Đến giữa trưa, Thẩm phán Slattery đã thực sự nếm trải sức nặng của áp lực hiện tại. Dù cố gắng che đậy, ông vẫn cảm thấy sự tĩnh lặng ngắn ngủi giữa tâm bão này là một điều may mắn lớn lao. Khoảng lặng giữa trưa ấy cho phép ông trút bỏ được phần nào gánh nặng. Trong buổi sáng, ông đã tạm dừng vụ án dân sự sắp mở phiên, giải tán bồi thẩm đoàn cùng các luật sư, sau đó thực hiện hai cuộc gọi với thư ký Tòa phúc thẩm số 5 New Orleans, rồi trực tiếp trao đổi với Thẩm phán McNeely. Vừa qua mười một giờ, Thẩm phán Tòa án Tối cao Edward F. Oberlet từ Washington gọi điện thông báo diễn biến mới nhất, đây là sự kiện trọng đại đối với ông. Vụ án hiện do Oberlet giám sát, họ đã thảo luận về các vấn đề pháp lý và chiến lược liên quan. Cả hai đều ủng hộ án tử hình, nhưng sắc lệnh này của bang Mississippi khiến cả hai cảm thấy khá nan giải. Họ lo ngại bất kỳ tử tù nào giả vờ tâm thần và tìm được một bác sĩ lập dị làm chứng đều có thể lạm dụng sắc lệnh này.
Các phóng viên nhanh chóng nắm được tin tức về một phiên điều trần đang được chuẩn bị. Họ không chỉ gọi điện tới tấp đến văn phòng của Slattery như thác đổ, mà một số người còn cắm chốt ngay tại phòng tiếp khách của ông. Ông buộc phải gọi cảnh sát tư pháp đến để đuổi họ đi.
Thư ký liên tục báo cáo tin tức cho ông. Blake Jefferson đang lật xem vô số sách luật và báo cáo nghiên cứu trên chiếc bàn họp dài. Slattery đã gọi điện cho Thống đốc, Tổng chưởng lý, Garner Goodman và hơn chục người khác. Giày của ông vứt dưới gầm bàn lớn mà chẳng buồn xỏ vào, đôi chân trần cứ đi lại quanh bàn không ngừng, tay cầm điện thoại, dây điện thoại dài kéo lê phía sau. Ông thực sự đã nếm trải cảm giác điên rồ.
Nếu văn phòng của Slattery hỗn loạn, thì văn phòng Tổng chưởng lý Roxborough có thể nói là đã đến ngày tận thế. Đơn khởi kiện của Cayhall lại vô tình trúng đích, đối với ông ta mà nói, chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Hãy thử nghĩ xem, ngươi đấu tranh với đám người đó suốt mười năm ròng, vô số lần kháng cáo rồi bác bỏ, các cấp tòa xét xử đi xét xử lại, vắt kiệt trí lực để đối phó với những cao thủ pháp lý của Liên minh Tự do Dân sự Mỹ cùng đồng bọn, lượng giấy tờ tiêu tốn gần như phá hủy cả một cánh rừng nhiệt đới. Vậy mà ngay khi ngươi sắp nắm được hắn trong lòng bàn tay, hắn lại tung ra một đợt kháng cáo trốn thoát án tử hình dữ dội, hơn nữa một trong số đó lại được một vị thẩm phán đang lúc ngẫu hứng thiện tâm nhắm trúng.
Ông ta đã vội vã đến văn phòng của "Tiến sĩ Tử thần" Morris Henry. Hai người nhanh chóng chọn ra một nhóm chuyên gia tội phạm học xuất sắc nhất để lập thành một đội, mọi người tập hợp tại một thư viện lớn lưu trữ nhiều ấn phẩm mới xuất bản. Họ xem xét đơn yêu cầu của Cayhall và tra cứu các điều khoản pháp luật liên quan để vạch ra chiến lược đối phó. Nhân chứng là điều không thể thiếu, tháng trước có ai gặp Cayhall không? Ai có thể làm chứng cho những việc hắn đã làm? Họ không còn thời gian để cử bác sĩ của mình đến kiểm tra Cayhall nữa. Hắn có bác sĩ làm chứng, còn họ thì không, đây là vấn đề lớn. Nếu muốn tìm một bác sĩ danh tiếng đến kiểm tra hắn, phải cho bang đủ thời gian, điều đó đồng nghĩa với việc hoãn thi hành án tử hình, mà đây là điều họ tuyệt đối không thể dung thứ.
Các cai ngục gặp Cayhall mỗi ngày, ngoài ra còn những ai nữa? Roxborough gọi điện cho Lucas Mann, ông gợi ý hỏi Đại tá Nugent. Nugent nói ông vừa gặp Sam vài giờ trước, và tất nhiên ông rất sẵn lòng ra tòa làm chứng. "Thằng khốn đó chẳng hề điên, hắn chỉ quá đê tiện mà thôi". Cảnh sát trưởng Parker cũng gặp hắn hàng ngày, bác sĩ tâm thần N. Steigall của nhà tù cũng từng tìm Sam, cô ấy cũng có thể làm chứng. Nugent rất muốn giúp một tay, ông còn tiến cử thêm mục sư nhà tù và nói sẽ cân nhắc thêm vài ứng viên khác.
Morris Henry tạm thời tìm bốn luật sư chuyên đào bới những mánh khóe mờ ám trước đây của bác sĩ Anson Swein. Họ lật lại các vụ án ông ta từng tham gia và tìm hiểu tình hình từ các luật sư trên khắp cả nước, tìm kiếm bản sao các lời khai của ông ta qua từng thời kỳ. Họ phát hiện gã đó chẳng qua chỉ là một cái loa cho kẻ nào trả tiền, là kẻ chuyên sống bằng nghề làm chứng. Họ phải tìm ra thứ gì đó để hủy hoại danh tiếng của gã.
Sau khi lập xong phương án tấn công, Roxborough rời khỏi những người đang làm việc căng thẳng, ông đi thang máy xuống sảnh để trò chuyện với các phóng viên.
Adam đỗ xe ở một bãi trống trước quảng trường Tòa nhà Quốc hội. Goodman đang đợi dưới bóng cây, áo khoác đã cởi ra, tay áo xắn lên, nhưng chiếc nơ bướm vẫn thắt ngay ngắn. Adam giới thiệu ngắn gọn Carmen với Goodman.
"Thống đốc muốn gặp cháu lúc hai giờ, chú vừa từ văn phòng ông ấy ra, đây đã là lần thứ ba trong sáng nay rồi. Chúng ta cứ đi bộ đến chỗ làm việc của chú xem sao," ông chỉ về phía khu thương mại, "cách đây không xa đâu."
"Chú đã gặp Sam chưa?" Goodman hỏi Carmen.
"Dạ rồi, sáng nay ạ."
"Chú rất mừng vì cháu làm được như vậy."
"Thống đốc có dự tính gì không ạ?" Adam hỏi. Goodman và Carmen bước chậm lại đợi Adam. Adam tự nhủ trong lòng, phải thả lỏng, nhất định phải thả lỏng.
"Ai mà biết được? Ông ấy muốn nói chuyện riêng với cháu, có lẽ phân tích thị trường đã tác động đến ông ấy, có lẽ ông ấy định lợi dụng truyền thông để làm một bài, cũng có lẽ ông ấy thực tâm muốn trò chuyện với cháu. Chú cũng không rõ lắm, nhưng trông ông ấy thực sự rất mệt mỏi."
"Công việc gọi điện vẫn thuận lợi chứ ạ?"
"Tuyệt lắm."
"Không ai nghi ngờ gì chứ?"
"Hiện tại thì chưa. Thẳng thắn mà nói, đợt tấn công của chúng ta quá dồn dập, e rằng họ không còn thời gian để truy cứu những cuộc điện thoại đó."
Carmen nhìn anh trai với ánh mắt khó hiểu, nhưng lúc này Adam chẳng bận tâm đến cô.
Họ dừng lại xem cuộc biểu tình đang diễn ra dưới bậc thềm Tòa nhà Quốc hội một lát, rồi băng qua một con phố. "Tình hình chỗ Slattery hiện tại có gì mới không?" Adam hỏi.
"Từ mười giờ sáng nay đến giờ vẫn chưa có tin tức gì. Thư ký của ông ấy gọi điện đến Memphis tìm cháu, thư ký của cháu đã đưa số của chú cho họ nên họ mới tìm được chú. Ông ấy kể cho chú nghe về phiên điều trần và nói Slattery muốn các luật sư của ông ấy đến gặp vào ba giờ chiều nay để bàn bạc."
"Điều đó nói lên vấn đề gì ạ?" Adam hỏi, trong lòng mong mỏi người thầy của mình sẽ nói rằng họ đã nắm chắc phần thắng.
Goodman cảm nhận được sự lo lắng của Adam. "Chú thực sự không biết. Đây là tin tốt, nhưng không biết kéo dài được bao lâu. Phiên điều trần được triệu tập vào thời điểm này thường rất bất thường."
Họ băng qua một con phố khác rồi bước vào tòa nhà. Văn phòng tạm thời trên lầu ồn ào náo nhiệt, bốn sinh viên luật đang bận rộn với những chiếc điện thoại không dây. Hai người trong số họ gác chân lên bàn ngồi, một người đứng bên cửa sổ nói chuyện rất nghiêm túc, người còn lại đi đi lại lại dọc bức tường ở phía bên kia căn phòng, tai nghe áp sát vào đầu. Adam đứng ở cửa, muốn thưởng thức cảnh tượng này. Còn Carmen thì như hoàn toàn lạc vào sương mù.
Goodman thì thầm khá lớn giải thích với họ: "Mỗi giờ chúng ta gọi trung bình sáu mươi cuộc điện thoại, thực tế con số còn hơn thế. Tất nhiên, đôi khi sẽ gặp tình trạng đường dây bận. Đường dây bận là do chúng ta tạo ra, có thể ngăn người khác gọi vào. Vào cuối tuần tiến độ chậm hơn nhiều, đường dây nóng chỉ có một nhân viên trực." Ông tóm tắt như một chủ xưởng kiêu hãnh đang khoe chiếc máy tiện tự động đời mới nhất.
"Họ đang gọi cho ai vậy?" Carmen hỏi.
Một sinh viên luật bước lên giới thiệu với Adam và Carmen, cậu nói mình đang chơi rất vui.
"Muốn ăn chút gì không?" Goodman hỏi, "chỗ chú còn vài cái bánh mì kẹp." Adam từ chối.
"Họ đang gọi vào đường dây nóng của Thống đốc," Adam nói với Carmen nhưng không giải thích thêm. Lúc này họ nghe thấy một sinh viên gần đó đổi giọng và đọc một cái tên trong danh bạ. Cậu ta giờ là Benny Chase, người ở Hickory Flat, bang Mississippi, nói mình đã bỏ phiếu cho Thống đốc và cảm thấy không nên đưa Sam vào phòng hơi ngạt, giờ là lúc Thống đốc phải đứng ra chú ý đến tình trạng này.
Carmen nhìn anh trai đầy nghiêm khắc, Adam phớt lờ cô.
"Bốn sinh viên này thuộc khoa luật của Đại học bang Mississippi," Goodman giải thích thêm, "từ thứ Sáu, chúng ta đã huy động hơn chục sinh viên, độ tuổi khác nhau, có người da đen cũng có người da trắng, có nam cũng có nữ. Giáo sư Glass đã giúp đỡ rất nhiều trong việc tìm kiếm các sinh viên này, bản thân ông ấy cũng gọi điện, Hertz Kree của Ủy ban Giám sát và các cộng sự của anh ta cũng đang gọi. Tổng cộng có ít nhất hai mươi người đang gọi điện."
Họ kéo ba chiếc ghế đến trước bàn ngồi xuống. Goodman lấy vài món đồ uống từ thùng giữ nhiệt nhựa đặt lên bàn, rồi tiếp tục nói nhỏ: "Trong lúc chúng ta đang nói chuyện ở đây, John Brian Glass đang tiến hành một nghiên cứu, bốn giờ chiều ông ấy sẽ đưa ra một bản tóm tắt. Hertz Kree cũng không rảnh rỗi, anh ta có vài đồng nghiệp ở các bang chưa bãi bỏ án tử hình, họ đang kiểm tra xem các bang đó có viện dẫn sắc lệnh tương tự trong thời gian gần đây hay không."
"Kree chính là người da đen đó phải không ạ?" Adam hỏi.
"Đúng vậy, anh ta là người phụ trách Ủy ban Giám sát Án tử hình miền Nam, rất có năng lực."
"Ngay cả luật sư da đen cũng đang cố gắng cứu mạng Sam."
"Hertz làm việc vì công lý chứ không vì cá nhân, trong mắt anh ta đây chỉ là một vụ án tử hình khác mà thôi."
"Cháu rất muốn gặp anh ấy."
"Cháu sẽ được gặp thôi, những người này đều sẽ tham dự phiên điều trần."
"Họ làm việc tình nguyện ạ?" Carmen hỏi.
"Gần như vậy. Kree được trả lương, một trong những công việc của anh ta là giám sát các vụ án tử hình trong bang, nhưng vì Sam có luật sư riêng nên Kree chỉ tham gia khi cần thiết. Anh ta cống hiến thời gian của mình mà không nhận thù lao, dù anh ta là tự nguyện. Giáo sư Glass nhận lương ở trường luật, tuy nhiên việc này chẳng liên quan gì đến công việc chính của ông ấy ở trường. Còn các sinh viên này, chúng ta trả họ năm đô la một giờ."
"Ai trả số tiền này?" cô hỏi.
"Do văn phòng luật sư Kube thân yêu của chúng ta chi trả."
Adam tiện tay cầm lấy cuốn danh bạ bên cạnh. "Sáng nay Carmen phải bay đi rồi," anh nói trong khi lật qua phần trang vàng của danh bạ.
"Để chú lo việc này," Goodman lấy cuốn danh bạ nói, "đi đâu thế?"
"San Francisco."
"Để chú xem có những chuyến bay nào. Này, ở góc phố kia có một tiệm bán đồ ăn sẵn nhỏ, hai cháu đi kiếm chút gì ăn đi? Hai giờ chúng ta mới đến văn phòng Thống đốc."
"Cháu cần tìm một thư viện," Adam nhìn đồng hồ nói. Giờ đã gần một giờ.
"Đi ăn chút gì đi, Adam. Thả lỏng đi, chúng ta vẫn còn thời gian để ngồi lại với nhóm cố vấn bàn bạc đối sách. Giờ cháu cần thư giãn, ăn chút gì đó."
"Cháu hơi đói rồi," Carmen nói, lúc này cô rất muốn được ở riêng với anh trai một lát. Họ rời khỏi phòng, cánh cửa đóng lại sau lưng họ.
Họ đi trên hành lang cũ kỹ, chưa kịp đến cầu thang cô đã dừng lại. "Làm ơn giải thích cho em chuyện này là sao," cô nắm lấy cánh tay anh yêu cầu.
"Giải thích cái gì?"
"Chuyện trong căn phòng đó."
"Chẳng phải rõ ràng rồi sao?"
"Làm vậy có hợp pháp không?"
"Không phi pháp."
"Có hợp đạo đức nghề nghiệp không?"
Adam hít sâu một hơi, nhìn lên tường. "Họ định đối xử với Sam thế nào?"
"Xử tử."
"Xử tử, vào phòng hơi ngạt, tiêu diệt thể xác, giết người, dù em dùng từ gì đi nữa thì đó cũng là giết người, Carmen ạ, là giết người hợp pháp. Đó là điều sai trái, anh đang cố ngăn chặn nó. Để chống lại hành vi bẩn thỉu này, dù cần phải vi phạm một số quy tắc nghề nghiệp, anh cũng chẳng hề tiếc nuối."
"Làm vậy rất đê tiện."
"Phòng hơi ngạt cũng đê tiện không kém."
Cô lắc đầu, không nói nữa. Cô nhớ lại hai mươi bốn giờ trước đã cùng bạn trai ăn trưa ở một quán cà phê ven đường tại San Francisco, nhưng lúc này cô không chắc mình đang ở đâu.
"Đừng trách anh về chuyện này, Carmen, giờ là lúc mạng người quan trọng hơn tất cả."
"Được rồi," cô nói xong liền bước về phía cầu thang.
Trong văn phòng rộng lớn của Thống đốc chỉ có ông và vị luật sư trẻ, họ đang ngồi trên chiếc ghế da êm ái trò chuyện tâm tình. Lúc này Goodman đang đưa Carmen vội vã ra sân bay. Mona Stark không biết đã đi đâu.
"Cháu thấy đấy, chuyện này có vẻ hơi kỳ lạ, cháu là cháu nội ông ấy, nhưng cháu biết ông ấy chưa đầy một tháng." Giọng McAllister rất bình tĩnh, lộ vẻ mệt mỏi. "Còn tôi thì biết ông ấy nhiều năm rồi. Thực tế, trong một thời gian dài, ông ấy luôn là một phần trong cuộc sống của tôi. Tôi luôn nghĩ mình đang mong chờ ngày này đến, cháu biết đấy, tôi mong ông ấy chết, mong ông ấy phải trả giá vì hai đứa trẻ đó." Ông vuốt tóc trước trán, rồi khẽ xoa mắt. Giọng điệu của ông rất thẳng thắn, như hai người bạn cũ đang trò chuyện tâm đầu ý hợp. "Nhưng giờ tôi lại không quyết định được. Tôi phải nói với cháu, Adam, tôi đang phải chịu áp lực ngày càng lớn."
Ông ta hoặc là rất trung thực, hoặc là một diễn viên thiên tài, Adam rất khó đưa ra phán đoán. "Xử tử Sam có thể chứng minh được gì cho bang này đây?" Adam hỏi, "cái chết của ông ấy có thể khiến cuộc sống ở đây trở nên tốt đẹp hơn khi mặt trời mọc vào sáng thứ Tư không?"
"Không. Cháu nói vậy vì cháu không ủng hộ án tử hình, còn tôi thì có."
"Tại sao?"
"Vì với kẻ sát nhân phải áp dụng hình thức trừng phạt cực đoan nào đó. Nếu cháu ở vị trí của Ruth Kramer, cháu sẽ có cảm giác hoàn toàn khác. Adam, vấn đề của cháu là không cân nhắc đến nạn nhân, những người có cùng quan điểm với cháu cũng vậy."
"Trong vấn đề án tử hình, chúng ta còn rất nhiều điều để tranh luận."
"Cháu nói đúng, thôi chúng ta không bàn về chủ đề này nữa. Về vụ đánh bom đó, Sam có cung cấp cho cháu tình tiết mới nào không?"
"Cháu không thể tiết lộ nội dung trò chuyện của Sam, nhưng câu trả lời của cháu là không."
"Cũng có thể là do một mình hắn làm, ai mà biết được."
"Đến tận bây giờ điều đó còn có khác biệt gì không? Ngày mai đã thi hành án tử hình rồi."
"Thẳng thắn mà nói, tôi cũng không chắc. Nhưng nếu tôi biết Sam chỉ là đồng phạm, còn kẻ chủ mưu vụ giết người là người khác, thì dù thế nào tôi cũng không cho phép thi hành án tử hình đối với ông ấy. Cháu biết đấy, tôi có thể ngăn chặn nó, tôi có thể làm thế, tôi sẽ bất chấp mọi hậu quả. Tuy làm vậy sẽ gây ảnh hưởng xấu đến chính trị và tổn thất không thể cứu vãn, nhưng tôi không bận tâm. Tôi chán ngấy chính trị rồi, tôi cũng không thích ngồi ở vị trí này, dù là người cho đi hay kẻ hưởng lợi. Chỉ cần biết sự thật, tôi sẽ đặc xá cho Sam."
"Ông cho rằng ông ấy có đồng phạm, đây là chính miệng ông nói, đặc vụ FBI phụ trách điều tra vụ án cũng nghĩ vậy, tại sao các ông không thể dựa vào quan điểm của mình mà đặc xá án tử hình cho ông ấy?"
"Vì chúng ta không có bằng chứng xác thực."
"Vậy là, chỉ cần Sam có thể nói một lời hoặc cung cấp một cái tên trong thời gian cuối cùng này, các ông sẽ lập tức đặt bút cứu mạng ông ấy?"
"Không phải, nhưng có lẽ tôi sẽ ký lệnh hoãn thi hành án để điều tra cái tên đó."
"Điều này là không thể, Thống đốc, cháu đã cố gắng rồi, cháu từng nhiều lần yêu cầu như vậy nhưng đều bị ông ấy từ chối thẳng thừng. Về vấn đề này không còn gì để thương lượng nữa."
"Ông ấy đang bảo vệ ai vậy?"
"Chỉ trời mới biết."
"Có lẽ chúng ta sai rồi, ông ấy có kể với cháu chi tiết vụ đánh bom không?"
"Cháu vẫn không thể nói ra nội dung cuộc trò chuyện của chúng ta, nhưng ông ấy đã nhận hết trách nhiệm."
"Vậy tôi còn lý do gì để cân nhắc đặc xá cho ông ấy đây? Nếu chính kẻ thủ ác đã nhận tội và thừa nhận là do một mình mình làm, tại sao tôi phải giúp ông ấy?"
"Vì ông ấy đã cao tuổi, ngày tháng chẳng còn bao nhiêu; cũng vì đó là việc nên làm, và trong thâm tâm ông cũng muốn làm điều đó, nhưng việc đó cần sự dũng cảm."
"Ông ấy hận tôi, phải không?"
"Đúng vậy, nhưng ông ấy có thể thay đổi, chỉ cần ông đặc xá cho ông ấy, ông ấy sẽ trở thành người ủng hộ nhiệt thành nhất của ông."
McAllister cười, bóc một viên kẹo bạc hà. "Ông ấy thực sự bị tâm thần sao?"
"Chuyên gia chúng cháu mời đến đã nói như vậy, chúng cháu sẽ làm mọi cách để khiến Thẩm phán Slattery tin vào điều đó."
"Tôi biết, nhưng liệu có chuyện đó thật không? Cháu ở bên ông ấy rất lâu, ông ấy có biết chuyện gì sắp xảy ra không?"
Adam cho rằng lúc này không cần phải trung thực, McAllister không phải là bạn và hoàn toàn không đáng tin. "Tâm trạng ông ấy rất tệ," Adam nói, "thẳng thắn mà nói, cháu nghĩ chẳng có ai sau khi ở trong xà lim vài tháng mà còn giữ được tâm trạng bình thường cả. Sam đã là một ông già khi vào tù, tình trạng của ông ấy ngày càng tồi tệ hơn, đó là lý do ông ấy từ chối mọi cuộc phỏng vấn. Ông ấy thực sự rất đáng thương."
Adam không chắc Thống đốc có tin lời anh không, nhưng ông ta thực sự đã nghe vào.
"Ngày mai cháu có dự định gì?" McAllister hỏi.
"Chưa biết được, còn tùy thuộc vào tình hình cụ thể tại tòa của Slattery. Cháu vốn định dành thời gian chủ yếu để ở bên Sam, nhưng cháu cũng có thể thực hiện vài thủ tục kháng cáo vào phút chót."
"Tôi đưa số điện thoại riêng cho cháu, hy vọng ngày mai chúng ta giữ liên lạc."
Sam ăn vài miếng đậu và bánh ngô, rồi đặt đĩa lên đầu giường. Tên cai ngục khờ khạo với khuôn mặt vô cảm vẫn đang giám sát ông qua song sắt cửa tù. Sống trong căn phòng nhỏ bé này đã chẳng dễ dàng gì, lại còn bị người ta canh giữ như thú hoang thì càng khó lòng chịu đựng hơn.
Thời gian đã điểm sáu giờ, đến giờ xem tin tức tối. Ông nóng lòng muốn biết thế giới này lại nói gì về chuyện của mình. Đài truyền hình thành phố Jackson đã bắt đầu đưa tin về tin tức chấn động phiên điều trần của Thẩm phán liên bang F. Flynn Slattery. Tiếp đó hình ảnh chuyển sang cảnh bên ngoài tòa án liên bang thành phố Jackson, một thanh niên cầm micro đang báo cáo với vẻ lo âu rằng thời gian phiên điều trần đã bị hoãn, các luật sư đang tranh cãi gay gắt trong văn phòng của Slattery. Anh ta kể lại sự việc một cách ngắn gọn nhất có thể. Phía bào chữa khẳng định ông Cayhall đã mất khả năng tư duy cần thiết, hiện không còn hiểu tại sao mình phải chịu án tử hình, đồng thời khẳng định ông hiện già yếu, tâm thần, có khả năng mời một nhà tâm lý học nổi tiếng để nỗ lực cuối cùng ngăn chặn việc thi hành án tử hình. Dự kiến phiên điều trần có thể diễn ra bất cứ lúc nào, không ai biết khi nào Thẩm phán Slattery sẽ đưa ra quyết định. Hình ảnh chuyển về nữ phát thanh viên, cô nói ngay lúc này Nhà tù bang Parchman đang dốc toàn lực chuẩn bị cho việc thi hành án tử hình. Lúc này trên màn hình đột nhiên xuất hiện một thanh niên khác cầm micro, anh ta đang đứng cách cổng chính nhà tù không xa để giới thiệu về công tác an ninh bảo vệ đang được tăng cường. Anh ta chỉ tay về phía bên phải, camera lia đến cảnh tượng cuồng nhiệt gần đường cao tốc, đông đảo cảnh sát tuần tra đang điều tiết giao thông và dùng ánh mắt cảnh giác theo dõi hoạt động của hàng chục tên Ku Klux Klan. Anh ta nói, những người tham gia biểu tình khác bao gồm một số kẻ thượng đẳng da trắng và những người theo chủ nghĩa bãi bỏ án tử hình.
Camera lia về phía phóng viên đó, lúc này bên cạnh anh ta đang đứng Đại tá George Nugent, giám đốc thi hành án tử hình của nhà tù Parchman. Nugent trả lời vài câu hỏi với vẻ mặt nghiêm nghị, ông nói mọi việc đang tiến hành rất thuận lợi, nếu tòa án bật đèn xanh, án tử hình sẽ được thi hành đúng theo pháp luật.
Sam tắt tivi. Hai giờ trước Adam gọi điện kể về phiên điều trần, nên ông đã có tâm lý chuẩn bị cho những lời nhảm nhí trên tivi về việc mình già yếu, tâm thần hay bất cứ thứ gì khác, chỉ là ông vẫn không thích chuyện đó. Chờ đợi thi hành án tử hình đã đủ khó chịu rồi, lại còn bị bôi nhọ về tâm trí lành lặn của mình bằng những lời vô căn cứ như vậy thật sự là sự sỉ nhục tàn nhẫn đối với quyền riêng tư của ông.
Trong tù rất nóng, cũng rất tĩnh lặng. Âm thanh từ tivi và đài phát thanh đều được vặn ở mức rất nhỏ. Vị mục sư trẻ ở phòng bên cạnh đang khẽ hát bài "Thập tự giá những năm tháng đầu đời", tiếng hát ấy nghe không hề chói tai.
Trên sàn nhà dựa vào tường, bộ đồ mới của ông được xếp ngay ngắn: một chiếc áo sơ mi vải cotton trắng, một chiếc quần Dickies, một đôi tất trắng và một đôi giày vải đế bằng màu nâu. Đa Ni đã đến và ở cùng ông một tiếng đồng hồ vào buổi sáng.
Ông tắt đèn, nằm xuống giường. Cuộc đời ông chỉ còn lại ba mươi tiếng đồng hồ nữa thôi.
Khi phòng xét xử chính tại Tòa nhà Liên bang chật kín người, Sla-te-ri cuối cùng cũng kết thúc cuộc họp luật sư tại văn phòng của mình. Đây đã là lần thứ ba trong ngày ông triệu tập họ, cũng là cuộc họp cuối cùng trong chuỗi các cuộc họp mà ông tổ chức. Cuộc họp kéo dài gần hết buổi chiều, thời gian đã gần bảy giờ tối.
Họ nối đuôi nhau tiến vào phòng xử án, ngồi vào những chiếc ghế phía sau vị trí của mình. A-đam và Ga-na Goodman ngồi cùng nhau, hàng ghế phía sau họ là Hê-zơ-cơ-ri, Giôn-Bra-en-Gla-sơ và ba sinh viên luật. Rốc-sơ-bơ-lơ, Mo-rít-Hen-ri cùng năm sáu trợ lý vây quanh khu vực của bên công tố. Phía sau họ hai hàng ghế, đằng sau hàng rào chắn là Thống đốc, hai bên ông là Mo-na-Stark và La-lê-mo.
Những người còn lại trong phòng xử án chủ yếu là phóng viên báo chí, máy quay phim bị nghiêm cấm mang vào, ngoài ra còn có một số người hiếu kỳ đến nghe, sinh viên luật và vài luật sư khác. Đây là một phiên điều trần công khai trước xã hội. Ở hàng ghế cuối, Rô-li-Wedge đang ngồi trong chiếc áo thể thao rộng thùng thình, thắt cà vạt.
Khoảnh khắc Sla-te-ri bước vào phòng xử án, tất cả đồng loạt đứng dậy. "Mời ngồi," ông nói vào micro. "Bắt đầu ghi chép," ông nói với thư ký tòa án. Ông tóm tắt sơ lược tình hình đơn kiện cùng các điều khoản pháp luật liên quan, đồng thời nhắc lại quy tắc của phiên điều trần. Ông không muốn các luật sư tranh luận dài dòng hay đặt những câu hỏi lạc đề, rồi ra hiệu cho họ bắt đầu.
"Phía kháng cáo đã sẵn sàng chưa?" Ông hỏi về phía A-đam. A-đam hơi căng thẳng đứng dậy nói: "Vâng, thưa ngài, phía kháng cáo xin mời bác sĩ An-sơn-Swin ra làm chứng."
Swin đứng dậy từ hàng ghế đầu, đi tới bục nhân chứng và tuyên thệ. A-đam cầm tập tài liệu câu hỏi của mình đi tới cạnh bục giảng ở trung tâm phòng xử án, cố gắng vực dậy tinh thần. Tập tài liệu của anh được in ấn rất chi tiết, đó là thành quả nghiên cứu và chuẩn bị công phu của Giôn-Bra-en-Gla-sơ và Hê-zơ-cơ-ri. Hai người họ cùng đội ngũ của Cri đã dành trọn một ngày để nghiên cứu vụ án của Sam và chuẩn bị cho phiên điều trần này, hơn nữa họ đã sẵn sàng thức trắng đêm nay và cả ngày mai.
A-đam bắt đầu bằng việc hỏi Swin những thông tin cơ bản về trình độ học vấn và đào tạo. Khi trả lời, Swin có giọng nói trong trẻo đặc trưng của vùng Trung Tây phía Bắc, điều này khá có lợi cho họ. Chuyên gia nói chuyện nên khác biệt với người thường, đồng thời phải thể hiện được vốn kinh nghiệm phong phú để tạo ấn tượng đặc biệt. Mái tóc đen, bộ râu đen, cặp kính đen cùng bộ vest đen của ông đều cho thấy ông là một nhân vật xuất chúng, khác biệt trong lĩnh vực của mình. Những câu hỏi mở đầu rất súc tích nhưng cũng cực kỳ quan trọng, tuy nhiên, Sla-te-ri đã kiểm tra kỹ lưỡng tư cách của Swin và biết rằng ông xứng đáng là một chuyên gia lão luyện trong việc làm chứng. Mặc dù phía tiểu bang có thể soi mói đủ điều về uy tín của ông, nhưng lời làm chứng của ông vẫn sẽ được ghi vào biên bản.
Dưới sự dẫn dắt của A-đam, Swin thuật lại cuộc trò chuyện kéo dài hai tiếng đồng hồ với Sam-Ke-ho vào thứ Ba tuần trước. Ông nói về trạng thái tinh thần của Sam, nghe giọng điệu của ông thì Sam đã như một cái xác không hồn, hoàn toàn mất đi lý trí, tất nhiên là theo nghĩa mất lý trí về mặt pháp lý chứ không phải y học. Ông thậm chí không thể trả lời những câu hỏi cơ bản nhất, ví dụ như bữa sáng đã ăn gì? Bạn tù phòng bên cạnh là ai? Vợ ông mất khi nào? Ai là luật sư của ông trong phiên tòa đầu tiên? Và những câu hỏi tương tự như vậy.
Để không bị bắt bẻ, Swin nhấn mạnh nhiều lần rằng trong hai tiếng ngắn ngủi khó có thể chẩn đoán triệt để cho ông Ke-ho, ông cần thêm thời gian.
Ông cho rằng Sam hoàn toàn mù mờ về thực tế mình sắp bị xử tử, cũng không hiểu tại sao mình bị xử tử, đương nhiên càng không hiểu vì phạm tội mới chịu hình phạt này. A-đam cắn chặt răng cố gắng chống đỡ, Swin thì thao thao bất tuyệt, khiến người nghe không thể không tin. Ông nói ông Ke-ho biểu hiện rất bình tĩnh, không chút căng thẳng, vì ông không hề biết gì về số phận của mình, chỉ ngơ ngác trải qua những ngày tháng trong buồng giam 6x9 feet, thật quá bi thảm. Đây là vụ án thê lương nhất mà ông từng trải qua.
Nếu ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào khác, A-đam tuyệt đối không dám để một nhân chứng ăn nói lung tung như vậy ra làm chứng. Nhưng lúc này, anh lại rất tự hào về người đàn ông nhỏ bé kỳ lạ này, dù sao thì hiện tại cũng là lúc mạng người quan trọng hơn cả.
Sla-te-ri không vội ngắt lời làm chứng của bác sĩ Swin. Vụ án này sắp tới sẽ được xét xử lại tại Tòa phúc thẩm khu vực 5, còn có khả năng đệ trình lên Tòa án Tối cao Hoa Kỳ, ông không muốn những người ở trên có suy nghĩ gì về mình. Goodman đã đoán trước được điều này, nên ông đã để Swin chuẩn bị bài phát biểu tự nhiên nhất có thể. Vì phía tòa án khá cởi mở, Swin lại phân tích một tràng về nguyên nhân có thể khiến Sam mất trí. Ông nói về những tình huống kinh khủng: các tù nhân sống trong buồng giam 23 tiếng một ngày; phòng hơi ngạt cách đó vài bước chân luôn đè nặng trong lòng họ; họ hoàn toàn bị cách ly với bạn bè, món ăn ngon, dục vọng, hoạt động, tập luyện và không khí trong lành, v.v. Ông nói mình đã tiếp xúc với nhiều tử tù trên khắp cả nước, hiểu rất rõ vấn đề của họ, do tuổi tác của Sam nên tình trạng của ông càng trở nên nổi bật. Độ tuổi trung bình của tử tù hiện nay là 31, thời gian chờ đợi trong tử lao là 4 năm, mà Sam đã 60 tuổi khi vào Parchman, dù về mặt sinh lý hay tâm lý đều không phù hợp, nên sự suy sụp của ông là điều không thể tránh khỏi.
A-đam đặt câu hỏi trực tiếp cho Swin trong 45 phút, sau khi hỏi hết tất cả các câu hỏi, anh ngồi xuống. Sti-vơ-Rốc-sơ-bơ-lơ lập tức hùng hổ đi tới bục giảng ở trung tâm phòng xử án, hai mắt nhìn thẳng vào Swin.
Swin hiểu rõ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nên ông chẳng hề bận tâm. Rốc-sơ-bơ-lơ vừa lên tiếng đã hỏi ai trả phí dịch vụ cho ông, và thù lao là bao nhiêu. Swin trả lời rằng văn phòng luật Ku-be trả cho ông 200 đô la mỗi giờ. Quả thực rất đáng kể. Sla-te-ri biết tất cả lời làm chứng của chuyên gia đều có trả phí, nếu không họ sẽ chẳng ra tòa làm gì. Ý định của Rốc-sơ-bơ-lơ là muốn hạ thấp tư cách chuyên môn của Swin, nhưng cách làm của hắn không đúng. Người đó đã được giáo dục và đào tạo bài bản, là một nhà tâm lý học giàu kinh nghiệm, nếu không sao ông có thể xác định từ nhiều năm trước rằng làm chuyên gia làm chứng có thể kiếm bộn tiền. Tư cách của Swin sẽ không vì thế mà bị ảnh hưởng chút nào, Rốc-sơ-bơ-lơ cũng không định múa rìu qua mắt thợ về vấn đề y học trước mặt bác sĩ.
Những câu hỏi tiếp theo của Rốc-sơ-bơ-lơ lại càng khó hiểu hơn, khi hỏi về những vụ án Swin từng làm chứng, hắn nhắc đến việc ở bang Ohio từng có một đứa trẻ bị bỏng trong tai nạn ô tô, Swin lúc đó làm chứng rằng đứa trẻ đã hoàn toàn mất khả năng tư duy. Nhưng cách nói đó không hoàn toàn thiếu căn cứ thực tế.
"Câu hỏi này của anh muốn chứng minh điều gì?" Sla-te-ri lớn tiếng ngắt lời hắn.
Rốc-sơ-bơ-lơ liếc nhìn tài liệu nói: "Thưa quan tòa, chúng tôi muốn chứng minh ông ta là một nhân chứng không đủ tư cách."
"Tôi biết, nhưng câu hỏi của anh hoàn toàn vô nghĩa, ông Rốc-sơ-bơ-lơ. Tòa án này biết nhân chứng đã làm chứng trong nhiều phiên tòa trên khắp cả nước, thì đã sao nào?"
"Họ sẽ chứng minh ông ta là kẻ chỉ cần có tiền là có thể nói năng lung tung."
"Các luật sư ngày nào cũng làm như vậy mà, ông Rốc-sơ-bơ-lơ."
Từ phía khán giả truyền ra tiếng cười khẽ, nhưng rất chừng mực.
"Câu hỏi này không cần đề cập đến nữa," Sla-te-ri nghiêm nghị nói, "Tiếp theo mời tiếp tục."
Đáng lẽ Rốc-sơ-bơ-lơ nên nhân cơ hội quay về chỗ ngồi, nhưng hắn quá không cam tâm, nên lại mạo hiểm bước vào một bãi mìn khác, bắt đầu đặt câu hỏi về việc kiểm tra mà Swin đã thực hiện với Sam. Kết quả vẫn là công cốc, Swin trả lời câu hỏi của hắn rất trôi chảy, tiện thể bổ sung thêm về tình trạng kiểm tra đã đề cập trước đó và không ngừng lặp lại mô tả về hoàn cảnh bi thảm của Sam-Ke-ho. Rốc-sơ-bơ-lơ lại một lần nữa thất bại, chẳng thu được gì, cuối cùng đành quay về chỗ ngồi. Swin cũng rời khỏi bục nhân chứng.
Nhân chứng tiếp theo cũng là cuối cùng của phía kháng cáo rất bất ngờ, mặc dù ông ấy cũng đã được Sla-te-ri đồng ý trước đó. A-đam mời ông E. Ga-na Goodman ra làm chứng.
Goodman tuyên thệ xong rồi ngồi xuống. A-đam hỏi về việc văn phòng của ông đại diện cho vụ án Sam-Ke-ho, Goodman giới thiệu tóm tắt đầu đuôi sự việc để tòa ghi vào biên bản. Sla-te-ri cơ bản đều đã biết những chuyện này. Goodman cười khi nói đến việc Sam sa thải văn phòng luật Ku-be.
"Văn phòng luật Ku-be hiện vẫn đảm nhận đại diện cho ông Ke-ho chứ?" A-đam hỏi.
"Vâng."
"Các ông có phải vì vụ án này mà chuyên đến thành phố Jackson không?"
"Theo quan điểm của ông, ông Goodman, ông có tin chắc rằng Sam-Ke-ho đã kể hết mọi chuyện về vụ nổ Kramer cho luật sư của mình không?"
"Không, tôi không nghĩ vậy."
Rô-li-Wedge ngồi thẳng người chăm chú lắng nghe.
"Ông có thể giải thích lý do không?"
"Tất nhiên là được. Một số bằng chứng gián tiếp rất mạnh mẽ cho thấy, vào thời điểm vụ nổ Kramer xảy ra và trước đó, còn có một người khác ở cùng Sam. Khi tôi làm luật sư cho ông ấy, ông Ke-ho luôn từ chối nói về vấn đề này, cho đến tận hôm nay ông ấy vẫn không chịu hợp tác với luật sư hiện tại của mình về chuyện này. Rõ ràng, đối với vụ án này, chìa khóa hiện tại là để ông ấy nói hết tình tiết vụ án với luật sư, nhưng ông ấy không chịu. Đáng lẽ chúng tôi phải biết những sự thật này, nhưng ông ấy không muốn cung cấp cho chúng tôi."
Wedge sau một phen hú vía đã trút được gánh nặng trong lòng. Sam vẫn ngậm miệng rất chặt, nhưng luật sư của ông đang truy tận gốc rễ.
A-đam hỏi thêm vài câu rồi ngồi xuống. Rốc-sơ-bơ-lơ chỉ hỏi một câu: "Lần cuối cùng ông nói chuyện với ông Ke-ho là khi nào?"
Goodman do dự một lát, suy nghĩ cách trả lời câu hỏi này. Ông thực sự không nhớ rõ thời gian chính xác. "Tôi không nhớ, chắc là khoảng hai ba năm trước."
"Hai ba năm trước? Với tư cách là luật sư của ông ta?"
"Tôi chỉ là một trong những luật sư của ông ấy, ông Hall hiện là luật sư chính đảm nhiệm vụ này, anh ấy đã dành rất nhiều thời gian trong tháng qua để ở bên thân chủ."
Rốc-sơ-bơ-lơ ngồi xuống, Goodman cũng quay về vị trí phía sau bàn của mình.
"Chúng tôi không còn nhân chứng nào khác, thưa quan tòa," A-đam nói để tòa ghi biên bản.
"Mời nhân chứng đầu tiên của anh, ông Rốc-sơ-bơ-lơ," Sla-te-ri nói.
"Bên công tố mời Đại tá Giọt-Giơ-Niu-gin-tơ ra làm chứng," Rốc-sơ-bơ-lơ nói lớn. Cảnh sát tư pháp tìm thấy Niu-gin-tơ ở hành lang và dẫn ông ta đến bục nhân chứng. Ông ta mặc chiếc áo sơ mi và quần màu xanh ô liu phẳng phiu, đôi bốt da sáng loáng. Ông ta giới thiệu tên và nghề nghiệp của mình để tòa ghi biên bản. "Một tiếng trước tôi vẫn còn ở Parchman," ông ta nhìn đồng hồ đeo tay, "Tôi vừa đi trực thăng của bang đến đây."
"Lần cuối cùng ông gặp Sam-Ke-ho là khi nào?" Rốc-sơ-bơ-lơ hỏi.
"Sáng nay lúc 9 giờ, ông ta được chuyển đến phòng quan sát, tôi đã nói chuyện với ông ta lúc đó."
"Ông ta có tỉnh táo không, hay như một tên ngốc trốn trong góc tường chảy nước miếng?"
A-đam lập tức muốn đứng dậy phản đối, nhưng Goodman giữ cánh tay anh lại.
"Ông ta hoàn toàn tỉnh táo," Niu-gin-tơ không đợi được mà nói, "Phản ứng rất nhạy bén. Ông ta hỏi tôi tại sao lại chuyển ông ta sang phòng giam khác, ông ta hiểu rất rõ tất cả những gì đang xảy ra, chỉ là ông ta không thích thôi. Tuy nhiên, Sam mấy ngày nay chẳng thích gì cả."
"Ông có gặp ông ta hôm qua không?"
"Có."
"Ông ta có thể nói chuyện không, hay nằm bẹp ở đâu đó như một người thực vật?"
"Ồ, ông ta nói chuyện rất nhiều."
"Các ông đã nói chuyện gì?"
"Tôi có một danh sách cần Sam xác nhận, lúc đó ông ta tỏ ra rất hung hăng, thậm chí muốn dùng vũ lực đe dọa tôi. Ông ta là một người rất khó đối phó, miệng lưỡi sắc bén. Sau khi sắp xếp xong, tôi hỏi ông ta về bữa ăn cuối cùng, nhân chứng tử hình và cách xử lý đồ dùng cá nhân, chúng tôi cũng nói về án tử hình của ông ta."
"Ông ta có biết mình sắp bị xử tử không?"
Niu-gin-tơ nghe xong cười lớn. "Đây là câu hỏi kiểu gì vậy?"
"Trả lời đúng sự thật," Sla-te-ri nói với vẻ mặt vô cảm.
"Tất nhiên là ông ta biết, ông ta biết rõ những gì sắp xảy ra. Ông ta không hề điên, ông ta còn nói sẽ không có án tử hình nào cả, vì luật sư của ông ta sắp tung ra đòn chí mạng, đó là nguyên văn lời ông ta. Tất cả những gì đang diễn ra hiện nay đều là do họ dàn dựng." Niu-gin-tơ dùng hai tay chỉ vào cả phòng xử án.
Rốc-sơ-bơ-lơ lại hỏi ông ta về những lần gặp mặt trước đây với Sam, Niu-gin-tơ không hề giấu giếm mà khai hết. Ông ta dường như nhớ rõ từng câu Sam nói trong hai tuần qua, đặc biệt là những câu mỉa mai châm chọc.
A-đam biết ông ta nói hoàn toàn đúng sự thật. Anh và Ga-na Goodman trao đổi ý kiến nhanh, quyết định từ bỏ mọi sự phản đối, vì làm như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Niu-gin-tơ sải bước ra khỏi phòng xử án. Ông ta là một người gánh vác trọng trách, Parchman không thể thiếu ông ta.
Nhân chứng thứ hai của bên công tố là bác sĩ N. Sti-gai, chính là bác sĩ tâm thần của Cục Cải huấn tiểu bang. Khi bà ta đi tới bục nhân chứng, Rốc-sơ-bơ-lơ đang trao đổi ý kiến với Mo-rít-Hen-ri.
"Cho biết tên của bà để tòa ghi biên bản," Sla-te-ri nói.
"Bác sĩ N. Sti-gai."
"Tên là An (Ann) phải không?" Quan tòa hỏi.
"Không, là N, chữ cái đầu trong tên tôi."
Sla-te-ri nhìn xuống bà ta, rồi nhìn Rốc-sơ-bơ-lơ, Rốc-sơ-bơ-lơ nhún vai tỏ ý chính hắn cũng không hiểu đầu cua tai nheo thế nào.
Quan tòa tiến về phía trước bàn tòa, mắt nhìn chằm chằm vào bục nhân chứng. "Ừm, bác sĩ, tôi không hỏi chữ cái đầu của bà, tôi đang hỏi tên bà. Bây giờ mời bà cho biết tên để tòa ghi biên bản, đừng làm mất thời gian nữa."
Ánh mắt bà ta nhanh chóng rời khỏi mặt ông, rồi bà ta hắng giọng, không tình nguyện nói: "Ni-đin."
Thì ra là vậy, A-đam nghĩ, tại sao bà ta không đổi tên đi nhỉ?
Rốc-sơ-bơ-lơ nắm bắt thời cơ, nhanh chóng hỏi một loạt câu về trình độ và đào tạo của bà ta. Sla-te-ri đã sớm biết bà ta là người phù hợp để làm chứng.
"Bây giờ, bác sĩ Sti-gai," Rốc-sơ-bơ-lơ bắt đầu hỏi, hắn cẩn thận tránh đụng đến từ Ni-đin, "Bà gặp Sam-Ke-ho khi nào?"
Bà ta lấy ra một tờ giấy nhỏ nhìn vào. "Thứ Năm, ngày 26 tháng 7."
"Mục đích gặp mặt?"
"Thăm định kỳ tử tù là một trong những công việc của tôi, đặc biệt là những phạm nhân sắp bị thi hành án. Tôi cung cấp tư vấn và thuốc men cho họ nếu họ cần."
"Bà có thể nói về trạng thái tinh thần của ông Ke-ho không?"
"Phản ứng của ông ta rất nhanh nhạy, tư duy rõ ràng, nói năng rất nhanh, hành vi gần như thô lỗ. Thực tế ông ta rất thô bạo với tôi, ông ta còn nói cấm tôi tìm ông ta nữa."
"Ông ta có nói đến chuyện tử hình không?"
"Có. Thực tế là ông ta biết mình còn lại 13 ngày, ông ta mắng tôi vì muốn cho ông ta thuốc để ông ta không gây rắc rối khi thụ án. Ông ta còn bày tỏ sự quan tâm đến một tử tù khác tên là Lan-đi-Đu-pre, Sam cho rằng tinh thần người đó đang sụp đổ, ông ta rất quan tâm đến ông Đu-pre, và mắng nhiếc tôi vì đã không kiểm tra ông ấy."
"Theo bà, ông ta có bất kỳ dấu hiệu mất khả năng tư duy nào không?"
"Hoàn toàn không, ông ta rất tỉnh táo."
"Không còn câu hỏi nào nữa," Rốc-sơ-bơ-lơ nói rồi ngồi xuống.
A-đam lập tức tự tin đi tới bục giảng. "Xin hãy cho chúng tôi biết, bác sĩ Sti-gai, tình hình của Lan-đi-Đu-pre thế nào?" Anh hỏi lớn.
"Tôi, ừm, tôi vẫn chưa có cơ hội gặp ông ấy."
"Sam đã nói với bà từ 11 ngày trước, mà bà lại chẳng thèm đi gặp ông ấy."
"Gần đây tôi rất bận."
"Bà đảm nhận chức vụ hiện tại được bao lâu rồi?"
"Bốn năm."
"Trong bốn năm này bà đã trò chuyện với Sam-Ke-ho bao nhiêu lần?"
"Một lần."
"Bà không quan tâm lắm đến các tử tù, đúng không, bác sĩ Sti-gai?"
"Tôi tất nhiên rất quan tâm đến họ."
"Hiện tại trong buồng giam đang nhốt bao nhiêu phạm nhân?"
"Ừm, cái này, tôi không chắc, chắc khoảng hơn 40 người."
"Bà đã trò chuyện với bao nhiêu người trong số họ, có thể nêu tên vài người không?"
Có thể là vì sợ hãi hoặc tức giận, cũng có thể là không thèm trả lời, dù sao thì vì lý do nào đó mà không ai biết, Ni-đin cứng đờ người lại, trên mặt lộ ra vẻ mặt rất nực cười, đầu nghển sang một bên, rõ ràng là muốn vơ lấy một cái tên từ trong không khí, nhưng rõ ràng là không thể làm được. A-đam để bà ta đứng đó một lát rồi nói: "Cảm ơn bà, bác sĩ Sti-gai." Sau đó từ từ đi về ghế ngồi của mình.
"Mời nhân chứng tiếp theo của anh," Sla-te-ri nói.
"Bên công tố mời cảnh sát Cla-đơ-Park."
Cảnh sát tư pháp đưa Park từ hành lang vào phòng xử án. Anh ta vẫn mặc quân phục, chỉ là không mang súng. Sau khi tuyên thệ, anh ta ngồi xuống bục nhân chứng.
A-đam không hề ngạc nhiên về lời làm chứng của Park. Anh ta là người trung thực, chỉ nói những gì mình tận mắt chứng kiến. Anh ta quen Sam đã 9 năm rưỡi, Sam từ khi vào tù đến nay cơ bản không thay đổi nhiều. Mỗi ngày ông chỉ đánh máy vài bức thư và tài liệu pháp lý, ông đọc rất nhiều sách, đặc biệt là sách luật, ông còn viết đơn kiện giúp bạn tù, viết thư thay cho những bạn tù không biết chữ gửi vợ và bạn gái. Ông hút thuốc không ngừng, mục đích là muốn chết trước khi chính quyền bang xử lý mình. Ông cho bạn tù vay tiền. Park nói theo ý kiến nông cạn của mình, Sam vẫn tỉnh táo, tư duy nhạy bén như 9 năm rưỡi trước khi mới vào tù.
Khi Park kể chuyện Sam đánh cờ tướng với Hen-sao và Gu-lít, Sla-te-ri lại nhích người về phía trước bàn tòa.
"Ông ta có thắng cờ không?" Quan tòa chen lời.
"Hầu như đều là ông ấy thắng."
Gần như lúc Park kể đến chuyện Sam muốn xem mặt trời mọc lần cuối trước khi chết, phiên điều trần xuất hiện chút hòa hoãn. Chuyện đó xảy ra cuối tuần trước khi Park kiểm tra định kỳ, Sam lặng lẽ đưa ra yêu cầu này với anh. Ông biết mình sắp chết, và nói đã chuẩn bị xong, ông muốn một buổi sáng nào đó được đến chuồng bò phía đông xem mặt trời mọc một cách lặng lẽ. Thế là Park sắp xếp cho ông, thứ Bảy tuần trước Sam vừa uống cà phê vừa đợi mặt trời mọc, đợi suốt cả một tiếng đồng hồ. Từ đó về sau ông luôn mang lòng biết ơn.
A-đam không đặt câu hỏi nào cho Park, anh ta rời khỏi phòng xử án mà không bị thẩm vấn.
Rốc-sơ-bơ-lơ tiếp theo tuyên bố nhân chứng khác là mục sư nhà tù Ra-phơ-Gri-phin. Sau khi Gri-phin được đưa tới bục nhân chứng, ông nhìn quanh phòng xử án với vẻ bất an. Ông báo tên và chức vụ của mình, nhìn Rốc-sơ-bơ-lơ với vẻ đề phòng.
"Ông quen Sam-Ke-ho không?" Rốc-sơ-bơ-lơ hỏi.
"Quen."
"Ông gần đây có khuyên bảo ông ấy không?"
"Có."
"Lần cuối cùng ông gặp ông ấy là khi nào?"
"Hôm qua, tức là Chủ Nhật."
"Ông có thể thuật lại trạng thái tinh thần của ông ấy không?"
"Không thể."
"Xin lỗi."
"Tôi nói là tôi không thể thuật lại trạng thái tinh thần của ông ấy."
"Tại sao không thể?"
"Vì hiện tại tôi là mục sư của ông ấy, những lời ông ấy nói và việc ông ấy làm trước mặt tôi phải được bảo mật nghiêm ngặt. Tôi không thể đưa ra lời làm chứng bất lợi cho ông Ke-ho."
Roxborough nhất thời nghẹn lời, cố gắng tính toán xem bước tiếp theo nên làm gì. Rõ ràng là ông ta cùng đám cấp dưới uyên bác của mình đều không lường trước được tình huống này. Có lẽ vừa nãy họ vẫn còn đinh ninh rằng vì mục sư làm việc cho tiểu bang, nên chắc chắn ông ta sẽ hợp tác với họ. Griffin đứng chờ, ông cảm thấy Roxborough nhất định sẽ thốt ra những lời khó nghe.
Slattery nhanh chóng giải quyết vấn đề. "Ông ấy nói có lý, ông Roxborough. Nhân chứng này vốn không thích hợp để ra tòa làm chứng, nhân chứng tiếp theo là ai?"
"Đã triệu tập xong nhân chứng," vị công tố viên trưởng nói, trong lòng đang như lửa đốt, chỉ muốn rời khỏi bục để quay về chỗ ngồi của mình.
Ngài thẩm phán ghi chép nhanh vài nét, rồi nhìn quanh phòng xử án đang chật ních người. "Tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng vấn đề này, khoảng sáng mai sẽ đưa ra phán quyết, lúc đó tôi sẽ thông báo cho luật sư hai bên. Mọi người không cần phải ở lại đây, tôi sẽ gọi điện cho các vị, giờ tan tòa."
Mọi người lần lượt đứng dậy ùa về phía cửa sau. Adam tìm Mục sư Ralph Griffin để cảm ơn, rồi quay lại bàn của mình, nơi Goodman, Haze-Clare, Giáo sư Glass cùng ba sinh viên đang đợi sẵn. Họ nhỏ giọng trao đổi ý kiến với nhau, đợi đến khi người trong phòng vãn hẳn mới rời khỏi tòa án. Có người đề nghị đi uống chút gì đó và ăn tối, lúc này đã gần chín giờ.
Các phóng viên đang đợi bên ngoài tòa án, Adam vừa đi vừa lịch sự nói vài câu kiểu như không có bình luận gì thêm. Ngay khi Adam và Goodman đang chen qua đám đông, Raleigh Wedge bám sát ngay phía sau họ. Đợi họ rời khỏi tòa nhà, gã liền biến mất.
Hai nhóm máy quay đã dàn trận bên ngoài. Trên bậc thềm trước cửa, Roxborough đang phát biểu trước một đám phóng viên, còn ở vệ đường cách đó không xa, Thống đốc đang ba hoa khoác lác. Khi Adam đi ngang qua, nghe thấy McAllister nói đang cân nhắc mở phiên điều trần ân xá tử hình, còn nói đêm nay sẽ rất dài, ngày mai sẽ còn gian nan hơn. Lúc này có người hỏi liệu ông ta có đích thân đến hiện trường thi hành án tử hình hay không, Adam không nghe thấy câu trả lời.
Họ tập hợp tại nhà hàng Holmer, một quán ăn kiêm tụ điểm công cộng sầm uất ở khu thương mại. Haze tìm được một chiếc bàn lớn ở góc phía trước, anh gọi cho mỗi người một ly bia. Trong nhà hàng có một ban nhạc Blues đang chơi, toàn bộ nhà hàng và quầy bar đều chật kín người.
Adam ngồi xuống góc bàn cạnh Haze, lần đầu tiên sau mấy tiếng đồng hồ, anh mới cho phép mình thả lỏng. Bia nhanh chóng trôi xuống bụng, anh dần bình tâm lại. Họ gọi đậu đỏ và cơm, vừa ăn vừa trò chuyện về phiên điều trần. Haze nói anh đã làm rất tuyệt, mấy sinh viên luật kia lại càng không ngớt lời khen ngợi. Mọi người đều tỏ ra vô cùng lạc quan. Adam bày tỏ lòng biết ơn đối với sự giúp đỡ của họ. Goodman và Glass ngồi ở đầu bàn bên kia, hai người đang bàn luận về một vụ án tử hình khác. Thời gian chậm rãi trôi qua, cơm tối vừa lên là Adam liền ăn ngấu nghiến.
"Có chuyện này bây giờ nói e là không hợp thời," Haze nói khẽ, anh không muốn để người khác ngoài Adam nghe thấy. Tiếng nhạc của ban nhạc lúc này càng thêm ồn ào.
"Tôi đoán sau khi vụ án này kết thúc, anh sẽ quay lại Chicago," anh nói rồi nhìn Goodman, chắc chắn rằng ông ta vẫn đang mải mê trò chuyện với Glass.
"E là vậy," Adam đáp không mấy chắc chắn. Anh vẫn chưa có thời gian để nghĩ về những chuyện sau ngày mai.
"Ừm, tôi chỉ muốn gợi ý với anh một chút, văn phòng của chúng tôi đang có một vị trí trống, một đồng nghiệp muốn ra làm riêng, chúng tôi đang tìm một luật sư mới chuyên xử lý các vụ án tử hình."
"Anh nói đúng," Adam nói nhỏ, "Bây giờ không phải là lúc để bàn chuyện này."
"Công việc này rất cực, nhưng lại mang đến sự thỏa mãn, đôi khi cũng khiến người ta đau lòng, nhưng bắt buộc phải có người làm công việc này." Haze uống một ngụm bia để trôi miếng xúc xích trong miệng. "So với công ty hiện tại của anh thì lương bổng thảm hại hơn nhiều. Ngân sách thiếu hụt, thời gian làm việc dài, khách hàng rất nhiều."
"Lương được bao nhiêu?"
"Ban đầu tôi có thể trả cho anh ba mươi ngàn."
"Hiện tại tôi đang kiếm được sáu mươi hai ngàn, và còn sẽ tăng thêm."
"Tôi cũng từng có trải nghiệm giống anh, tôi từng làm việc ở một công ty lớn tại Washington D.C. Ngày đó khi tôi từ bỏ công việc ấy để đến đây, tôi đã kiếm được bảy mươi ngàn, và gần như sắp trở thành cộng sự. Từ bỏ tất cả những thứ đó không khó lắm, tiền bạc không phải là tất cả."
"Anh thích ở đây sao?"
"Ngày càng thích. Đối đầu với một hệ thống như thế này đòi hỏi tinh thần chính nghĩa rất mạnh mẽ, anh thử nghĩ mà xem."
Lúc này Goodman bắt đầu nhìn về phía họ. "Đêm nay anh có lái xe về Parchman không?" Haze nói lớn.
Ly bia thứ hai của Adam cũng sắp cạn, anh còn muốn gọi thêm một ly nữa, nhưng thôi, sự mệt mỏi ập đến rất nhanh. "Không, tôi sẽ đợi đến sáng khi có kết quả."
Họ ăn, uống, lắng nghe Goodman, Glass và Clare kể về những vụ tử hình khác. Bia tràn ly, bầu không khí sôi nổi, tất cả lại hóa thành niềm tin mãnh liệt.
Sam nằm trong bóng tối đợi chờ nửa đêm đến. Ông đã xem bản tin tối, biết phiên điều trần đã xong, kim đồng hồ vẫn không ngừng chạy, sẽ không có sự khoan hồng nào nữa, mạng sống của ông đã nằm gọn trong tay vị thẩm phán liên bang.
Sau nửa đêm một phút, ông nhắm mắt cầu nguyện. Ông cầu xin Chúa giúp Lee thoát khỏi cảnh khốn cùng, cầu xin Chúa che chở cho Carmen, cầu xin Chúa ban sức mạnh cho Adam để anh vượt qua cửa ải không thể tránh khỏi đó.
Cuộc đời còn lại hai mươi bốn giờ, ông chắp hai tay trước ngực rồi chìm vào giấc ngủ——