Kim Phi Dược là một người thích đăng tải những tin tức mới lạ lên mạng xã hội. Tài khoản Weibo của anh có hơn trăm ngàn người theo dõi, trong đó không thiếu các tài khoản truyền thông địa phương.
Anh gửi video mình quay được ngày hôm nay lên Weibo, ngoài ra còn có mấy tấm ảnh chụp bên trong phòng mẹ và bé mà Ngô Uyển Dung gửi cho anh.
Dĩ nhiên, nếu không bước vào trong, chỉ nhìn ảnh chụp phẳng thì không thể nào cảm nhận được sự thoải mái của căn phòng. Nhưng Kim Phi Dược cảm thấy đây là một tin tức rất hay.
Sau khi anh đăng bài, các độc giả bình luận với nhiều quan điểm khác nhau.
"Một không gian tốt như vậy mà chỉ dành cho phụ nữ bế con sử dụng? Thật là tốn công tốn của, đề nghị mở cửa cho người bình thường."
"Thật sự rất cảm động. Người bình luận phía trên chắc là đàn ông thẳng chưa có con nhỉ? Bạn có biết công dụng cuối cùng của những phòng mẹ và bé ở các nơi công cộng hiện nay là gì không? Ở bến xe thành phố chúng tôi, cái gọi là phòng mẹ và bé đó, kính trong suốt hoàn toàn, ngày nào cũng có mấy ông già ngồi hút thuốc uống rượu tán gẫu bên trong, khói bụi mù mịt, mẹ nào dám bế con vào?"
"Có phải blogger và người mặc áo khoác đen kia phối hợp làm kỹ xảo không? Làm sao có chuyện cầu thang lại hất văng những người không phải mẹ và bé ra ngoài được? Thật nhảm nhí, chẳng lẽ nơi này còn có trí tuệ nhân tạo phân biệt được người khác nhau sao?"
"Ủng hộ. Tôi từng sống ở Nhật Bản một thời gian, mang con về nước thấy không quen chút nào. Thiết bị phòng mẹ và bé ở Nhật rất đầy đủ, môi trường sạch sẽ, so sánh với nước mình thật sự rất buồn. Ở Nhật tôi mang theo hai đứa con vẫn có thể thoải mái ra ngoài, còn ở nước mình, cứ ra đường đụng phải vấn đề thay tã hay cho bú là thấy nhức đầu. Thật ra ở nơi công cộng, ngăn ra những không gian riêng tư nhỏ không phải là việc khó. Chỉ là mọi người xem thường vấn đề này, các bà mẹ mang con ra ngoài buộc phải chịu đựng sự bất tiện này thôi."
"Hán gian, đồ bán nước! Suốt ngày nói Nhật Bản tốt, sao không cút sang đó đi."
"Mấy anh hùng bàn phím phía trên, làm ơn biến giùm cho."
"Tôi từng thay tã trong nhà vệ sinh công cộng ở Trung Quốc một lần, cảm giác thật sự rất gượng gạo. Con tôi lại không chịu bú bình, gần một năm nay không thể đi chơi vui vẻ được. Trốn trong nhà vệ sinh cho bú thật sự là... ôi thôi đủ rồi! Chẳng có ai thích ăn cơm trong nhà vệ sinh cả! Người không nuôi con thì không thể nào hiểu được tầm quan trọng của phòng mẹ và bé đâu."
"Vào đây thấy kỹ xảo bay lơ lửng kia khá đấy, bắt kịp năm phần tinh túy của siêu sao hành động Thành Long."
"Tại sao lại gọi là 'phòng mẹ và bé thực vật' nhỉ? Lạ thật."
Cùng với việc số lượng độc giả tham gia thảo luận ngày càng đông, bài đăng Weibo của Kim Phi Dược cũng ngày càng hot.
Có rất nhiều trang tin tức mạng tìm anh để xin bản quyền đăng lại nội dung này.
Và vào tối hôm đó, một người tiện tay chia sẻ và bình luận đã đẩy độ hot của tin tức này lên cao hơn nữa.
Nghi Lê là một nữ diễn viên nổi tiếng. Cô từng đóng chính trong nhiều bộ phim truyền hình hot, nổi tiếng nhất là vai nương nương trong một bộ phim cung đấu.
Đồng thời, cô cũng là một người mẹ tuyệt vời. Cô có hai cô con gái và từng đăng một bài viết dài trên mạng, kể về tình cảnh đau đầu khi gặp phải phòng mẹ và bé tồi tệ ở sân bay sau khi con cô đi vệ sinh xong.
Thời điểm đó, bài viết đã gây ra cuộc tranh luận sôi nổi trong xã hội, chỉ tiếc là sau khi độ hot qua đi, tình hình vẫn như cũ, không hề cải thiện.
"Phòng mẹ và bé tuyệt vời quá, hy vọng được quảng bá và phổ biến rộng rãi."
Một câu ngắn gọn đã mang đến cho tài khoản của Kim Phi Dược một lượng lớn người truy cập. Phải biết rằng lượng fan trên Weibo của Nghi Lê lên tới hơn chục triệu người, lượt theo dõi của Kim Phi Dược tăng vọt.
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, anh đã có thêm hơn ba mươi ngàn fan.
Mặt khác, xung quanh phòng mẹ và bé có hình dáng kỳ lạ đang gây sốt trên mạng này, số người đến chụp ảnh và vây xem cũng ngày càng nhiều.
May mắn thay, con đường trồng cây đa lá rộng này chỉ là lối đi bộ ít xe cộ qua lại nên không gây ùn tắc giao thông.
Sau Ngô Uyển Dung, lại có thêm mấy bà mẹ bế con bước vào căn phòng đặc biệt này để trải nghiệm sự huyền bí và dịch vụ của "phòng mẹ và bé thực vật".
Trác Vân Lan, người phụ trách "Liên minh hành động nuôi con bằng sữa mẹ Thanh Hà", cũng là một trong số đó.
Thật trùng hợp, khu chung cư cô ở cách phòng mẹ và bé này rất gần, đi taxi chỉ mất khoảng mười phút.
Bế cậu con trai một tuổi rưỡi tên Đô Đô, cô lên đường tới phòng mẹ và bé với mục đích khảo sát.
Là người phụ trách liên minh, cô biết liên minh từng thống kê và điều tra các phòng mẹ và bé ở hầu hết những nơi công cộng tại Thanh Hà. Kết quả thì khỏi nói, thảm hại vô cùng.
Thành phố Thanh Hà có bao nhiêu đứa trẻ dưới ba tuổi thì có bấy nhiêu bà mẹ cảm thấy ngượng ngùng bất lực vì thiếu phòng mẹ và bé.
"Liên minh hành động nuôi con bằng sữa mẹ Thanh Hà" từng nhiều lần tổ chức các hoạt động "flash mob" cho các bà mẹ cho con bú ở quảng trường công cộng. Họ dùng cách thức khác thường này để thu hút sự quan tâm và chú trọng của xã hội đối với các bà mẹ và thế hệ tương lai.
Bế con trên tay, Trác Vân Lan đi theo địa điểm bạn bè chỉ và tìm thấy vị trí của "phòng mẹ và bé thực vật".
Lúc này đã hơn bốn giờ chiều, nhưng đám đông vây xem căn phòng có hình dáng như quả trứng khổng lồ này vẫn không hề giảm bớt.
Có những người thấy tin tức trên mạng nên tiện đường ghé qua xem thử.
Trác Vân Lan chụp vài tấm ảnh toàn cảnh công trình, sau đó đi đến cạnh trụ đỡ của căn phòng và chụp thêm vài tấm nữa.
"Cô cũng định bế bé vào trải nghiệm nơi tốt thế này à?" Một bà cụ đẩy xe nôi tiến lại gần hỏi.
"Vâng ạ," Trác Vân Lan mỉm cười gật đầu, chuẩn bị bước lên bậc thang.
Đúng lúc này, cô đột nhiên nhận được một thông tin bí ẩn. Nó báo cho cô biết bốn căn phòng của "phòng mẹ và bé thực vật" đều đã kín chỗ, năm phút nữa mới có một phòng trống, xin hãy xếp hàng ở cầu thang.
Thông tin bất ngờ này khiến cô ngẩn người, nhìn quanh quất. Cô xác nhận mình không nghe thấy âm thanh nào, cũng không nhìn thấy hình ảnh nào, vậy thông tin này được truyền đến bằng cách nào?
Trong lòng Trác Vân Lan tràn đầy nghi vấn. Thông tin này đã khoác lên "phòng mẹ và bé" đặc biệt này một lớp màn bí ẩn.
Năm phút sau, một người mẹ trẻ tươi cười bế đứa bé khoảng ba tháng tuổi bước xuống cầu thang. Bà cụ đang nói chuyện với Trác Vân Lan vội vàng đón lấy em bé rồi nói: "Nào, để bà bế. Ôi chao, ở đây tốt thật đấy, như vậy lúc chúng ta ra ngoài tắm nắng không cần phải chạy về nhà giữa chừng để cho bú hay thay tã nữa."
Trác Vân Lan bế con trai Đô Đô bước lên cầu thang bao quanh thân cây, mặt đất ngày càng xa dần, cô cũng bước vào nơi khiến mình tràn đầy cảm hứng khám phá.
Ngoài một cánh cửa đang mở, ba cánh cửa còn lại đều đóng chặt.
"Mẹ ơi, trong kia, trong kia!" Cậu con trai một tuổi rưỡi đã biết nói rất nhiều, bé ôm cổ Trác Vân Lan, nhìn đông nhìn tây, rõ ràng cảm thấy nơi này rất mới lạ.
Trác Vân Lan bước vào một căn phòng, bằng con mắt chuyên gia hướng dẫn nuôi con bằng sữa mẹ, cô đã nghiên cứu ra rất nhiều công năng của căn phòng này.
---❊ ❖ ❊---
Những lời bàn tán và xôn xao bên ngoài không hề làm phiền đến nghiên cứu của Lâm Thâm.
Anh mất trọn một ngày để phân tích, tổng hợp lại mọi khía cạnh khi xây dựng "phòng mẹ và bé thực vật" vào sáng sớm, đồng thời bổ sung rất nhiều thiếu sót.
Anh tin rằng nếu xây dựng lại lần nữa, anh có thể làm hoàn hảo và toàn diện hơn.
Đồng thời, anh lại vẽ thêm một tấm "Văn trí tuệ cấp thấp". Lần vẽ thứ hai này, anh luyện chế được hai mươi hạt giống quả sữa có trí tuệ cấp thấp, nhiều hơn lần đầu ba hạt.
Việc xây dựng không gian thực vật không có đường tắt, chỉ có trăm hay không bằng tay quen.
Lâm Thâm đã lên kế hoạch, thời gian này sẽ tận dụng buổi tối đi khắp nơi trong thành phố, dùng cây cối trên vỉa hè để luyện tập thật nhiều.
Dù sao cũng là không gian công ích, Lâm Thâm không mong đợi kiếm lợi nhuận từ việc này, chủ yếu là mượn cơ hội để nâng cao khả năng xây dựng không gian thực vật của bản thân.
Chính vì quyết định này của Lâm Thâm, trong vòng một tháng sau đó, người dân thành phố Thanh Hà cứ sáng sớm thức dậy là lại ngỡ ngàng phát hiện những "phòng mẹ và bé thực vật" mới xuất hiện bên đường.
Cũng vì vậy, số lượng phòng mẹ và bé ở Thanh Hà trong thời gian ngắn đã vượt qua cả Thượng Hải và Bắc Kinh, đứng đầu cả nước.