Phòng hơi ngạt

Lượt đọc: 131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 21

❊ ❊ ❊

Adam ném chìa khóa vào cái thùng đỏ, nhìn nó bay lên cao hai mươi bộ rồi dừng lại, chậm rãi xoay tròn trên đỉnh sợi dây. Anh bước tới cánh cửa thứ nhất, nó rung lên bần bật trước khi được kéo mở. Anh đi đến cánh cửa thứ hai rồi đứng đợi. Parker xuất hiện ở cửa trước của khu nhà tù cách đó một trăm bộ, gã vươn vai, ngáp một cái như thể vừa chợp mắt xong trong phòng giam tử tù.

"Chào cảnh sát," Adam nói, giọng điệu như thể họ đã là bạn cũ. Cả hai cùng đi dọc theo lối đi lát gạch tới cánh cửa nhỏ phủ đầy cỏ dại. Parker mở cửa, Adam bước vào.

"Tôi đi đưa Sam tới đây," Parker nói một cách thong thả rồi biến mất sau cánh cửa.

Những chiếc ghế bên phía gã bị xô lệch tứ tung, có hai cái nằm chổng chơ, trông như thể luật sư và khách thăm từng ẩu đả ở đây. Adam kéo một chiếc ghế tới đầu xa nhất của chiếc bàn dài, cố gắng ngồi cách xa máy điều hòa nhất có thể.

Anh lấy ra bản sao của bản kháng cáo đã nộp lúc chín giờ sáng nay. Theo luật, bất kỳ yêu cầu hay tranh chấp nào cũng phải được trình lên tòa án bang và bị bác bỏ trước khi có thể nộp lên tòa án liên bang. Bản kháng cáo tấn công phòng hơi ngạt này được đệ trình lên Tòa án Tối cao bang Mississippi dựa trên điều khoản ân xá sau khi bị kết án theo luật bang. Theo quan điểm của Adam, đây chỉ là thủ tục lấy lệ, và Garner-Goodman cũng nghĩ như vậy. Goodman đã bận rộn suốt cả cuối tuần cho bản kiến nghị này. Thực tế, vào thứ Bảy, trong khi Adam đang uống bia và câu cá hồi với Leitner, thì ông ta đã làm việc suốt cả ngày.

Sam xuất hiện như thường lệ, hai tay bị còng ra sau, gương mặt không cảm xúc, bộ đồng phục tù nhân màu đỏ phanh rộng tới tận thắt lưng. Lớp lông xám trên lồng ngực tái nhợt của ông ta lấp lánh vì mồ hôi. Như một con thú đã được huấn luyện, ông ta quay lưng lại phía Parker, gã nhanh chóng mở còng rồi bỏ đi. Sam lập tức lấy thuốc lá ra, đảm bảo đã châm lửa xong xuôi mới ngồi xuống nói: "Chào mừng cậu quay lại."

"Tôi đã nộp bản kháng cáo này lúc chín giờ sáng nay," Adam vừa nói vừa đẩy xấp tài liệu qua ô cửa sổ hẹp trên tấm vách ngăn, "Tôi đã nói chuyện với thư ký Tòa án Tối cao ở thành phố Jackson. Có vẻ bà ấy cho rằng tòa sẽ sớm đưa ra phán quyết."

Sam cầm lấy tài liệu, nhìn Adam. "Cậu có thể cá cược đi. Chắc chắn họ sẽ rất vui lòng bác bỏ nó."

"Theo quy định, phía bang phải có phản hồi ngay lập tức, nên tổng chưởng lý hiện đang bận rộn lắm đây."

"Tuyệt thật. Chúng ta có thể xem tin tức mới nhất trên bản tin buổi tối. Rất có thể ông ta sẽ mời máy quay vào văn phòng trong lúc thuộc cấp đang chuẩn bị phản hồi."

Adam cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt. Căn phòng rất ẩm ướt, anh đã bắt đầu đổ mồ hôi. "Ông còn ấn tượng với cái tên Wyn Leitner không?"

Sam vứt bản kháng cáo lên một chiếc ghế trống, rít một hơi thuốc thật mạnh. Ông ta chậm rãi nhả khói lên trần nhà. "Có ấn tượng. Sao thế?"

"Ông đã gặp ông ta chưa?"

Sam trầm ngâm một lúc trước khi trả lời, giọng điệu thận trọng như thường lệ: "Có lẽ là từng gặp, tôi không dám chắc. Lúc đó tôi biết ông ta là ai. Tại sao cậu lại hỏi về ông ta?"

"Cuối tuần trước tôi đã tìm thấy ông ta. Hiện ông ta đã nghỉ hưu, đang điều hành một bến cá hồi trên sông White. Chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện dài."

"Vậy tốt quá. Cậu thu hoạch được gì không?"

"Ông ta nói vẫn tin rằng có một kẻ đồng phạm với ông."

"Ông ta có nói ra tên không?"

"Không. Họ chưa bao giờ tìm ra nghi phạm, có lẽ ông ta chỉ nói vậy thôi. Nhưng họ có một chỉ điểm viên, là người dưới quyền Dogan, kẻ đó nói với Leitner rằng gã kia là một kẻ mới, không thuộc nhóm cũ. Họ cho rằng hắn đến từ bang khác, còn rất trẻ. Đó là tất cả những gì Leitner biết."

"Vậy cậu tin lời ông ta?"

"Tôi không biết mình nên tin vào cái gì nữa."

"Đến tận bây giờ thì điều đó còn quan trọng không?"

"Tôi không biết. Nó có thể cung cấp cho tôi vài manh mối hữu ích trong lúc tôi cố gắng cứu mạng ông. Chỉ vậy thôi. Tôi nghĩ mình đã tuyệt vọng rồi."

"Chẳng lẽ tôi không tuyệt vọng sao?"

"Tôi đang vớt vát những cọng rơm, Sam ạ. Bám lấy cọng rơm để lấp đầy những lỗ hổng."

"Vậy là lời thú tội của tôi có lỗ hổng?"

"Tôi nghĩ vậy. Leitner nói, họ luôn nghi ngờ lời khai của ông, bởi vì khi lục soát nhà ông, họ không tìm thấy dù chỉ một dấu vết của thuốc nổ. Hơn nữa, ông cũng không có tiền án sử dụng thuốc nổ. Ông ta nói ông có vẻ không phải là kiểu người tự mình thực hiện các vụ tấn công bằng bom."

"Cậu tin mọi lời Leitner nói sao?"

"Phải. Vì ông ta nói có lý."

"Để tôi hỏi cậu một câu. Nếu tôi nói với cậu là có một người khác thì sao? Nếu tôi cho cậu biết tên, địa chỉ, số điện thoại, nhóm máu và kết quả phân tích nước tiểu của hắn thì sao? Cậu sẽ làm gì?"

"Bắt đầu kêu oan kịch liệt. Tôi sẽ đệ trình hàng đống đơn từ và kháng cáo. Tôi sẽ khuấy động truyền thông, xây dựng hình ảnh ông thành một vật tế thần. Tôi sẽ làm rùm beng về sự vô tội của ông, hy vọng sẽ có ai đó, một vị thẩm phán thụ lý kháng cáo chẳng hạn, để ý tới ông."

Sam chậm rãi gật đầu, như thể chuyện này thật nực cười và đúng như ông ta dự đoán. "Cách đó không hiệu quả đâu, Adam," ông ta nói một cách cẩn trọng, như đang giảng bài cho trẻ con, "Tôi chỉ còn ba tuần rưỡi nữa thôi. Cậu hiểu luật mà. Bây giờ mới bắt đầu kêu gào rằng vụ nổ là do một kẻ không rõ danh tính gây ra thì hoàn toàn không ổn, bởi vì kẻ không rõ danh tính đó chưa bao giờ được nhắc tới."

"Tôi biết. Nhưng dù thế nào tôi vẫn sẽ làm vậy."

"Sẽ không hiệu quả đâu. Đừng cố đi tìm kẻ không rõ danh tính đó nữa."

"Hắn ta là ai?"

"Hắn không tồn tại."

"Chắc chắn phải có hắn."

"Tại sao cậu lại chắc chắn như vậy?"

"Vì tôi muốn tin rằng ông vô tội, Sam. Điều này rất quan trọng với tôi."

"Tôi nói với cậu là tôi vô tội. Tôi đã đặt bom, nhưng tôi không có ý định giết người."

"Nhưng tại sao ông lại đặt bom? Tại sao ông lại đánh bom nhà gia đình Pinder, cả nhà thờ đó, và văn phòng môi giới bất động sản? Tại sao ông lại ném bom những người vô tội đó?"

Sam chỉ nhìn xuống sàn nhà, lặng lẽ nhả khói.

"Tại sao ông lại hận thù, Sam? Tại sao lòng thù hận lại dễ dàng nảy sinh đến vậy? Tại sao ông lại được dạy để trở thành một kẻ mang lòng căm thù với người da đen, người Do Thái, người Công giáo và bất cứ ai khác biệt với ông một chút? Chẳng lẽ ông chưa bao giờ tự hỏi mình tại sao sao?"

"Chưa từng hỏi, và cũng không định hỏi."

"Vậy ra đó chính là ông, đúng không. Đó là tính cách của ông, tố chất của ông, giống như chiều cao và đôi mắt xanh vậy. Đó là một thứ gì đó bẩm sinh, không thể thay đổi trong con người ông. Đó là gen di truyền từ người cha và ông nội là thành viên KKK trung thành của ông, và là thứ ông sẽ tự hào mang theo xuống mồ, đúng không?"

"Đó là một lối sống, là cách duy nhất mà tôi biết."

"Vậy còn cha tôi thì sao? Tại sao ông không thể lây nhiễm cho Eddie?"

Sam dập mạnh mẩu thuốc xuống sàn, chống khuỷu tay lên bàn, nhoài người về phía trước. Những nếp nhăn nơi khóe mắt và trán ông ta hằn sâu hơn. Từ ô cửa sổ trên tấm vách, có thể nhìn thấy rõ mặt Adam, nhưng ông ta không nhìn Adam mà dán mắt xuống chân vách ngăn. "Nếu đã vậy, cũng nên nói một chút về Eddie của chúng ta." Giọng ông ta trở nên dịu hơn nhiều, nhả chữ chậm rãi hơn.

"Ông và nó đã xảy ra chuyện gì?"

"Chuyện này đương nhiên chẳng liên quan gì đến bữa tiệc khí độc nhỏ bé mà họ đang chuẩn bị cho tôi, phải không? Cũng chẳng liên quan gì đến biện hộ hay kháng cáo, luật sư hay thẩm phán, kiến nghị thi hành hay hoãn thi hành. Đây hoàn toàn là lãng phí thời gian."

"Đừng làm kẻ hèn nhát, Sam. Hãy nói cho tôi biết mối quan hệ giữa ông và Eddie đã trục trặc ở đâu. Ông có từng dạy nó nói từ 'mọi đen' không? Ông có từng dạy nó căm thù trẻ con da đen không? Ông có từng thử dạy nó cách đốt thánh giá hay đặt bom không? Ông có từng đưa nó đi hành hình trái phép không? Ông đã làm gì với nó, Sam? Ông bắt đầu sai lầm từ đâu?"

"Eddie không hề biết tôi là thành viên KKK cho đến khi nó học cấp ba."

"Tại sao không biết? Ông chắc hẳn không lấy làm xấu hổ về điều đó. Đó là một truyền thống vĩ đại mà gia đình vô cùng tự hào, không phải sao?"

"Chuyện này không liên quan gì đến vấn đề chúng ta đang bàn."

"Tại sao không? Ông là thế hệ thứ tư của gia đình Cayhall tham gia KKK, truy nguyên nguồn gốc gần như có thể ngược dòng tới tận thời Nội chiến. Chẳng phải chính ông nói với tôi như vậy sao?"

"Đúng vậy."

"Vậy tại sao ông không để Eddie nhỏ ngồi xuống, chỉ cho nó xem những bức ảnh trong album gia đình? Tại sao ông không kể cho nó nghe những chiến công anh hùng của người nhà Cayhall khi dùng mặt nạ che đi khuôn mặt dũng cảm, đêm đêm đi đốt phá những túp lều của người da đen? Cậu biết đấy, cha kể cho con nghe về những trận đánh của mình là chuyện rất bình thường."

"Tôi nhắc lại lần nữa, chuyện này không liên quan gì đến vấn đề chúng ta đang bàn."

"Vậy khi nó lớn lên, ông có bao giờ nghĩ đến việc lôi kéo nó vào tổ chức không?"

"Không. Nó khác."

"Ý ông là, nó không căm thù người khác như ông?"

Sam đột nhiên cúi người xuống ho sặc sụa, đó là tiếng ho khàn đục, sâu hoắm của một kẻ nghiện thuốc lá nặng. Mặt ông ta đỏ gay vì không thở được. Cơn ho ngày càng dữ dội, ông ta thậm chí nhổ cả đờm xuống đất. Ông ta đứng dậy, phần thân trên dựa vào bàn dài, hai tay chống hông, vừa ho vừa di chuyển chân, cố gắng kìm lại cơn ho.

Cơn ho cuối cùng cũng dứt. Ông ta đứng thẳng người, thở gấp, nuốt xuống rồi lại nhổ ra một ngụm đờm, sau đó nhịp thở dần bình ổn. Cơn ho qua đi, khuôn mặt ông ta đột nhiên từ đỏ chuyển sang tái nhợt. Ông ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện Adam, rít một hơi thuốc thật sâu, như thể cơn ho vừa rồi là lỗi của thứ gì đó khác hoặc do thói quen. Ông ta bình tĩnh hít thở sâu, đồng thời hắng giọng.

"Eddie là một đứa trẻ có tính khí ôn hòa," ông ta cất giọng khàn khàn, "Nó thừa hưởng điều đó từ mẹ nó. Nó không giống con gái đâu. Thực tế, nó cũng cứng rắn như những đứa trẻ khác." Im lặng một lúc lâu, lại rít một hơi nicotine. "Gần nhà tôi có một gia đình người mọi đen—"

"Chúng ta có thể gọi họ là người da đen không, Sam? Tôi đã nói với ông chuyện này rồi."

"Xin lỗi. Trên mảnh đất nhà tôi có một gia đình người gốc Phi. Nhà Lincoln. Ông ta tên là Joe Lincoln, làm công cho nhà tôi nhiều năm. Ông ta có một người vợ không hôn thú và mười hai đứa con ngoài giá thú. Một đứa con trai của ông ta bằng tuổi Eddie, chúng nó như hình với bóng, là bạn thân nhất của nhau. Vào thời đó chuyện này không hiếm. Ai cũng chơi với những đứa trẻ sống gần nhà. Tin hay không thì tùy, ngay cả tôi cũng từng có bạn là người gốc Phi. Eddie bắt đầu đi học, nó rất tức giận vì phải đi những chuyến xe buýt khác với bạn người gốc Phi của mình. Đứa trẻ đó tên là Quince, Quince Lincoln. Chúng nó không thể chờ đến khi tan học về nhà để ra đồng chơi đùa. Tôi nhớ Eddie luôn phiền lòng vì chúng không thể cùng đi học. Hơn nữa, Quince cũng không thể ngủ lại nhà tôi, và Eddie cũng không thể ngủ lại nhà Lincoln. Nó cứ hỏi tôi tại sao người gốc Phi ở quận Ford lại nghèo khó như vậy, sống trong những ngôi nhà nát, không có quần áo tử tế, và nhà nào cũng có nhiều con thế. Càng lớn, nó càng thông cảm với người da đen. Tôi đã từng cố gắng thuyết phục nó."

"Ông làm vậy cũng tự nhiên thôi. Ông cố gắng thuyết phục nó thay đổi thái độ, phải không?"

"Tôi cố gắng giải thích cho nó hiểu những chuyện đó."

"Ví dụ như?"

"Ví dụ như sự cần thiết của phân biệt chủng tộc. Chỉ cần trường học như nhau, thì việc tách biệt các chủng tộc khi đi học chẳng có gì sai cả. Luật cấm hôn nhân khác chủng tộc cũng không có gì sai. Việc hạn chế người gốc Phi ở trong lãnh địa của họ cũng không có gì sai."

"Lãnh địa của họ ở đâu?"

"Ở nơi được kiểm soát. Nếu thả cho họ tự tung tự tác, hãy xem chuyện gì sẽ xảy ra đi. Tội phạm, ma túy, AIDS, con hoang, cấu trúc đạo đức xã hội sẽ sụp đổ hoàn toàn."

"Vậy còn phổ biến vũ khí hạt nhân và ong sát thủ thì giải thích thế nào?"

"Cậu hiểu ý tôi mà."

"Vậy những quyền cơ bản, những quan điểm cấp tiến đó, như quyền bầu cử, quyền sử dụng nhà vệ sinh công cộng, quyền ăn uống trong nhà hàng và thuê phòng khách sạn, cũng như quyền không bị phân biệt đối xử trong cư trú, việc làm và giáo dục thì đảm bảo thế nào?"

"Cậu nói chuyện y hệt Eddie."

"Vậy tốt quá."

"Khi sắp tốt nghiệp cấp ba, nó cứ thao thao bất tuyệt nói về việc người gốc Phi bị ngược đãi nghiêm trọng thế nào. Năm mười tám tuổi, nó rời khỏi nhà."

"Ông có nhớ nó không?"

"Ban đầu có lẽ là không. Chúng tôi thường xuyên cãi nhau. Nó biết tôi là thành viên KKK, ghét nhìn thấy tôi. Ít nhất nó nói là vậy."

"Vậy là ông nghĩ về KKK nhiều hơn cả con trai ruột của mình?"

Sam nhìn chằm chằm xuống sàn. Adam vẽ nguệch ngoạc lên cuốn sổ tay của luật sư. Tiếng ầm ầm của máy điều hòa dần nhỏ lại, có lúc tưởng chừng như sắp tắt hẳn. "Nó là một đứa trẻ đáng yêu," Sam khẽ nói, "Chúng tôi thường đi câu cá, đó là việc lớn mà hai cha con cùng làm. Tôi có một con thuyền cũ, chúng tôi câu cá vược và cá tráp trên hồ, đôi khi cả cá vược châu Âu, ngồi câu cả mấy tiếng đồng hồ. Sau này nó lớn lên, không còn thích tôi nữa. Nó cảm thấy xấu hổ vì tôi, điều đó tất nhiên khiến người ta đau lòng. Nó muốn tôi thay đổi, còn tôi muốn nó cũng hiểu vấn đề như bao đứa trẻ da trắng khác cùng lứa tuổi. Trong thời gian nó học cấp ba, chúng tôi xa cách dần, sau đó hình như phong trào dân quyền bắt đầu, thế là mối quan hệ giữa chúng tôi hoàn toàn kết thúc."

"Nó có tham gia phong trào đó không?"

"Không. Nó không ngu. Có lẽ trong lòng nó đồng cảm, nhưng ngoài miệng không bao giờ nói ra. Người bản địa tốt nhất đừng đi nói mấy lời nhảm nhí đó với người ngoài. Những tên Do Thái phương Bắc và bọn cấp tiến chuyên kích động gây rối đã đủ nhiều rồi. Chúng không cần người khác giúp đỡ."

"Sau khi rời nhà, nó làm gì?"

"Đi lính. Đó là cách dễ nhất để rời khỏi thị trấn nhỏ này, rời khỏi bang Mississippi. Nó đi ba năm, lúc về mang theo một người vợ. Chúng sống ở Clanton, chúng tôi gần như không gặp được chúng. Thỉnh thoảng nó trò chuyện với mẹ nó, còn với tôi thì chẳng có gì để nói. Đầu những năm sáu mươi, phong trào người da đen mới chớm nở. Các buổi tụ tập và hoạt động của KKK rất thường xuyên, hầu hết diễn ra ở vùng phía nam chúng tôi. Eddie giữ thái độ siêu nhiên. Nó trầm mặc ít nói, dù sao thì nó cũng chưa bao giờ nói nhiều."

"Sau đó tôi chào đời."

"Lúc cậu chào đời chắc đúng vào lúc ba nhà hoạt động dân quyền mất tích. Eddie vậy mà dám hỏi tôi có nhúng tay vào việc này không."

"Ông có nhúng tay vào không?"

"Tất nhiên là không. Gần một năm sau tôi mới biết là ai làm."

"Họ là KKK, phải không?"

"Đúng vậy."

"Ông có vui không khi những thanh niên đó bị giết?"

"Chuyện này rốt cuộc có liên quan gì đến tôi của năm 1990 và phòng hơi ngạt?"

"Khi ông tham gia các hoạt động đánh bom, Eddie có biết không?"

"Không ai ở quận Ford biết cả. Chúng tôi chưa bao giờ quá rầm rộ. Như tôi đã nói, những hoạt động đó đều diễn ra ở vùng phía nam chúng tôi, gần Meridian."

"Vậy là ông không thể chờ đợi để nhảy vào?"

"Họ cần sự giúp đỡ. FBI thâm nhập rất sâu, gần như không thể tin tưởng bất cứ ai. Phong trào dân quyền phát triển nhanh như lăn cầu tuyết. Chúng tôi cần phải có hành động. Tôi không thấy xấu hổ vì điều đó."

Adam mỉm cười lắc đầu. "Nhưng Eddie cảm thấy xấu hổ, phải không?"

"Trước khi vụ nổ ở Kramer xảy ra, Eddie không biết gì về tình hình cả."

"Tại sao ông lại lôi nó vào?"

"Tôi không hề!"

"Sao lại không! Ông bảo vợ mình đi tìm Eddie, bảo nó lái xe đến Cleveland lấy lại xe của ông. Sau khi làm việc đó, nó trở thành tòng phạm."

"Lúc đó tôi đang ở trong tù, phải không. Tôi sợ chết khiếp. Hơn nữa chuyện này chưa bao giờ bị lộ, cũng không gây ra thiệt hại gì."

"Có lẽ Eddie không nghĩ vậy."

"Đúng, tôi không biết Eddie nghĩ gì. Đến khi tôi ra tù, nó đã mất tích. Tất cả các người đều đi hết. Cho đến trước tang lễ của mẹ nó, tôi không bao giờ gặp lại nó nữa. Nó lặng lẽ về dự tang lễ, không nói chuyện với ai rồi lại lặng lẽ bỏ đi." Ông ta dùng tay trái lau những nếp nhăn trên trán, rồi cắm ngón tay vào mái tóc bết dầu. Sắc mặt ông ta ảm đạm, Adam thấy ông ta liếc nhìn cửa sổ, khóe mắt dường như hơi ươn ướt. "Lần cuối cùng tôi nhìn thấy Eddie là sau đám tang, bên ngoài nhà thờ, nó đang chuẩn bị chui vào xe. Nó vội vã. Linh tính mách bảo tôi rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ được gặp lại nó nữa. Nó đến đây vì mẹ nó qua đời, tôi biết đây là lần cuối cùng nó về nhà. Không có lý do nào khác có thể khiến nó quay lại. Lúc đó tôi đứng trên bậc thềm trước cửa nhà thờ, Lee đứng cạnh tôi, hai chúng tôi trân trân nhìn nó lái xe đi. Tôi chôn cất vợ mình ở đó, đồng thời tận mắt nhìn con trai mình biến mất từ đó."

"Ông có cố tìm nó không?"

"Không, không thực sự tìm. Lee nói bà ấy có một số điện thoại, nhưng tôi không muốn cầu xin ai cả. Rõ ràng nó không muốn có bất kỳ liên lạc nào với tôi nữa, nên tôi cũng không làm phiền nó. Tôi thường nghĩ về cậu, nhớ rằng tôi từng nói với bà của cậu rằng nếu có thể gặp lại cậu thì tốt biết bao. Nhưng tôi không muốn tốn nhiều thời gian để tìm kiếm tung tích của các người."

"Tìm được chúng tôi không dễ dàng như vậy đâu."

"Giống như những gì tôi nghe được. Thỉnh thoảng Lee nói chuyện điện thoại với Eddie, rồi bà ấy kể lại cho tôi. Nghe có vẻ như các người đã đi khắp bang California."

"Trong mười hai năm, tôi đã học ở sáu ngôi trường."

"Sao lại thế? Ông ta làm cái gì vậy?"

"Vấn đề từ nhiều phía. Có lúc là ông ấy thất nghiệp, chúng tôi không trả nổi tiền thuê nhà nên phải chuyển đi. Có lúc là mẹ tìm được một công việc, thế là chúng tôi buộc phải chuyển tới nơi khác. Lại có lúc, không biết vì lý do gì mà bố không hài lòng với trường học của tôi, thế là bắt tôi phải chuyển trường bằng được."

"Ông ấy làm công việc gì?"

"Có thời gian ông ấy làm ở bưu điện, cho đến khi bị sa thải. Ông ấy dọa sẽ kiện họ, suốt một thời gian dài ông ấy kiên quyết đối đầu với hệ thống bưu chính. Ông ấy không tìm được luật sư đại diện cho mình, nên viết thư chửi bới họ. Ông ấy luôn có một chiếc bàn nhỏ, trên đó để một chiếc máy đánh chữ cũ, cùng vài ngăn kéo tài liệu, đó là tài sản quý giá nhất của ông ấy. Mỗi lần chuyển nhà, ông ấy đều chăm sóc cực kỳ cẩn thận cho văn phòng của mình, ông ấy gọi bàn làm việc như thế. Ông ấy không quan tâm đến những thứ khác, dù sao cũng chẳng có nhiều đồ đạc, nhưng ông ấy sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để bảo vệ văn phòng của mình. Tôi còn nhớ rất nhiều đêm tôi nằm trên giường cố gắng chợp mắt, nhưng lại nghe tiếng chiếc máy đánh chữ chết tiệt đó gõ không ngừng nghỉ suốt đêm. Ông ấy hận chính phủ liên bang."

"Đúng là con trai của tôi."

"Nhưng tôi nghĩ lý do các người hận thù khác nhau. Có năm Sở Thuế vụ tìm đến ông ấy, chuyện này tôi luôn thấy thắc mắc, vì số tiền ông ấy kiếm được còn chẳng đủ để nộp ba đồng tiền thuế. Tóm lại, ông ấy tuyên chiến với Sở Thuế vụ vì chuyện đó, ông ấy nói vậy đấy, và cuộc chiến này kéo dài suốt nhiều năm. Có năm, chính quyền bang California tước bằng lái xe của ông ấy vì ông ấy không chịu đổi bằng mới, hành động này bị ông ấy coi là xâm phạm các loại quyền công dân và nhân quyền. Suốt hai năm, mẹ phải lái xe đưa đón ông ấy, cho đến khi ông ấy chịu đầu hàng những tên quan liêu đó. Ông ấy cứ viết thư cho thống đốc, tổng thống, thượng nghị sĩ và hạ nghị sĩ của Hợp chủng quốc, cùng bất cứ quan chức chính phủ nào có văn phòng và đội ngũ nhân viên. Ông ấy hở một tí là gây chiến, nếu họ hồi âm, ông ấy sẽ tuyên bố mình đã giành được một chiến thắng nhỏ. Ông ấy lưu giữ mọi lá thư. Có lần ông ấy cãi nhau với hàng xóm, nguyên nhân hình như liên quan đến một con chó lạ tè bậy trên bậc thềm nhà tôi, hai người họ đứng cách nhau hàng rào bụi rậm mà chửi bới nhau. Họ cãi nhau càng lúc càng dữ dội, những người bạn được mang ra làm chỗ dựa cũng ngày càng "có máu mặt", sau đó cả hai đều nói chỉ cần vài phút là có thể gọi điện triệu tập đủ loại nhân vật ghê gớm đến trừng trị đối phương. Bố tôi lúc đó chạy biến vào nhà, chỉ vài giây sau đã ôm mười ba lá thư của Thống đốc bang California quay lại tiếp tục cãi. Ông ấy đếm to số thư đó, còn dí sát vào mũi người hàng xóm mà lắc, gã tội nghiệp kia lập tức xìu xuống. Trận chiến kết thúc tại đó. Từ đó cũng không còn chuyện chó tè bậy trên bậc thềm nhà tôi nữa. Tất nhiên, mỗi lá thư đó đều là lời yêu cầu lịch sự mong ông đừng làm phiền họ nữa."

Khi câu chuyện nhỏ này kết thúc, cả hai đều mỉm cười, mặc dù chính họ cũng không nhận ra điều đó.

"Vì ông ấy luôn không giữ được việc làm, vậy cả nhà các người sống sót thế nào?" Sam nhìn qua cửa sổ về phía này hỏi.

"Tôi không biết. Mẹ luôn luôn làm việc. Bà có đủ mọi cách, đôi khi làm cùng lúc hai công việc. Thu ngân ở cửa hàng tạp hóa, nhân viên bán hàng ở hiệu thuốc, việc gì bà cũng làm được. Tôi nhớ có vài lần bà còn làm thư ký với mức đãi ngộ rất tốt. Sau đó, bố tôi lấy được giấy phép hành nghề đại lý bảo hiểm nhân thọ, đó trở thành công việc làm thêm cố định của ông. Tôi đoán ông khá thạo việc này, vì khi tôi lớn lên, gia cảnh cũng dần khấm khá hơn. Ông có thể tự sắp xếp thời gian làm việc mà không cần phải báo cáo với ai. Điều này khá phù hợp với ông, mặc dù ông nói mình ghét công ty bảo hiểm. Có lần ông từng kiện một công ty bảo hiểm vì chuyện hủy bỏ đơn bảo hiểm gì đó, tôi thực sự không hiểu nổi, và ông đã thua kiện. Tất nhiên, ông đổ hết lỗi thất bại lên đầu luật sư của mình, gã đó đã phạm một sai lầm là gửi cho Eddie một bức thư dài với lời lẽ đanh thép. Bố tôi đã đánh máy suốt ba ngày, sau khi hoàn thành "tác phẩm", ông tự hào đưa cho mẹ xem. Hai mươi mốt trang giấy toàn là những lời nói dối và sai lệch mà vị luật sư kia đã nói. Mẹ chỉ lắc đầu. Ông đã đấu tranh với gã luật sư đáng thương đó suốt nhiều năm."

"Ông ấy là người cha như thế nào?"

"Tôi không biết. Đây là một câu hỏi rất khó trả lời, Sam."

"Tại sao?"

"Vì cách ông ấy chết. Sau khi ông chết, tôi đã giận ông rất lâu, vì tôi không hiểu làm sao ông có thể đưa ra lựa chọn đó, cứ nghĩ rằng ông nên bỏ rơi chúng tôi, nghĩ rằng chúng tôi không còn cần ông nữa, nghĩ rằng đã đến lúc ông rời bỏ thế gian này. Và sau khi tôi biết sự thật, điều khiến tôi giận dữ là ông đã giấu tôi suốt bao nhiêu năm, không nói cho tôi biết lý do thực sự của việc đổi tên đổi họ và trốn chạy tha hương. Đối với một thiếu niên, đó là chuyện cực kỳ khó hiểu. Cho đến tận bây giờ vẫn vậy."

"Cậu vẫn còn giận sao?"

"Thực ra thì không còn giận nữa. Tôi luôn nhớ đến những điều tốt đẹp của Eddie. Ông ấy là người cha duy nhất của tôi, nên tôi không biết phải đánh giá ông thế nào. Ông không có những thói hư tật xấu như hút thuốc, uống rượu, cờ bạc, ma túy, theo đuổi đàn bà hay đánh đập con cái. Dù ông rất khó giữ được một công việc lâu dài, nhưng chúng tôi chưa bao giờ rơi vào cảnh thiếu ăn thiếu mặc. Ông và mẹ luôn nói đến chuyện ly hôn, nhưng cuối cùng vẫn không thành. Bà đã chuyển ra ngoài vài lần, ông cũng vậy. Điều này khiến gia đình luôn trong tình trạng rạn nứt, nhưng Carmen và tôi đã quá quen với điều đó. Ông có những ngày tâm trạng u uất, hay nói cách khác là những lúc thất ý, nhưng ông đều biết cứ đến lúc như vậy là thu mình vào phòng, khóa cửa và kéo rèm lại. Mẹ luôn gọi chúng tôi đến bên cạnh, bảo rằng ông không khỏe, chúng tôi phải giữ yên lặng. Không được bật tivi, cũng không được mở đài. Khi ông rút vào trong phòng, mẹ luôn bảo vệ ông. Ông ở trong đó vài ngày, rồi đột ngột bước ra như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chúng tôi học cách thích nghi với những ngày tâm trạng tệ hại đó của Eddie. Dáng vẻ và cách ăn mặc của ông vẫn bình thường. Khi chúng tôi cần, ông hầu như luôn ở bên cạnh. Chúng tôi chơi bóng chày ở sân sau, cưỡi ngựa gỗ ở khu vui chơi. Ông còn đưa chúng tôi đến Disneyland vài lần. Tôi nghĩ ông là người tốt, một người cha tốt, chỉ là thỉnh thoảng lại biểu hiện ra vẻ u uất kỳ quặc như vậy."

"Nhưng hai người không thân thiết."

"Đúng là không thân thiết. Ông hướng dẫn tôi làm bài tập về nhà và các dự án khoa học ngoại khóa, ông khăng khăng đòi hỏi tôi phải đạt điểm tuyệt đối. Chúng tôi nói về hệ mặt trời và các vấn đề môi trường, nhưng chưa bao giờ nói về con gái, tình dục hay xe cộ, cũng chưa bao giờ nói về gia đình hay tổ tiên. Giữa chúng tôi không có những cử chỉ thân mật. Ông không phải kiểu người bộc lộ cảm xúc. Đôi khi, lúc tôi cần ông thì ông lại đang nhốt mình trong phòng."

Sam lau khóe mắt, sau đó chống hai khuỷu tay lên bàn, nhoài người về phía trước. Mặt ông ta sát gần tấm ngăn, nhìn thẳng vào Adam. "Ông ta chết như thế nào?" ông ta hỏi.

"Chết như thế nào?"

"Chuyện đó xảy ra ra sao?"

Adam ngẩn người hồi lâu không trả lời. Cậu có thể kể chuyện này theo vài cách. Cậu có thể tàn nhẫn và mang theo lòng hận thù, lạnh lùng thuật lại sự thật để đánh gục ông già này. Việc này có sức cám dỗ cực lớn đối với cậu. Cậu đã tự nhủ với bản thân rất nhiều lần rằng làm vậy là cần thiết. Sam phải chịu khổ, ông ta phải chấp nhận trừng phạt vì tội lỗi gây ra cái chết của Eddie. Adam thực sự muốn đâm nhát dao vào gã khốn này, khiến ông ta phải khóc lóc vì nó.

Tuy nhiên, cùng lúc đó, cậu lại muốn kể nhanh chuyện này để che giấu những phần đau đớn, rồi tiếp tục kể chuyện khác. Ông già tội nghiệp đang ngồi ở phía bên kia tấm ngăn kia đã chịu đủ đau khổ rồi. Chính phủ đang lên kế hoạch giết ông ta trong vòng bốn tuần nữa. Adam nghi ngờ rằng ông ta biết về cái chết của Eddie nhiều hơn những gì ông ta thể hiện.

"Lúc đó ông ấy đang trải qua một giai đoạn khó khăn," Adam nói, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tấm ngăn nhưng tránh nhìn Sam, "Ông ấy ở trong phòng lâu hơn mọi khi, đã ba tuần rồi. Mẹ liên tục nói với chúng tôi rằng ông đang dần khá hơn, chỉ vài ngày nữa là ông sẽ ra ngoài. Chúng tôi tin bà, vì dường như lúc nào ông cũng có thể bước ra từ đó. Ông chọn một ngày mẹ đi làm còn Carmen ở nhà bạn, ngày đó ông biết tôi sẽ là người về nhà đầu tiên. Tôi phát hiện ông nằm trên sàn phòng ngủ của tôi, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, một khẩu súng lục .38. Một phát đạn bắn vào thái dương bên phải. Quanh đầu ông là một vũng máu tròn. Tôi ngồi xuống bên cạnh giường của mình."

"Lúc đó cậu bao nhiêu tuổi?"

"Sắp mười bảy. Học lớp mười. Môn nào cũng điểm A. Tôi nhận ra ông đã cẩn thận trải sáu chiếc khăn tắm trên sàn trước đó, rồi nằm xuống ngay chính giữa. Tôi sờ mạch ở cổ tay ông, cơ thể ông đã cứng đờ. Pháp y nói ông đã chết được ba tiếng đồng hồ. Bên cạnh ông có một mảnh giấy, đánh bằng máy đánh chữ, chữ đen trên nền trắng rất ngay ngắn. Mảnh giấy gửi cho Adam yêu quý, nói rằng ông yêu tôi, xin lỗi tôi, bảo tôi phải chăm sóc các cô gái, và nói rằng có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ hiểu. Tiếp theo, ông chỉ dẫn tôi chú ý đến một túi rác nhựa cũng đặt trên sàn, nói rằng tôi nên bỏ những chiếc khăn bẩn vào đó, lau sạch vết máu rồi mới báo cảnh sát. Đừng chạm vào khẩu súng, ông nói. Lại bảo tôi nhanh lên, dọn dẹp trước khi các cô gái về nhà." Adam hắng giọng, mắt nhìn xuống đất.

"Thế là tôi làm đúng theo những gì ông dặn, rồi đợi cảnh sát đến. Chúng tôi ở riêng với nhau mười lăm phút, chỉ có hai chúng tôi. Ông nằm trên sàn, tôi nằm trên giường, nhìn xuống ông. Tôi bắt đầu khóc mãi, hỏi ông tại sao lại làm vậy, hỏi ông làm sao lại làm thế, đã xảy ra chuyện gì, hỏi ông hàng trăm câu hỏi khác. Nằm đó là cha ruột của tôi, là người cha duy nhất mà tôi có, ông mặc chiếc quần jean bạc màu, đôi tất bẩn và chiếc áo phông in chữ UCLA mà ông yêu thích. Nhìn từ cổ trở xuống, ông như đang ngủ, nhưng trên đầu ông có một lỗ thủng, máu trong tóc đã khô lại. Tôi hận ông vì đã chết như thế, nhưng cái chết của ông lại khiến tôi đau lòng đến vậy. Nhớ rằng tôi đã hỏi ông tại sao không nói trước với tôi. Tôi đã hỏi ông rất nhiều câu. Sau đó tôi nghe thấy tiếng người nói, căn phòng đột nhiên chật kín cảnh sát. Họ đưa tôi đến phòng đọc sách nhỏ, đắp chăn cho tôi. Đó chính là kết cục của cha tôi."

Sam vẫn chống hai khuỷu tay, nhưng lúc này dùng một tay che mắt. Adam còn vài điều khác muốn nói.

"Sau đám tang, Lee ở lại sống cùng chúng tôi một thời gian. Bà ấy kể cho tôi nghe về tình hình của ông và gia đình Kayhole. Bà ấy kể cho tôi biết rất nhiều điều về cha mà trước đây tôi không hề hay biết. Tôi bị ám ảnh bởi ông và vụ đánh bom Kramer, thế là tôi bắt đầu đọc những bài báo và phóng sự cũ đó. Tôi mất gần một năm mới hiểu rõ tại sao Eddie lại chọn tự sát vào lúc đó. Trong suốt thời gian ông bị xét xử, ông ấy cứ trốn trong phòng mình, và khi phiên tòa kết thúc, ông đã tự sát."

Sam bỏ tay ra, nhìn chằm chằm vào Adam bằng đôi mắt đẫm lệ. "Vậy là cậu đổ lỗi cho tôi về cái chết của ông ấy, đúng không, Adam? Đó mới là điều thực sự cậu muốn nói, phải không?"

"Không. Tôi không đổ hết lỗi lên đầu ông."

"Vậy bao nhiêu phần trăm là lỗi của tôi? Tám mươi phần trăm? Chín mươi phần trăm? Cậu có thời gian để tính toán những con số đó mà. Trong đó bao nhiêu là lỗi của tôi?"

"Tôi không biết, Sam. Tại sao ông không tự nói cho tôi biết?"

Sam lau mắt, cao giọng. "Có gì ghê gớm đâu! Tôi thừa nhận lỗi hoàn toàn thuộc về tôi. Tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn về cái chết của ông ấy, được chưa? Đây không phải là điều cậu cần sao?"

"Tùy ông nghĩ thế nào."

"Đừng có ra vẻ bề trên với tôi! Cứ việc thêm tên con trai tôi vào danh sách giết người của tôi đi, đó chẳng phải là điều cậu muốn làm sao? Cặp song sinh nhà Kramer, cha của chúng, rồi đến Eddie. Đó là bốn người tôi đã giết, phải không? Cậu còn muốn thêm ai vào sau nữa không? Thêm nhanh lên, người anh em ạ, thời gian không chờ đợi ai đâu."

"Ngoài ra còn bao nhiêu người nữa?"

"Xác chết sao?"

"Đúng, xác chết. Tôi đã nghe thấy những lời đồn đại."

"Đương nhiên là cậu sẽ tin những lời đồn đó, phải không? Cậu có vẻ không thể chờ đợi được để tin vào tất cả những điều xấu xa về tôi."

"Tôi không nói là tôi tin những điều đó."

Sam bật dậy, đi về phía cuối phòng. "Cuộc trò chuyện này làm tôi phát ngán!" ông ta hét lên từ khoảng cách ba mươi feet, "Và tôi cũng ghét cậu! Tôi thà để lũ luật sư Do Thái chết tiệt kia lại làm phiền tôi còn hơn."

"Chúng tôi có thể tuân theo yêu cầu của ông," Adam đáp trả nhanh chóng.

Sam chậm rãi quay trở lại chỗ ngồi. "Điều tôi lo lắng bây giờ là mạng sống của mình, chỉ còn hai mươi ba ngày nữa là vào phòng hơi ngạt rồi, thế mà cậu lại chỉ muốn nói về những người chết đó. Cứ tiếp tục lải nhải của cậu đi, người anh em, thực ra không lâu nữa cậu có thể bắt đầu nói về tôi rồi. Cái tôi cần là hành động."

"Sáng nay tôi đã nộp đơn khởi kiện."

"Tốt. Vậy cậu đi đi, đồ chết tiệt. Mau cút đi, đừng hành hạ tôi nữa."

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 6 năm 2026