Người ta vẫn thường nói con gái giống cha, người đàn ông trung niên đứng cạnh tảng đá hình thú nhỏ kia trông giống Giang Họa đến bốn năm phần, nhất là đôi chân mày và ánh mắt, gần như là đúc từ một khuôn ra, không cần đoán cũng biết đó chắc chắn là cha của cô.
Còn người phụ nữ trung niên đứng cạnh cha Giang Họa lại có vóc dáng cao ráo hơn cả ông. Bà cắt tóc ngắn, đường nét gương mặt sâu và rõ nét, nếu không chú ý kỹ, người ta rất dễ nhầm tưởng bà là một người đàn ông có vẻ ngoài tuấn tú.
Mẹ của Giang Họa nhìn cô cười híp mắt, lớn tiếng nói: "Họa Họa, con về rồi đấy à. Đây là Lâm Tăng phải không, còn có hai bạn nhỏ nữa, mau vào nhà ngồi đi."
"Mẹ," Giang Họa lắc đầu nói, "Trên xe con còn nhiều đồ lắm! Bây giờ con phải đi khuân vào đã."
"Con vội cái gì, để ở bãi đỗ xe cũng chẳng mất được đâu." Mẹ của Giang Họa là Tô Minh bước tới, cùng giúp dỡ đồ trên chiếc xe ba bánh điện xuống, "Chiều nay bọn trẻ trong trấn định làm bánh gạo, mẹ bảo chúng tiện đường qua khuân giúp là được."
"Không được." Giang Họa bướng bỉnh lắc đầu, "Đám người đó sức còn yếu hơn con, không cần họ đâu, con với Lâm Tăng là đủ rồi."
Lâm Tăng lần đầu tiên trải qua cảm giác ra mắt gia đình nên trong lòng có chút thấp thỏm, nhất là cha của Giang Họa, ông cứ im lặng không nói một lời, nhìn chằm chằm vào anh với vẻ mặt khá khó chịu.
Nghe Giang Họa nói vậy, anh lập tức tiếp lời: "Bác gái, để phần còn lại con làm cho, bác yên tâm, đồ cũng không nhiều lắm đâu."
Isaac lén đảo mắt, thầm nhủ trong lòng rằng phải "trái lương tâm" đến mức nào mới nói ra được câu đó.
Số lượng quà tết trên hai chiếc xe rất nhiều, Tô Minh gọi thêm hai thanh niên trong làng đến giúp một tay, mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới chuyển hết mọi thứ vào kho thóc trong căn nhà cổ của nhà Giang Họa.
Đến khi Lâm Tăng ngồi trong phòng khách uống trà, anh mới chính thức được Giang Họa giới thiệu với cha mẹ cô.
"Đây là Lâm Tăng, bạn trai con, tính cách tốt lắm, con rất thích anh ấy." Giang Họa nhận bát canh ngọt từ tay cha, húp sùm sụp đầy khoái chí, còn Lâm Tăng cũng được mời một bát canh đãi khách.
"Cháu chào hai bác ạ!"
Cha mẹ Giang Họa đều đã ngoài năm mươi, nhưng vẻ ngoài của họ trông chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi, trông rất trẻ trung.
Lâm Tăng từng nghe Giang Họa nhắc đến chuyện gia đình. Tổ tiên nhà Giang Họa vốn có sản nghiệp, căn nhà cổ có thể làm địa điểm du lịch này chính là gia sản truyền lại từ trăm năm trước. Đến đời cha Giang Họa là Giang Nghĩa, ông là con trai duy nhất nên được thừa kế lại căn nhà tổ này.
Mẹ của Giang Họa là Tô Minh và Giang Nghĩa vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ, lớn lên cũng thuận theo tự nhiên mà yêu nhau rồi kết hôn.
Đừng thấy căn nhà này phòng ốc nhiều, khuôn viên rộng, thực chất chỉ có một dì giúp việc phụ trách dọn dẹp và cha mẹ Giang Họa ở đây. Những người lớn tuổi khác trong nhà, ngoại trừ bà nội của Giang Họa, đều đã qua đời từ lâu. Còn bà nội cô, vì chuyện hồi nhỏ của Giang Họa mà nảy sinh mâu thuẫn gay gắt với cha mẹ cô, nên bà đã dọn sang nhà em gái của Giang Nghĩa ở, hiếm khi qua lại.
Tô Minh gật đầu nói: "Con thấy thích là được, trưa rồi, ăn cơm trước đi đã."
Biểu cảm của Giang Nghĩa lúc mới nhìn thấy Lâm Tăng tuy không được vui vẻ cho lắm, cứ như đang hờn dỗi, nhưng vừa nhắc đến chuyện ăn cơm, ông lập tức tươi cười, nói với Giang Họa: "Con gái cưng của cha, mau đi rửa tay đi, cha chuẩn bị đại tiệc cho con đây!"
"Đi thôi!"
Giang Họa gọi mọi người cùng vào bàn.
Mâm cơm quả nhiên đúng như lời Giang Nghĩa nói, là đại tiệc chính gốc, món nào cũng là món chính. Gà quay, ngỗng béo, thịt thủ, chân giò hầm, cá chua ngọt, thịt ba chỉ nấu rượu nếp, và cơm gạo trắng đầy ắp.
Trên chiếc bàn gỗ tròn lớn trong phòng ăn, mọi người quây quần ngồi xuống, bắt đầu đánh chén no say.
"Mẹ, ăn cơm xong con muốn đi xem người ta làm bánh gạo." Giang Họa ăn hết nửa bát cơm trắng đầy như ngọn núi, rồi lên tiếng.
Lâm Tăng dù sao vẫn còn chút xa lạ nên không nói nhiều, vốn dĩ anh không giỏi ăn nói, lần đầu gặp hoàn cảnh này lại càng không biết nên nói gì.
"Con còn đi à? Muốn làm đám thanh niên làm bánh gạo đó tức chết sao?" Tô Minh gắp một cái đùi gà cho Hồng Tử, Hồng Tử đỏ mặt, cắm cúi húp cơm vào miệng.
"Tức cái gì, bản thân thực lực không đủ thì tức cũng vô ích." Về đến nhà, Giang Họa trông hoạt bát hơn ngày thường.
Sau bữa trưa, Giang Họa dẫn họ về phòng của mình.
Căn nhà tổ của Giang Họa rất lớn, phòng của Lâm Tăng nằm sau một cánh cổng vòm tròn, là một tiểu viện gồm ba gian nhà. Mỗi người một phòng, hoàn toàn không cần lo lắng về chỗ ở.
Giang Họa thấy Lâm Tăng đặt hành lý xuống mà không dọn dẹp, có chút nghi hoặc hỏi: "Sao anh không dọn đi?"
"Còn em thì sao?" Lâm Tăng hỏi, "Em ở đâu?"
"Em ở trên gác mái," Giang Họa chỉ vào cầu thang trong nội viện, mời gọi: "Có muốn lên xem khuê phòng của em không?"
Dù từ "khuê phòng" dùng cho Giang Họa nghe có vẻ khá kỳ lạ, nhưng khi Lâm Tăng theo cô đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc ra, anh mới thực sự hiểu ra, khuê phòng mà Giang Họa nói đúng là khuê phòng thật sự. Không sai một chút nào.
Thời xưa, nơi ở của nữ tử được gọi là "khuê các". Và căn phòng của Giang Họa chính là nơi khuê các của nhà họ Giang.
Bước lên bậc thang đá, đẩy cánh cửa gỗ kiểu cổ ra, đồ đạc trong phòng như đưa người ta quay ngược thời gian, trở về trăm năm trước. Đặc biệt là chiếc giường nghìn công (thiên công sàng) chạm trổ đầy hoa văn trong phòng Giang Họa, nó trông hoàn toàn giống như một căn phòng nhỏ vậy.
Ai mà tưởng tượng nổi?! Giang Họa, một nữ hán tử ngày ngày vùi mình trong trang trại nuôi ong, lại sống trong căn phòng dành cho tiểu thư khuê các thời xưa thế này. Quả là một sự tồn tại lật ngược mọi tưởng tượng.
"Hì hì," Giang Họa đặt hành lý xuống, nói với Lâm Tăng: "Đừng ngạc nhiên quá, đây không phải đồ cổ đâu, là tác phẩm tốt nghiệp của em đấy. Em tự tay làm từ hồi cấp hai, mất ba năm mới hoàn thành. Nhưng căn phòng này trước đây đúng là nơi ở của các tiểu thư nhà em."
"Thật sự làm anh giật cả mình."
Nếu không phải bên cạnh đang đứng một Giang Họa mặc áo phao, nhảy nhót tưng bừng, Lâm Tăng thật sự tưởng mình đã bước một chân vào thế giới cổ đại. Thật sự là cách bài trí căn phòng này, từ bình phong, tủ quần áo, bàn trang điểm, giường nghìn công đến bàn tròn, hầu như không tìm thấy dấu vết của kỹ nghệ hiện đại.
"Ha ha ha, căn phòng này được coi là tác phẩm đắc ý nhất của em đấy, anh phải biết là nữ hán tử cũng có tâm hồn thiếu nữ mà." Giang Họa chống nạnh, vô cùng tự hào về tác phẩm của mình.
"Được rồi!" Lâm Tăng gật đầu, đột nhiên nói: "Vậy những thứ này coi như là của hồi môn của em khi xuất giá rồi đúng không? Có phải anh cũng nên chuẩn bị một căn phòng để bày đống nội thất này không?"
"..." Giang Họa sững sờ, khuôn mặt hơi đỏ lên.
"Anh thấy phòng có thể rộng hơn một chút, bày biện như vậy sẽ đẹp hơn." Lâm Tăng nghiêm túc gật đầu nói.
Lúc này Giang Họa cũng đã phản ứng lại, cô thậm chí còn nghiêm túc suy nghĩ về điều đó.
"Thực ra, bây giờ em không còn thích phong cách này lắm nữa."