Erich lục lọi chiếc bàn viết trên tầng áp mái của ngôi nhà, lơ đãng tìm kiếm trong các ngăn kéo để lấy bộ chìa khóa dự phòng của chiếc Bentley trong gara. Tối nay anh đã đưa cho Bunt một bộ, nhưng giờ gọi cho ông ta thì quá muộn rồi. Chìa khóa dự phòng đáng lẽ phải nằm trong bàn làm việc.
Cuối cùng anh cũng tìm thấy chùm chìa khóa, chúng bị ném tùy tiện trong một chiếc hộp thiếc nhỏ. Chiếc hộp này vốn dùng để đựng xì gà Hà Lan loại dài. Anh đưa mắt nhìn lướt qua những chiếc chìa khóa khác trong hộp, nhận ra một chiếc dùng để mở hòm thư dưới lầu, một chiếc của chiếc Magna màu cam, một cặp chìa khóa mở cửa trước và cửa sau căn biệt thự nghỉ dưỡng của mình, thậm chí còn có cả chìa khóa dự phòng nhà bếp của lâu đài Stili, thứ mà Margit đã đưa cho anh vài năm trước, vì lý do gì thì giờ anh đã không tài nào nhớ nổi.
Thật thú vị, họ đã từng thân thiết đến thế, mà thực ra lại chưa bao giờ thực sự thân thiết. Đó là mối quan hệ bạn bè dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.
Động tác của Erich rất không vững, gần như không thể kiểm soát. Anh có thể thấy cảnh mình vơ lấy chìa khóa rồi lại đặt xuống, tay anh đang run rẩy. Không sao cả.
Anh bỏ chìa khóa chiếc Bentley vào túi, lạch cạch bước xuống cầu thang chính để đến tầng một, tự pha cho mình một ly rượu Scotch lớn bằng ly mà Bunt đã pha cho anh tối nay. Đêm nay dường như là đêm của những cuộc chè chén, anh lầm bầm rồi nhấp một ngụm rượu. Tất nhiên, chỉ khi suy nghĩ anh mới uống.
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mình trong khung gương đặt quanh bức tranh khắc gỗ của Urs Graf. Đầu tiên anh nhe răng ra, giống như một con chó đang giận dữ. Sau đó anh khép miệng lại, xem xét khóe miệng trễ xuống, cái miệng của một gã hề. Tối nay, cử chỉ của anh chẳng khác nào một gã hề.
Tất cả những người quan tâm đến anh nhất và tốt hơn anh, suốt mấy năm qua luôn nói rằng anh không đàng hoàng. Anh biết mình chẳng có chút nghiêm túc nào. Cuộc sống vốn dĩ không nghiêm túc, vậy thì còn có cái gì đáng để nghiêm túc đối xử đây?
Những kẻ nghiêm túc làm anh thấy phiền. Rõ ràng là họ chẳng biết cuộc sống rốt cuộc là gì. Họ tưởng rằng cuộc sống có ý nghĩa, tưởng rằng nếu một người giữ mình tỉnh táo, nghiêm chỉnh thì có thể bóc tách được ý nghĩa của cuộc sống, giống như lấy con ốc ra khỏi vỏ của nó, rồi sau đó có thể nắm giữ nó. Tất cả chỉ là nhảm nhí. Điều đó chỉ khiến người ta có những cử chỉ đáng ghê tởm như Walter, hoặc tàn nhẫn như cha anh, Dieter, hay đê tiện như Paul Isserlin.
Điều đó dẫn đến sự ngu xuẩn, như Margit. Dễ bị tấn công, trở thành mục tiêu của sự ác ý, phơi bày lồng ngực mình ra làm bia đỡ đạn, để cho tất cả những tay thiện xạ người Thụy Sĩ kia rót đầy chì vào trái tim cô ấy. Tội nghiệp Margit.
Erich uống cạn phần rượu còn lại. Anh đặt chìa khóa Bentley vào lòng bàn tay, tung lên xuống, để chúng phát ra tiếng leng keng khẽ khàng. Trong ngôi nhà trống trải, âm thanh đó nghe lớn hơn thực tế. Khi nhìn vào khuôn mặt gã hề trong gương, anh chợt muốn biết liệu Michelle có thể giúp anh bảo vệ Margit hay không.
Vốn là một đề nghị thông thường, vậy mà cô ấy nhất quyết phải kéo Margit vào, đằng sau đó hẳn có mục đích bí ẩn nào đó. Liệu điều này có khiến Michelle buộc phải giải cứu Margit hay không? Nhưng, nói thật lòng, việc này có thể giao cho một người xa lạ thực hiện được sao? Làm sao anh có thể trút gánh nặng của mình lên một người ngoài cuộc? Như vậy thì quá tệ bạc với tình bạn.
Anh quay người rời khỏi cửa sổ, đi từ cửa sau của căn nhà ra gara. Nhìn thấy chỗ đỗ trống không của chiếc Magna L-2, anh không khỏi tự hỏi tối nay nó đang ở đâu. Ai đã dùng xe cùng Margit? Một vị hôn phu đàng hoàng sẽ muốn biết những chuyện này.
Anh mở cửa gara. Ánh trăng lấp lánh trên dòng chảy xiết của sông Rhine, thắp lên những tia sáng chói lòa trên các con sóng. Erich hít một hơi không khí ấm áp của đêm khuya, quyết định không kể chuyện này cho Michelle. Nhưng đã quá muộn, anh phải nhanh chóng quay lại biệt thự của cô.
Anh lái xe qua sông, tiến vào và xuyên qua khu phố cổ của Basel, phóng xe nhanh về hướng Tây Nam, dọc theo những con đường vắng vẻ xuyên qua vùng ngoại ô và vùng nông thôn Thụy Sĩ lân cận. Bruderholz, Binningen, Birmingen. Rắc rối thật. Toàn là những địa danh bắt đầu bằng chữ B. Anh say đến thế sao? Cái thứ Bentley chết tiệt.
Bin, Benken, Bottmingen. Mồ hôi rịn ra trên trán và môi trên của anh. Tất cả những thứ này đều là do anh tưởng tượng ra.
Anh đỗ chiếc Bentley trên lề đường của con lộ nông thôn hai làn xe, tắt máy. Ánh trăng chiếu lên người anh. Điên rồi. Anh đang bị ánh trăng làm cho phát điên. Phía trước có biển báo. Anh nổ máy lái xe đi qua.
Đến Börg, Braun, Bättwil.
Anh rẽ trái về phía biên giới Pháp. Biệt thự của Michelle được xây dựng trên một phần đất nhô ra của Thụy Sĩ, nằm sâu trong vùng Alsace của Pháp, hướng về phía Bettlach. Hay là Biederthal? Đừng nghĩ đến chữ B nữa!
Anh biết là nên như vậy. Anh biết biệt thự đó nằm ở đâu. Chiều nay anh còn đến đó mà. Nơi đó ở... Quên chữ B đi. Biệt thự ở đó. Cô ấy xây nó trên đầu ngón tay của Thụy Sĩ, xung quanh toàn là Pháp, cứ như thể cô ấy chỉ cần bước ra cửa sau là đã di cư ra nước ngoài. Đây không phải kiểu hòn đảo mà cô ấy thường chọn, nhưng nó đúng là một hòn đảo trên đất liền.
Trên hòn đảo của mình, cô ấy là Circe. Nhưng giờ đã không còn cái trò biến đàn ông thành lợn như thời cổ đại nữa. Lỗi thời rồi. Sự kích thích đó không còn nữa. Cô ấy chỉ biến họ thành những gã hề.
Erich cuối cùng cũng tìm thấy cổng biệt thự, xung quanh được trồng hoa hồng dại làm hàng rào sống. Circe đang chờ đợi một mình.
Mà anh lại trở về tay không. Anh thậm chí còn không nói chuyện với Walter. Anh không cho phép mình nói. Anh trở về tay không, Circe sẽ giận những gã hề. Gã hề phải bò trên mặt đất để cầu xin những mẩu thức ăn thừa.
Erich bước xuống khỏi chiếc Bentley, gần như chạy về phía ngôi nhà. Các cửa sổ đều tối om. Cô ấy đã đợi quá muộn, đã ngủ rồi. Không thể tin được những gã hề. Họ chẳng có chút nghiêm túc nào.
Anh cúi người, mò chìa khóa dưới tấm thảm chùi chân, tìm thấy nó, mở cửa bước vào tiền sảnh mát lạnh. Tường nhà là tường đá rất dày, ngay cả trong cái nóng gay gắt của tháng Tám, nơi đây vẫn rất mát mẻ. Nơi này tách biệt với thế giới, tất nhiên là ngoại trừ ba đường dây điện thoại kết nối vào. Cô ấy cần điện thoại để điều khiển những gã hề khác.
Anh lặng lẽ đi qua sảnh giữa, bước vào phòng ngủ. Anh chạm vào chiếc giường màu hồng phấn. Ánh trăng chiếu vào từ khung cửa sổ đối diện với nước Pháp.
Chiếc giường trống không.
Anh bật đèn bàn. Những chiếc gối màu hồng phấn nhạt tỏa ra ánh sáng ấm áp. Trên chiếc gối lớn nhất có đặt một phong bì, bên trên đề tên anh. Anh xé phong bì.
"Em ra ngoài rồi," bức thư viết, "Anh sẽ không tìm thấy em đâu. Hai tuần nữa, sau khi anh giải quyết xong mọi việc, hãy gọi cho em ở Sardinia. Đừng gọi sớm hơn. Yêu anh mãi mãi. M."
Erich ngồi bên cửa sổ. Đặt mảnh giấy lên mặt, hít hà mùi nước hoa của cô. Yêu anh mãi mãi. Anh nghiêng người đổ xuống giường, áp mặt vào chiếc gối đó, hôn lên nó cho đến khi nước mắt làm ướt đẫm gối—