kịp rẽ qua góc tường. Chiếc Jaguar dừng lại, rồi tiến lên phía trước, đỗ ngay cạnh anh. Iselin vẫn chưa dựng mui xe. Thằng ngốc Iselin.
“Pauli.” Anh gọi. Dùng đường bắt ruồi vẫn hơn là— “Pauli, tôi tìm cậu khắp nơi. Tôi có vài tin tức tuyệt vời.”
Cả hai người đều bước xuống xe với vẻ dè chừng. Erich cẩn trọng vì cơ thể hơi cứng đờ, bởi hai ngày nay anh liên tục bị ngã. Anh cũng chẳng biết tại sao, nhưng cứ đi lại lảo đảo. Da thịt anh chỗ nào cũng bầm tím. Iselin xách một chiếc cặp tài liệu màu đen rất lớn, cậu ta chuyển nó sang phía bên hông đối diện với Erich. “Pauli.” Anh lặp lại lần nữa. “Tin tốt đây.”
Người đàn ông nhỏ thó nhìn anh đầy ghê tởm. “Mặt cậu bị làm sao thế? Rách hết cả rồi.”
“Để tôi giải thích.”
Iselin ngước nhìn lên những ô cửa sổ của căn biệt thự, “Vậy thì giải thích ở ngoài này đi.” Cậu ta nói.
“Đây là tin tốt cho linh hồn phi đạo đức của cậu đấy.” Erich nói với cậu ta.
Hai tay anh dang rộng ra, như thể đang muốn mô tả độ dài của một con cá vừa bắt được, hoặc kéo dài câu nói của mình ra như dòng tít lớn trên báo. Anh có thể nhìn thấy cái cách Iselin nhìn mình, còn khó coi hơn cả soi gương, nhưng cũng tàn nhẫn y hệt. Mặc kệ nó chứ.
“Tôi có một cách giúp cậu kiếm được tất cả số tiền cậu muốn, nhiều hơn cả số Stilly đưa cho cậu. Thật đấy. Và nó sẽ không làm hại đến linh hồn phi đạo đức của cậu đâu. Thật đấy.”
Iselin thở dài mất kiên nhẫn. “Erich, cậu say rồi.”
“Tỉnh táo vô cùng. Dù Stilly trả cậu bao nhiêu, Pauli, tôi trả gấp đôi, cộng thêm hai phần thưởng nữa. Là tiền. Đây là phần thưởng đầu tiên, phần thưởng bằng tiền mặt. Phần thưởng thứ hai là về mặt tinh thần. Tôi sẽ hủy hoại mọi tài liệu mà cậu thu thập được, như vậy có thể giữ cho cái tên Iselin không bị bôi nhọ.”
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên khuôn mặt người đàn ông nhỏ bé. “Cậu điên rồi, Erich.” Cậu ta nói. “Dù sao đi nữa, từ phía Stilly tôi đã nhận được thứ mình muốn rồi. Họ đã mở một khoản vay thế chấp cho nơi này. Nó có điều khoản gia hạn vĩnh viễn. Cậu biết loại hình đó chứ?”
Erich gật đầu. “Cậu chỉ phải trả lãi. Loại hình vay thế chấp này đã không còn từ thời chúng ta còn học tiểu học rồi.” Anh buồn bã lắc đầu. “Vậy là cậu đã trở thành người của họ rồi sao? Nơi này thuộc về họ rồi à?”
“Nơi này là của tôi.”
“Cậu là thằng ngốc. Chỉ cần cậu chậm thanh toán một lần, nơi này sẽ thuộc về Stilly ngay lập tức.” Erich quay người lại như muốn trở về xe.
“Nhưng, nghe này, bây giờ vẫn chưa muộn.” Anh quay đầu lại nói với Iselin. “Tôi có thể giúp cậu. Tôi sẽ giúp cậu. Tôi không cần gì cả, chỉ cần những thứ bẩn thỉu về Margit mà cậu đã thu thập được thôi.”
Người đàn ông nhỏ thó lại ngước nhìn lên ô cửa sổ phía trên họ. Cậu ta chuyển chiếc cặp tài liệu sang tay kia. Erich có cảm giác có ai đó đang quan sát họ, nhưng không sao cả. Chỉ cần tên ngốc này đồng ý, những thứ khác đều không quan trọng. “Cậu nói sao, Pauli? Ngư ông đắc lợi, hả? Cậu không chỉ có thể nhận tiền mặt từ Stilly, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn cho cậu ở công ty Lorn. Cậu muốn thì cứ lấy. Cứ ra giá đi.”
“Vô ích thôi.”
Iselin đi về phía cửa sau của tòa nhà. Erich nắm lấy cánh tay cậu ta. Họ đứng đó, bất động, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đối phương mà trong suốt bao nhiêu năm cùng nhau lớn lên họ chưa từng có. “Pauli, có một cách sạch sẽ ở đây.” Erich nói. “Có một cách tử tế.”
“Ở đâu mà chẳng có sự tử tế?” Iselin hỏi.
“Chúng ta sẽ tạo ra sự tử tế một lần nữa.”
“Vô ích.” Iselin lặp lại lần nữa. “Stilly sẽ không tha cho tôi đâu. Nếu bây giờ tôi muốn làm gì đó, sẽ bị chúng phá hủy hết. Tiền bạc, sự nghiệp, tất cả, chỉ vì cái ý tưởng tử tế điên rồ của cậu, vì cái con khốn đã phản bội cậu cả trăm lần trong một mùa hè đó.”
Các đốt ngón tay của Erich đập thẳng vào xương gò má của Iselin một cách giòn giã. Người đàn ông nhỏ bé lùi lại một bước, xoa mặt. “Được thôi.” Cậu ta gằn giọng. “Có lẽ tôi nợ cậu cái này. Giờ thì cút đi.”
Erich bắt đầu bước đi theo một cách kỳ lạ, nhấc cao đôi đầu gối bầm tím, bước đi lạch bạch trên vỉa hè. Anh chốc chốc lại quay sang hướng này, chốc chốc lại quay sang hướng kia, giống như một con thú máy trong vườn bắn súng, trái, phải, trước, sau. “Erich.” Iselin cảnh giác nói. “Erich, đừng như vậy.”
“Đây là một cái bẫy.” Erich lẩm bẩm. “Tôi phải đi về phía Nam. Mùa đông đến rồi.”
“Được, đi đi, Erich. Đi về phía Nam.”
“Cậu nợ tôi không chỉ một cú trên mặt đâu.” Erich hét lên. Giọng anh từ trầm thấp đột ngột vọt lên thành tiếng hét xé lòng, làm cổ họng anh khàn đặc lại. “Cậu nợ tôi một cơ hội. Đúng vậy, chính là thế, Pauli. Cậu không thể từ chối tôi việc này.” Anh ho sặc sụa. “Cậu có thích chiếc áo sơ mi của tôi không?”
Anh bắt đầu chụm tay lại rồi hà hơi vào trong, như thể anh đang lạnh đến mức không chịu nổi. Anh vẫn bước đi trong một vòng tròn nhỏ, rất giống một người muốn sưởi ấm giữa mùa đông khắc nghiệt.
“Cậu có thể làm thế.” Erich cố chấp nói. “Tôi sẽ không ngăn cản cậu mang thông tin đi gặp Stilly. Công bằng chứ? Tôi sẽ không ngăn cản cậu. Nhưng cậu nợ tôi việc này, đó là tôi sẽ đi cùng cậu. Tôi có thể thuyết phục Walter đừng làm thế. Như vậy không công bằng sao? Cậu đương nhiên không thể từ chối. Pauli, chúng ta đã ở bên nhau từ nhỏ. Khi đó rất ấm áp, luôn luôn là mùa hè. Cậu phải hiểu rằng cậu nợ tôi cái ân huệ nhỏ không thể nhỏ hơn này. Cứ đưa hết cho Walter đi. Tôi sẽ không ngăn cản cậu. Nhưng cậu phải cho tôi cơ hội này, để anh ta hiểu rằng anh ta không thể dùng những thứ bẩn thỉu đó. Không phải là công bằng sao? Tôi thậm chí có thể lái xe đưa cậu đi, Pauli. Chúng ta có thể ngồi xe của tôi, xe đang ở đây này. Mui chống lạnh đã được dựng lên rồi.”
“Walter sẽ không vui đâu, tôi có thể nói cho cậu biết.”
“Vui? Chúng ta có ai vui không? Kẻ khóc luôn là chú hề, Pauli. Kẻ khóc luôn là chú hề.” Anh lại ho. “Cậu có thích chiếc áo này không? Đây là áo của người chết đấy.”