Ngày hôm sau kỳ nghỉ kết thúc, trường học bắt đầu vào học, tiết đầu tiên chính là môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí. Ở ngoài sân trường phủ đầy tuyết dày vào tháng Một suốt hai tiếng đồng hồ quả thực không phải là chuyện dễ chịu gì, nhưng Hải Cách lại có ý tưởng độc đáo khi để mọi người học về Hỏa Long.
Trong tiết học này, học sinh thu gom cành khô lá rụng để duy trì ngọn lửa, còn những con Hỏa Long vốn yêu thích lửa thì nhảy nhót không ngừng trên những khúc gỗ đang cháy rực đến trắng cả người. Phải nói rằng tiết học này thú vị hơn nhiều so với tưởng tượng của mọi người.
Sau khi kết thúc tiết học, Lai Ân chạy đi hỏi Hải Cách về con Bằng Mã, biết được Hải Cách nhờ có Đặng Bất Đa bảo lãnh nên đã được xác định là không liên quan đến vụ tai nạn lần này, nhưng ông và con Bằng Mã cần phải đến Luân Đôn vào ngày 20 tháng 4 để tham dự phiên điều trần.
Lai Ân chỉ có thể an ủi Hải Cách, vì cậu biết những người trong Ủy ban Xử lý Sinh vật Nguy hiểm đã bị đại Mã Nhĩ Phúc mua chuộc rồi, Hải Cách có chuẩn bị thế nào cũng vô ích, mà Đặng Bất Đa thì không thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà trở mặt với Bộ Pháp thuật.
Nhưng rõ ràng tội của con Bằng Mã chưa đến mức phải chết, Lai Ân quyết định vài ngày nữa sẽ bàn bạc với bộ tộc Nhân Mã. Đến lúc đao phủ tới, cậu có thể đánh tráo Bác Khắc Bỉ Khắc rồi gửi nó cho phía Nhân Mã. Tất nhiên chuyện này không thể nói cho Hải Cách biết, nếu không chắc chắn sẽ lộ tin trước khi hành động.
Ngày hôm đó sau khi tan học trở về phòng sinh hoạt chung, La Ân mang theo con Ban Ban của mình tìm đến Lai Ân.
"Lai Ân, cậu có thể giúp mình xem con chuột này không? Mình thấy từ kỳ nghỉ hè đến giờ nó ngày càng tệ đi, nhưng mình mãi vẫn không tìm ra nguyên nhân là tại sao."
"La Ân, mình biết khám bệnh cho người, nhưng mình không phải bác sĩ thú y." Lai Ân nhìn cậu bạn với vẻ bất lực.
"Ông chủ cửa hàng thú cưng đều nói tuổi thọ của nó đã đến giới hạn rồi, mình cũng biết nó không chữa được nữa, nên mình chỉ nghĩ xem có cách nào giúp nó sống thoải mái hơn chút không." Chỉ cần không phải lúc đang bốc đồng, La Ân cũng là một người khá hiểu lý lẽ.
"An tử thì sao? Cậu biết đấy, trong thế giới của người Muggle, nếu thú cưng không chữa được thì chủ nhân sẽ để chúng ra đi không đau đớn, tránh cho chúng phải chịu sự hành hạ của bệnh tật."
Lời vừa dứt, Lai Ân liền thấy Ban Ban điên cuồng vung vẩy móng vuốt, cố gắng thoát khỏi tay La Ân. Phải nói là khao khát sống sót của Tiểu Ải Tinh Bỉ Đắc thật mạnh mẽ.
"Cậu xem, nó bây giờ vẫn còn sức lực thế kia, chắc là muốn sống tiếp đấy. Nên là có cách nào khác không?" La Ân vừa dứt lời thì Ban Ban liền im bặt. Lai Ân lúc này đã khẳng định chắc chắn con chuột này chính là một Animagus, dù sao động vật trong thế giới phép thuật tuy thông minh nhưng cũng chỉ hiểu được những câu nói đơn giản của con người. Những danh từ chuyên môn như "an tử" về mặt lý thuyết thì động vật không thể nào hiểu được.
"Vậy đưa mình xem nào." Lai Ân nói xong liền nhận lấy con chuột từ tay La Ân. Sau khi cầm con chuột, Lai Ân thực sự muốn bóp chết nó ngay lập tức, nhưng nghĩ đến chiến tích Bỉ Đắc từng làm nổ tung nửa con phố năm xưa nên cậu đã đè nén ý nghĩ đó xuống.
"Có lẽ đổi môi trường sẽ tốt hơn chút đấy." Lai Ân làm bộ làm tịch kiểm tra con chuột rồi nói. "Thế này đi, cậu cứ để nó ở chỗ mình thử xem. Nhưng tốt nhất cậu nên nhốt nó vào lồng, dù sao mình không phải chủ nhân của nó, nếu nó chạy lung tung thì phiền lắm."
"Nghe có vẻ được đấy, chờ mình một chút." La Ân nói xong liền chạy về ký túc xá, một lát sau đã xách cái lồng nhốt Ban Ban xuống, ngoài lồng ra còn cầm theo một túi giấy.
"Đây, trong túi giấy là thức ăn mua riêng cho nó, mỗi ngày cho ăn mười hạt là được." La Ân vừa nói vừa đưa đồ qua.
"Cứ yên tâm." Lai Ân đoan chắc nói. Nội tâm cậu hiện tại khá vui mừng vì cuối cùng cũng kiểm soát được một nhân tố không xác định. Tương ứng với việc Ban Ban được đưa vào phòng ngủ của Lai Ân, sự bồn chồn của nó cũng giảm đi không ít, nghĩ là do nó thấy bây giờ mình không ở cạnh La Ân nên Tiểu Thiên Lang Tinh không dễ tìm thấy nó.
Sau khi xử lý xong chuyện con Ban Ban, buổi tối Lai Ân tiến vào Phỉ Thúy Mộng Cảnh để chào hỏi những người bạn trong Rừng Cấm, kết quả vừa hay gặp được dì Bối Đế đang rạng rỡ niềm vui. Dì Bối Đế bảo với cậu rằng ngày mai Oa Nhĩ Phu sẽ đến bìa rừng tìm họ.
Ngày hôm sau, sau khi học xong tiết Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, Lai Ân và Hách Mẫn liền chạy đến bìa Rừng Cấm. Rừng Cấm sau cơn tuyết trông đặc biệt tĩnh lặng, Oa Nhĩ Phu đang đi vòng quanh dưới một cái cây ở bìa rừng. Nhìn những dấu chân quanh gốc cây là biết nó đã đợi ở đây khá lâu rồi.
Sau khi chào hỏi qua lại, Lai Ân gửi tặng món quà. Oa Nhĩ Phu sau khi mở quà liền vui vẻ nói: "Cảm ơn hai bạn đã mang quà về cho mình trong chuyến đi xa lần này. Quả bóng cao su Nam Mỹ thuần khiết nhất, có phép thuật bảo đảm trên đó, sẽ không bị mình vô tình cắn nát như mấy món đồ chơi gần đây, còn cả cuốn sách giới thiệu động thực vật châu Mỹ này nữa. Hai bạn thật có lòng quá."
"Chúng ta là bạn mà, đây là điều chúng mình nên làm." Lai Ân vừa nói vừa dùng phép thuật dọn sạch một khoảng trống, sau đó ngồi lên một gốc cây bắt đầu trò chuyện với Oa Nhĩ Phu về tình hình gần đây.
"Hai bạn có biết không? Bối Ân, gã độc thân già trong tộc Nhân Mã đã kết hôn rồi, cô dâu chính là Bối Đế."
"Chính là gã Nhân Mã trông thô lỗ đó sao?" Lai Ân có chút không tin nổi nói, cậu thực sự không thể nào liên tưởng gã man di đó với dì Bối Đế ôn hòa nhã nhặn lại với nhau.
"Thô lỗ, có lẽ vậy. Nhưng nghe những Nhân Mã trong làng kể lại, thời trẻ Bối Ân chính là thợ săn số một của làng, cũng là gã Nhân Mã đẹp trai nhất. Lúc đó, gã và cô gái xinh đẹp nhất làng là Bối Đế là một đôi tình nhân đáng ngưỡng mộ. Đáng tiếc là Nhân Mã tôn sùng việc sinh sản, sau khi Bối Đế bị nguyền rủa liền từ chối sự theo đuổi của Bối Ân. Từ đó trở đi, Bối Ân không còn chăm chút bản thân nữa, mặc kệ lông lá bù xù, tính tình cũng ngày càng xấu đi."
"Nhưng mà." Nói đến đây, Oa Nhĩ Phu phấn khích dựng đứng đôi tai lên, điều này làm nó trông giống một chú chó Husky hơn. "Gần đây lời nguyền trên người Bối Đế đã được giải, cô ấy cũng đã đồng ý lời cầu hôn của Bối Ân. Mình nghe họ nói chuyện này hình như có liên quan đến chuyến phiêu lưu của cậu ở Brazil, phải không?"
"Chỉ có thể nói là do cơ duyên xảo hợp, mình đã tiêu diệt gã phù thủy hắc ám đã nguyền rủa dì Bối Đế năm xưa thôi." Lai Ân trả lời.
"Thảo nào Bối Đế nói một thời gian nữa sẽ gửi cho cậu một món quà." Trên gương mặt sói của Oa Nhĩ Phu lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Sau khi Lai Ân và Oa Nhĩ Phu trò chuyện xong về chuyện của dì Bối Đế, Hách Mẫn cũng tham gia vào bắt đầu kể về những điều mắt thấy tai nghe ở Brazil, còn Oa Nhĩ Phu cũng xen vào kể vài chuyện xảy ra trong Rừng Cấm gần đây.
Đang trò chuyện, Oa Nhĩ Phu đột nhiên dừng lại, sau đó hít hà thật mạnh bằng mũi.
"Có chuyện gì vậy?" Lai Ân nhìn Oa Nhĩ Phu đang vây quanh hai người đánh hơi lung tung, tò mò hỏi.
"Mình hình như ngửi thấy hơi thở của đồng loại trên người hai bạn." Oa Nhĩ Phu nghiêm túc nói.
"Đồng loại?" Lai Ân lập tức nhớ tới Oa Nhĩ Phu thực tế là hậu duệ của một người sói rất đặc biệt, cái gọi là đồng loại mà nó nói chắc chính là người sói.
Sau khi chạy quanh Lai Ân và Hách Mẫn hai vòng, Oa Nhĩ Phu khóa chặt mục tiêu vào chiếc cặp sách mà Hách Mẫn mang theo bên mình.
"Trong cặp sách của cậu có gì thế?" Oa Nhĩ Phu nghiêm túc hỏi.
"Chỉ có đồ dùng cho tiết học hôm nay thôi mà." Hách Mẫn nói rồi lấy từng cuốn sách ra, còn Oa Nhĩ Phu thì ngửi từng cuốn một. Những cuốn sách phía trước đều không phát hiện vấn đề gì, cho đến khi Hách Mẫn lấy ra một cuốn sổ tay bìa màu cà phê trông đã rất cũ.
"Không sai, chính là cuốn sổ tay này có mùi của đồng bào mình." Oa Nhĩ Phu sau khi ngửi lại vài lần liền xác nhận, nói xong, nó ngẩng đầu nhìn Hách Mẫn: "Cậu có thể cho mình biết cuốn sổ tay này lấy ở đâu ra không?"