Trong cửa tiệm u ám lạnh lẽo, một người đàn ông trung niên và một ông lão đứng ở hai phía quầy hàng. Bốn con mắt đều dán chặt vào thứ đang nằm trên mặt bàn.
Thứ xuất hiện trên quầy là một cái trống, hình dáng hơi giống đồng hồ cát, được cấu tạo từ hai bán cầu gắn chặt ở phần đỉnh. Mặt trống to gần bằng tiết diện của một quả bóng đá, trên thân trống khắc những hoa văn đầu lâu đang nhảy múa vô cùng tinh xảo. Ông Bác Kim cầm cái trống lên, cảm thấy bề mặt lạnh buốt, hơn nữa còn thoang thoảng một tia tử khí. Mặt trống được làm từ một loại da màu xanh lục kỳ lạ, lớp da đã qua xử lý còn ánh lên chút sắc nâu.
Sau khi lật qua lật lại xem xét hồi lâu, ông Bác Kim đưa tay về phía mặt trống. Thấy Lai Ân không có ý ngăn cản, ông ta khẽ gõ nhẹ một cái. Khi ngón tay vừa chạm vào mặt trống, một chiếc đầu lâu tạo thành từ làn khói đen lập tức hiện ra, đồng thời ông Bác Kim cảm thấy đại não mình tê dại đi trong chốc lát.
Đợi khi hoàn hồn nhìn Lai Ân với vẻ mặt bình thản ở đối diện, giọng điệu ông ta trở nên cung kính hơn: "Đây hẳn là chiếc trống đầu lâu được làm từ sọ của người khổng lồ, có thể trực tiếp tấn công linh hồn con người. Nhưng tại sao lớp da phía trên lại có màu xanh lục?"
"Đây là thủ pháp đặc biệt của tôi." Lai Ân lạnh lùng đáp: "Bây giờ hãy đưa ra một cái giá đi."
Lý do trước đó không lấy thứ này ra trước mặt cặp song sinh nhà Vi Lai là vì nó quả thực có chút tà môn. Để duy trì hình tượng thiếu niên tỏa nắng, Lai Ân đương nhiên không thể lôi thứ này ra.
Ai cũng biết, trong thế giới Fallout có một loại đặc sản gọi là cướp bóc biến dị nhân, chúng tàn phá ruộng đồng, cướp bóc giết chóc và phá hủy mọi thứ chúng nhìn thấy. Mặc dù chúng là sinh vật có trí tuệ, nhưng trong mắt tất cả mọi người ở liên bang, chúng chỉ là lũ dã thú. Vì vậy, sau khi liên bang được thành lập, lực lượng vũ trang trực thuộc đã bắt đầu cuộc càn quét toàn diện đối với lũ cướp bóc biến dị nhân ăn thịt người này trên khắp vùng đất.
Trong khoảng thời gian này, Lai Ân đã đến thế giới Fallout một lần để thực hành thuật luyện kim, đồng thời tranh thủ tham gia vài cuộc hành động càn quét trọng điểm. Với sự trợ giúp của vô số phép thuật, lực lượng vũ trang liên bang đã tiêu diệt sạch sẽ những băng đảng biến dị nhân cố thủ trong các tòa nhà kiên cố mà không hề tổn thất, điều mà trước đó có thể phải trả giá bằng rất nhiều sinh mạng.
Sau khi giết những biến dị nhân này, Lai Ân kết hợp ma pháp sinh mệnh và thuật luyện kim để chiết xuất linh hồn của một trăm tên cướp biến dị nhân mạnh nhất, rồi chọn ra hộp sọ của hai kẻ hung ác nhất để chế tạo chiếc trống đầu lâu này, phong ấn những linh hồn đó vào trong. Nói thật, phương pháp luyện kim sinh mệnh này thực sự rất tiết kiệm, nếu không phải vì cân nhắc hàng loạt vấn đề đạo đức luân lý và lo ngại thuộc tính đơn điệu quá dễ bị người khác khắc chế, Lai Ân đã có ý định chế tạo tất cả đạo cụ ma pháp bằng cách này rồi.
Mặc dù đã từ bỏ kế hoạch chế tạo bộ sản phẩm luyện kim sinh mệnh, nhưng Lai Ân cũng không lãng phí tài nguyên trong tay. Ngoài việc làm ra chiếc trống đầu lâu này để đổi lấy tiền, Lai Ân còn xa xỉ đến mức cô đọng tinh huyết của những tên cướp biến dị nhân này nhiều lần để tạo thành một viên ngọc màu xanh lục đậm tràn đầy sức sống, dự định dùng để chế tạo đạo cụ ma pháp sau này.
Sau khi thăm dò vài lần, ông Bác Kim lầm tưởng Lai Ân là một hắc phù thủy hùng mạnh đến từ Nam Âu hoặc Nam Mỹ, chuyên về ma pháp vong linh và có thể vì lý do nào đó mà cần tránh xa đám đông. Vì vậy, ông ta giơ hai ngón tay lên: "200 Galleon."
Lai Ân tức đến bật cười trước sự vô sỉ của Bác Kim, đúng là gian thương từng dùng 10 Galleon để lừa lấy mặt dây chuyền của nhà Slytherin. Thế là anh trực tiếp dùng vải bọc chiếc trống lại, làm bộ định bỏ đi.
"Vị tiên sinh này, giá cả có thể thương lượng mà, xin đừng kích động như vậy." Lai Ân vừa bước được hai bước thì nghe thấy tiếng gọi của ông Bác Kim phía sau.
"Tại sao phải thương lượng? Tuy tôi ít khi ra ngoài dạo chơi, nhưng giá cả của vật phẩm ma pháp thì luôn nắm rõ. Thứ này được coi là vũ khí chiến tranh khá mạnh, chưa kể nguyên liệu còn đến từ người khổng lồ. Hãy nghĩ xem số lượng người khổng lồ còn tồn tại là bao nhiêu thì biết món đồ này quý giá thế nào. Nếu bán thì ít nhất cũng phải 1700—1800 Galleon, nếu có người đấu giá thì có khi bán được hơn 2000 Galleon. Tôi chỉ vì cần gấp một số thứ mà tiền lại không đủ mới tìm đến ông, vậy mà ông lại định dùng 200 Galleon để mua đứt nó!" Lai Ân giả vờ giận dữ nói.
"Thứ của cậu không phân biệt địch ta, hơn nữa những năm gần đây nước Anh khá thái bình. Cho nên thứ này thực sự rất khó bán đấy—" Nhìn thấy Lai Ân quay lại, Bác Kim vội vàng liệt kê những khiếm khuyết của món đồ, khua môi múa mép hòng thuyết phục Lai Ân. Đáng tiếc, Lai Ân hiện tại đang đóng vai một gã bặm trợn có thực lực mạnh mẽ, nên anh trực tiếp vỗ mạnh lên quầy:
"Không phân biệt địch ta là do thực lực của ông không đủ, tôi dùng thì chẳng thấy có vấn đề gì cả. Còn về chuyện thái bình ở đây, chẳng lẽ vũ khí không nên được cập nhật thường xuyên bất cứ lúc nào sao? Tôi không có thời gian để mặc cả từng chút với ông, dứt khoát một giá đi, 1300 Galleon thế nào?" Lai Ân nói một cách dứt khoát. Nói thật, thực lực của anh vẫn chưa mạnh bằng ông Bác Kim, chỉ là đặc tính miễn nhiễm với tất cả sản phẩm luyện kim do chính mình tạo ra đã khiến ông Bác Kim phán đoán sai thực lực của anh.
"1300 Galleon thì thực sự không kiếm chác được gì nữa rồi." Bác Kim than vãn, nhưng thấy Lai Ân lộ vẻ mất kiên nhẫn liền vội vàng bổ sung: "Thế này đi, làm tròn con số, 1000 Galleon thế nào?"
"Được, nhưng ông cần thêm một ít nguyên liệu làm quà kèm theo." Lai Ân giả vờ suy nghĩ một chút rồi nới lỏng yêu cầu, sau đó chỉ vào những lọ lớn lọ nhỏ phía sau lưng Bác Kim: "Cho tôi một pound bột xác ướp, sau đó cho thêm hai ounce máu ma cà rồng nữa."
"Mấy thứ này cộng lại cũng mất hơn 30 Galleon đấy—" Bác Kim theo thói quen than nghèo kể khổ, nhưng khi thấy sắc mặt của Lai Ân liền lập tức thay đổi: "Đương nhiên rồi, kết giao một người bạn mới thì tôi sẵn sàng bỏ ra những thứ này."
Rất nhanh, tiền trao cháo múc, Lai Ân nhét đồ đạc và tiền vào túi không gian, sau đó kéo chặt áo choàng rồi bước ra khỏi cửa tiệm.
Lai Ân vừa rời khỏi cửa tiệm, Bác Kim liền thu lại bộ mặt thương nhân đó: "Tạm biệt nhé, tên nhà quê hay chui rúc trong rừng. Ở nước Anh mà còn dám đe dọa ta." Ông Bác Kim vừa lầm bầm đầy tức giận, vừa kéo sợi dây xích đồng bên cạnh quầy rồi đi vào phòng trong.
Vừa ra khỏi cửa tiệm, Lai Ân đã cảm nhận được những ánh nhìn không thiện cảm đang chằm chằm vào mình. Sau khi đi được hơn hai mươi mét, anh có thể cảm nhận rõ ràng có hai người đang theo dõi phía sau.
"Đây là định 'hắc ăn hắc' sao?" Lai Ân nghĩ đoạn, bước nhanh về phía trước vài bước, rồi đột ngột rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn bên cạnh.
Hai kẻ theo dõi phía sau thấy mục tiêu sắp mất dấu liền vội vã chạy vào con hẻm đó. Kết quả khi rẽ vào, chúng phát hiện mục tiêu đang khoác áo choàng, dường như đang ngồi xổm bên đường không hề nhúc nhích.
"Này, sao không chạy nữa?" Kẻ trẻ hơn trong hai tên phù thủy bước tới, chộp lấy mục tiêu. Nhưng khi ngón tay vừa chạm vào áo choàng, hắn liền cảm thấy không ổn: ngón tay chạm vào một thứ cứng lạnh chứ không phải da thịt như tưởng tượng.
"Cẩn th—" Hắn vừa quay đầu định nhắc nhở đồng bọn thì đã thấy đồng bọn của mình toàn thân co giật ngã xuống đất. Đồng thời, một luồng điện màu tím xanh trực tiếp táp thẳng vào mặt hắn.
"Xong việc." Lai Ân nhìn xung quanh không có ai khác liền chuẩn bị tiến lên thu chiến lợi phẩm. Vừa rồi sau khi vào con hẻm, anh đã dùng ma pháp tạo thành một đống đất, đồng thời khoác áo choàng lên để ngụy trang thành hình dáng một người. Còn bản thân thì tận dụng móc câu trên tay leo lên vị trí tầng hai để chuẩn bị phục kích.
Khi hai tên phù thủy này đi vào đã không chú ý đến phía trên đầu, nên khi một tên tiến lên kiểm tra, Lai Ân từ trên cao nhảy xuống, dùng Chưởng Tâm Lôi dễ dàng hạ gục tên phía sau, sau đó khi tên phía trước phát hiện không ổn thì trực tiếp tặng một chiêu Điện Kích Thuật.
"Nói thật, người chủ động lấy mặt đỡ Điện Kích Thuật đúng là không nhiều." Lai Ân lật người tên phù thủy trẻ tuổi có khuôn mặt bị cháy sém đen thui này lên, lẩm bẩm. Thực tế, Lai Ân đã kiểm soát lực đạo, cùng lắm chỉ khiến chúng hôn mê một hai tiếng, những vết thương ngoài da trông có vẻ thảm hại này chỉ cần một lọ ma dược là giải quyết xong.
"Nghèo đến mức này mà còn dám ra ngoài cướp bóc." Lai Ân lắc đầu, cắt một mảnh vải từ áo của một tên để gói chiến lợi phẩm thành một bọc nhỏ rồi bước ra khỏi con hẻm. Phía sau anh, hai tên cướp bị lột sạch đồ đang bị trói mặt đối mặt bằng dây thừng, vứt bỏ ở đó.
Tìm một góc khuất đợi dược hiệu của thuốc biến hình qua đi, Lai Ân rời khỏi quán Cái Vạc Lủng, bắt xe về nhà. Anh cảm thấy chuyến thu mua lần này thu hoạch rất mỹ mãn, ít nhất trong kỳ nghỉ này anh không cần phải đi mua nguyên liệu nữa.