Đêm đó vừa dùng xong bữa tối, Lai Ân định đi dạo quanh lâu đài một chút. Kết quả lúc vừa ra khỏi cửa đại sảnh, cậu nhìn thấy Hách Mẫn đang đứng ở tiền sảnh.
"Cậu làm gì ở đây thế?" Lai Ân tò mò hỏi: "Giờ này mọi người đáng lẽ phải ở trong phòng sinh hoạt chung để ăn mừng chứ, sao cậu không vào đó thư giãn một chút?"
"Chính vì ai nấy đều đang ăn mừng, tớ thấy hơi ồn ào nên mới ra ngoài đi dạo. Lúc nãy xuống lầu vừa vặn gặp Harry và mấy bạn ấy, biết cậu ở phía sau nên tớ mới đứng đợi."
"Cảm ơn cậu!" Lai Ân mỉm cười rồi đề nghị: "Tớ cũng không thích chỗ nào quá ồn ào. Đợi Harry và mọi người ăn mừng một lúc, phòng sinh hoạt chung yên tĩnh hơn chút rồi chúng ta hãy về."
Sau đó, cả hai leo lên tháp Thiên Văn. Vì lúc này mọi người đều đang mải mê ăn mừng nên trên tháp không có ai khác. Đứng trên tháp, có thể nhìn thấy vệt ráng chiều đỏ rực cuối cùng ở phía Tây và vầng trăng tròn đã nhô lên ở phía Đông.
"Trận đấu hôm nay quả thực rất nguy hiểm, nhưng màn trình diễn của cậu trên sân rất xuất sắc." Hách Mẫn bước lên tháp, tựa người vào tường thành nói. "Đúng rồi, nội dung trận đấu tiếp theo của các cậu là gì?"
"Không biết." Lai Ân lắc đầu, lấy từ trong túi ra khối pha lê kia. "Thứ này là một món đồ luyện kim rất đơn giản, tớ đã kiểm tra rồi, phát hiện công năng của nó là sẽ phát sáng khi lại gần một vật thể nào đó. Nên tớ đoán trận sau có lẽ là bắt chúng ta đi tìm thứ gì đó."
"Dựa theo ghi chép các trận đấu trước, phần lớn trường hợp phía tổ chức sẽ thông báo nội dung trận tiếp theo cho thí sinh thông qua các câu đố ngay khi trận đầu kết thúc. Nhưng xem ra lần này có chút khác biệt, tớ cảm thấy họ đã nâng độ khó lên cao hơn. Chẳng phải nói trận đấu lần này sẽ đảm bảo an toàn sao? Nhưng nhìn 克鲁姆 (Krum) bị bỏng nặng thế kia xem, sao ban tổ chức có thể nâng độ khó trong khi vốn dĩ đã không đủ an toàn cơ chứ?" Hách Mẫn nói với giọng điệu đầy kích động.
"Tớ nghĩ có lẽ vì lần này có tới sáu người tham gia, chỉ có cách tăng độ khó mới chọn ra được dũng sĩ thực thụ." Lai Ân cũng tựa vào tường ngoài của lâu đài nói.
Trong lúc hai người trò chuyện, trời dần tối hẳn. Ánh trăng đổ xuống tháp Thiên Văn, phủ lên vạn vật một lớp ánh bạc dịu nhẹ tựa như sương giá.
"—Cho nên trận đấu tiếp theo chính là kiểu khảo sát năng lực toàn diện, tớ nghĩ mình không vấn đề gì." Lai Ân kết luận.
"Tớ cũng nghĩ vậy, nhưng trong tình huống này thì cẩn thận vẫn hơn. Dù sao thì trận đấu lần này đã xảy ra quá nhiều bất ngờ rồi." Hách Mẫn nói xong liền nhìn chằm chằm Lai Ân đầy nghiêm túc.
"Yên tâm đi, cậu biết tớ không phải người lỗ mãng mà." Lai Ân nhìn gương mặt nghiêm túc của cô gái trước mặt, ánh trăng bạc phủ lên khiến khuôn mặt Hách Mẫn trông khác hẳn ngày thường.
Nhìn chằm chằm vài giây, Hách Mẫn thấy hơi lạ liền hỏi: "Cậu nhìn tớ làm gì, mặt tớ có gì không ổn à?"
"Không, chỉ là... chỉ là tớ thấy cậu thật sự rất đẹp..."
Mặt Hách Mẫn đỏ bừng lên như một quả táo nhỏ đáng yêu. Lai Ân nhìn gương mặt cô mà bật cười.
"Được rồi, đừng cười nữa—" Lời còn chưa dứt, chính cô cũng cúi đầu cười khúc khích. Đợi tiếng cười ngớt đi, Hách Mẫn chủ động nắm lấy tay Lai Ân đi về phía cầu thang: "Tớ nghĩ chúng ta ở trên tháp Thiên Văn hơi lâu rồi, giờ nên đến dự tiệc mừng ở phòng sinh hoạt chung thôi."
"Đúng rồi, hai ta gặp nhau lần đầu là khi nào nhỉ?" Đi trên hành lang trở về phòng sinh hoạt chung, Hách Mẫn đột nhiên hỏi.
"Ừm, để tớ nhớ xem—" Lai Ân dừng bước trên hành lang. "Chắc là hồi tiểu học năm hai hoặc năm ba, trường tổ chức biểu diễn gì đó, cậu đứng trên sân khấu chơi đàn piano. Sau đó tớ được thầy cô chỉ đạo lên tặng hoa cho cậu sau khi cậu diễn xong."
"A, tớ cũng nhớ ra rồi. Lúc đó trông cậu cứ như một mọt sách vậy—"
"Mọt sách? Cậu chắc là không đang nói chính mình chứ? Ha ha—"
Khi hai người vừa cười đùa vừa quay lại phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor, bên trong lại bùng lên một đợt hoan hô và náo nhiệt. Trên bàn, ghế chất đầy bánh ngọt như núi, cùng những bình nước bí đỏ và bia bơ. Cặp sinh đôi đốt những loại pháo hoa do chính họ chế tạo, trong không khí lấp lánh vô số tia lửa và ánh sao.
迪安托马斯 (Dean Thomas) – người giỏi vẽ – đã treo lên rất nhiều biểu ngữ trong phòng, một nửa trong số đó vẽ cảnh Harry cưỡi chổi Tia Chớp bay lượn quanh con rồng Đuôi Gai, nửa còn lại vẽ cảnh Lai Ân dùng pháo điện từ hạ gục rồng chỉ trong một chiêu.
"Hai cậu đi đâu mà về muộn thế?" Khi Lai Ân kéo Hách Mẫn ngồi xuống ghế sô pha, Harry đang ăn một chiếc bánh sô-cô-la. Nhìn cách cậu ấy ăn bánh có thể thấy đã lâu rồi cậu ấy không được ăn uống tử tế.
"Chúng tớ chỉ bàn luận một chút về nội dung trận đấu tiếp theo thôi." Lai Ân trả lời.
"Cái gì? Nội dung trận đấu?" Harry lập tức đặt chiếc bánh trong tay xuống. Có lẽ vì động tác hơi gấp gáp nên Harry bị nghẹn. Mãi đến khi cậu ấy nhận lấy cốc bia bơ Hách Mẫn đưa cho uống vài ngụm, mới nuốt trôi miếng bánh trong cổ họng. "Hai cậu phát hiện ra cái gì?"
Lai Ân liền kể cho Harry nghe công năng của khối pha lê là dùng để truy tìm vật thể, cuối cùng kết luận: "Đoán chừng trận này là bắt chúng ta đi đến một nơi nào đó để tìm thứ gì đó. Hơn nữa so với những năm trước, năm nay vì đông người nên trận đấu càng khó khăn hơn. Thế nên tốt nhất là chuẩn bị trước một chút, đặc biệt là về hướng sinh tồn nơi hoang dã và chiến đấu."
"Thật sự cảm ơn cậu!" Harry nói: "Nếu không có cậu nhắc nhở, có lẽ tớ chẳng biết đường đi hỏi 小天狼星 (Sirius Black). Như vậy thì trận đấu chắc chắn tớ sẽ làm trò cười mất."
"Cậu chỉ là lúc đó quá lo lắng thôi, đợi bình tĩnh lại cậu cũng sẽ nghĩ ra mà." Nói đến đây, Lai Ân nhìn thấy 金妮 (Ginny) bưng một đĩa điểm tâm nhỏ đi tới. "Được rồi, không làm phiền cậu nữa, tớ qua xem bên kia cặp sinh đôi đang làm gì."
"Lai Ân, Hách Mẫn. Có muốn ăn một miếng bánh quy kẹp không?" Fred bưng một chiếc khay bạc đưa tới. Hách Mẫn vừa định đưa tay ra thì Lai Ân đã kéo cô lại, sau đó cười với Fred: "Này, thuốc này là do tớ phối chế, tớ ngửi từ xa là biết rồi."
"Có gì không ổn đâu nhỉ." George đứng bên cạnh ngửi ngửi rồi nói. Đúng lúc đó, 纳威 (Neville) đột nhiên "bộp" một tiếng biến thành một con chó lông vàng.
"Hách Mẫn, mượn Lai Ân nhà cậu tí nhé." Nói xong cặp sinh đôi kéo Lai Ân đứng lên trên bàn, rồi lớn tiếng nói: "Đừng lo, đây chỉ là hiệu ứng mới của bánh quy động vật chúng tớ thôi. Năm Sickle một miếng, rất rẻ. Hơn nữa công thức này đã được Lai Ân kiểm chứng, tuyệt đối đảm bảo an toàn."
Lúc này Neville cũng đã biến trở lại hình dạng cũ, rồi cùng các bạn học cười vang. Rất nhanh, hơn mười miếng bánh quy dùng để bán thử của cặp sinh đôi đã bị mọi người tranh mua hết sạch.
"Chúc cho sự nghiệp của chúng ta ngày càng phát đạt." Sau khi bán hết bánh, Lai Ân cùng cặp sinh đôi chạm chai bia bơ ăn mừng.
Khi Lai Ân nằm xuống giường, thời gian đã gần một giờ sáng. Trong đầu cậu vừa suy nghĩ xem dùng máu rồng và các sản phẩm từ rồng sau này như thế nào, vừa tổng kết lại những được và mất trong trận đấu hôm nay. Rất nhanh, cơn buồn ngủ ập đến, cậu nhắm mắt lại, ngáp một cái rồi chìm vào giấc ngủ.