Phòng hơi ngạt

Lượt đọc: 117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 13

❊ ❊ ❊

Bản thảo thỏa thuận sửa đổi của Sam hoàn thành lúc chín giờ ba mươi phút. Ông khá tự hào, đây là một trong những kiệt tác mà ông tâm đắc nhất trong mấy tháng gần đây. Vừa nhai bánh mì nướng, ông vừa thực hiện lần soát lỗi cuối cùng. Do chiếc máy đánh chữ đã quá cũ kỹ, chữ in ra tuy ngay hàng thẳng lối nhưng trông rất cổ lỗ sĩ. Về phần ngôn từ thì sướt mướt, rườm rà lặp đi lặp lại, hoa mỹ thái quá, toàn là những từ ngữ mà người thường chẳng bao giờ dùng đến. Thế nhưng, khả năng vận dụng thuật ngữ pháp lý của Sam gần như đã đạt đến độ thuần thục trôi chảy, chẳng kém cạnh bất kỳ luật sư nào.

Một cánh cửa ở cuối hành lang bật mở rồi đóng sầm lại. Tiếng bước chân nặng nề khua lạch cạch vang lên, Parker xuất hiện. "Luật sư của ông tới rồi, Sam," hắn vừa nói vừa tháo chiếc còng tay trên thắt lưng xuống.

Sam đứng dậy, mặc chiếc quần đùi vào. "Mấy giờ rồi?"

"Hơn chín giờ ba mươi một chút. Có khác biệt gì không?"

"Mười giờ là giờ được ra ngoài vận động của tôi."

"Ông muốn ra ngoài vận động hay đi gặp luật sư?"

Sam vừa mặc bộ quần áo tù màu đỏ cùng đôi dép cao su, vừa suy nghĩ về vấn đề này. Việc mặc quần áo trong khu tử tù là một quy trình được thực hiện rất nhanh chóng. "Để sau tôi bù được không?"

"Để chúng tôi cân nhắc xem sao."

"Tôi muốn có thời gian vận động, ông biết đấy."

"Tôi hiểu, Sam. Đi thôi."

"Việc đó rất quan trọng với tôi."

"Tôi hiểu, Sam. Điều đó quan trọng với tất cả mọi người. Chúng tôi sẽ cố gắng bù cho ông sau, được chưa?"

Sam chải chuốt lại mái tóc, rồi dùng nước lạnh rửa tay. Parker kiên nhẫn chờ đợi. Hắn có chuyện muốn nói với J.B. Gullett, nội dung liên quan đến tâm trạng của gã vào sáng nay, nhưng Gullett đã ngủ lại rồi. Đa số bọn họ đều đang ngủ. Tù nhân khu tử tù thường ăn sáng xong, xem tivi khoảng một giờ rồi lại lăn ra ngủ nướng. Dù quan sát của Parker chẳng hề mang tính khoa học, nhưng hắn ước tính họ ngủ mất mười lăm đến mười sáu tiếng mỗi ngày, bất kể nóng lạnh, bất kể mồ hôi nhễ nhại hay đang nằm giữa tiếng ồn ào của tivi, họ vẫn cứ ngủ ngon lành.

Sáng nay yên tĩnh hơn thường lệ rất nhiều. Quạt điện vẫn rì rầm quay, nhưng không còn tiếng hò hét ồn ào.

Sam tiến lại gần hàng rào, quay lưng về phía Parker, đưa hai tay ra ngoài khe đưa cơm hẹp trên cửa. Parker còng tay ông lại, Sam đi tới cạnh giường nhặt tài liệu lên. Parker gật đầu với viên cảnh vệ ở cuối hành lang, cửa phòng Sam tự động mở ra. Rồi lại đóng lại.

Xiềng chân trong trường hợp này có thể dùng hoặc không. Nếu là một phạm nhân trẻ tuổi hơn, hoặc một kẻ có thái độ bất hảo và thể lực tốt hơn, Parker có lẽ đã dùng đến. Nhưng đây là Sam. Ông đã già rồi. Cùng lắm ông có thể chạy được bao xa? Đôi chân ấy có thể gây ra bao nhiêu nguy hại?

Tay Parker nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay gầy guộc của Sam, dẫn ông đi dọc hành lang đến bên cạnh dãy nhà giam này rồi dừng lại, chờ đợi đóng mở cửa. Sau khi rời khỏi dãy nhà giam A, có một viên cảnh vệ khác theo sau họ đến trước một cánh cửa sắt, Parker dùng chìa khóa trên thắt lưng mở cửa. Họ bước vào, Adam đang ngồi một mình ở phía bên kia tấm vách ngăn màu xanh.

Parker tháo còng tay, rời khỏi căn phòng.

Adam cầm bản thỏa thuận mà Sam đã sửa đổi, lần đọc đầu tiên cậu đọc rất chậm. Lần thứ hai, cậu ghi chép lại vài chỗ và cảm thấy buồn cười trước vài câu chữ trong đó. Cậu từng thấy những bản thảo tệ hơn thế này do các luật sư được đào tạo bài bản viết, cũng từng thấy những bản tốt hơn nhiều. Vấn đề của Sam cũng giống như đa số sinh viên năm nhất ngành luật: người ta chỉ cần một chữ để diễn đạt rõ ràng, ông lại dùng tới sáu chữ. Tiếng Latin của ông thì tệ hại. Có những đoạn toàn là lời vô nghĩa. Tuy nhiên, đối với một người không phải luật sư mà nói, nhìn chung cũng tạm ổn.

Bản thỏa thuận vốn dài hai trang giờ đã thành bốn trang, chữ đánh máy rất ngay ngắn, chỉ có hai lỗi định dạng và một lỗi chính tả.

"Ông làm khá lắm," Adam nói rồi đặt bản thỏa thuận lên mặt bàn. Sam nhả một ngụm khói, nhìn Adam qua ô cửa sổ. "Về cơ bản thì giống với bản thỏa thuận mà tôi đưa ông hôm qua."

"Hai bản về cơ bản là rất khác nhau," Sam chỉnh lại.

Adam liếc nhìn ghi chú rồi nói tiếp: "Ông dường như quan tâm đến năm khía cạnh: Thống đốc, sách vở, phim ảnh, chấm dứt ủy quyền và việc ai sẽ đến làm chứng lúc hành hình."

"Tôi quan tâm nhiều thứ lắm. Đây chẳng qua là những điều không thể thương lượng."

"Hôm qua tôi đã hứa sẽ không can thiệp vào sách và phim của ông."

"Tốt. Nói tiếp đi."

"Văn bản về việc chấm dứt ủy quyền không có vấn đề gì. Ông yêu cầu có quyền chấm dứt việc tôi và Văn phòng Luật sư Kube làm đại diện cho ông bất cứ lúc nào, vì bất cứ lý do gì, và bên bị sa thải không có quyền phản đối."

"Lần trước tôi đã tốn không ít công sức mới sa thải được mấy thằng khốn Do Thái đó. Tôi không muốn đi vào vết xe đổ."

"Điều đó cũng hợp lý."

"Tôi không quan tâm ông có thấy hợp lý hay không, hiểu chưa? Trong thỏa thuận đã ghi rõ rồi, và không có chỗ để thương lượng."

"Công bằng lắm. Còn nữa, ông chỉ muốn làm việc với một mình tôi."

"Không sai. Những người khác ở Văn phòng Luật sư Kube tuyệt đối không được tiếp xúc với hồ sơ của tôi. Chỗ đó đầy rẫy bọn Do Thái, chúng nó không được phép can dự, hiểu chưa? Đồ mọi đen và đàn bà cũng vậy."

"Này Sam, chúng ta đừng dùng những từ ngữ mang tính xúc phạm được không? Chúng ta gọi họ là người da đen thì sao?"

"Ồ, xin lỗi nhé. Hay là chúng ta chính xác hơn một chút, gọi là người Mỹ gốc Phi, người Mỹ gốc Do Thái và người Mỹ nữ giới? Ông và tôi sẽ là người Mỹ gốc Ireland, và cũng là người Mỹ da trắng nam giới. Nếu ông cần văn phòng của các ông giúp đỡ, thì nhất định phải tìm cách tìm người Mỹ gốc Đức hoặc người Mỹ gốc Ý. Vì các ông ở Chicago, có lẽ có thể dùng vài người Mỹ gốc Ba Lan. Này, như thế có hay không, hả? Chúng ta mới gọi là dùng từ ngữ đúng đắn, xét từ góc độ đa văn hóa và chính trị đều chính xác tuyệt đối, đúng không?"

"Ông muốn nói sao cũng được."

"Tôi thấy dễ chịu hơn rồi."

Adam đánh dấu vào ghi chú. "Tôi có thể đồng ý với ý kiến này của ông."

"Đương nhiên là ông phải đồng ý rồi, nếu ông muốn tôi ký thỏa thuận với ông. Chỉ là đừng để mấy kẻ thiểu số đó can thiệp vào cuộc sống của tôi."

"Ông nghĩ họ sốt sắng muốn nhảy vào lắm sao?"

"Tôi chẳng nghĩ gì cả. Tôi còn bốn tuần để sống, tôi muốn dành khoảng thời gian này bên cạnh những người tôi tin tưởng."

Adam đọc lại một đoạn ở trang ba bản thảo của Sam. Văn bản cho phép Sam có quyền đơn phương quyết định chọn hai nhân chứng hành hình. "Về điều khoản nhân chứng này, tôi không hiểu," Adam nói.

"Đơn giản thôi mà. Nếu chúng ta đi đến bước đó, lúc đó sẽ có khoảng mười lăm nhân chứng. Vì tôi là khách được mời, tôi nên có quyền chọn hai người. Luật thành văn — nếu có cơ hội ông nên ôn lại đi — đã liệt kê một số người bắt buộc phải có mặt. Giám ngục — nhân tiện nói luôn, người ở đây là một người Mỹ gốc Lebanon — có quyền quyết định việc chọn những người còn lại. Họ thường cùng với giới truyền thông dùng cách bốc thăm để chọn ra những kẻ tàn nhẫn nào được phép đến xem hành hình."

"Vậy tại sao ông lại thêm điều khoản này vào?"

"Vì luật sư luôn là một trong hai người mà tử tù — tức là tôi — quyết định..."

"Và ông không muốn tôi đến xem hành hình."

"Đúng."

"Ông nghĩ tôi sẽ muốn đến xem hành hình sao?"

"Tôi chẳng nghĩ gì cả. Chỉ là sự thật là, một khi việc hành hình không thể tránh khỏi, các luật sư đều không thể chờ đợi để thấy thân chủ đáng thương của mình bị hơi độc hun chết. Sau đó họ lại không thể chờ đợi mà đứng trước ống kính khóc lóc một trận, rồi lại mắng nhiếc bản án bất công."

"Ông nghĩ tôi cũng sẽ làm vậy sao?"

"Không, tôi không nghĩ ông sẽ làm vậy."

"Vậy tại sao ông còn thêm điều khoản này vào?"

Sam chống hai khuỷu tay lên bàn, rướn người về phía trước. Mũi ông chỉ cách tấm vách ngăn một inch. "Vì ông tuyệt đối không được đi xem hành hình, hiểu chưa?"

"Thỏa thuận," Adam nói một cách thờ ơ, lật sang trang khác, "chúng ta sẽ không đi đến bước đó đâu, Sam."

"Được lắm. Câu này đúng ý tôi."

"Tất nhiên, chúng ta có lẽ cần sự giúp đỡ của Thống đốc."

Sam hừ lạnh một tiếng đầy ghê tởm, thả lỏng người trên ghế. Ông gác chân phải lên đầu gối trái, nhìn chằm chằm vào Adam. "Bản thỏa thuận viết rất rõ ràng rồi."

Quả thực là vậy. Gần như cả một trang là sự công kích ác ý nhắm vào David McAllister. Sam gạt bỏ luật pháp sang một bên, sử dụng những từ ngữ như "đê tiện", "tự phụ" và "ái kỷ", và không dưới một lần đề cập đến sự tham lam danh vọng nơi công cộng của ông ta.

"Vậy ra ông không hòa thuận với Thống đốc," Adam nói.

Sam hừ một tiếng trong mũi.

"Tôi nghĩ ông có suy nghĩ như vậy là không tốt, Sam."

"Tôi chẳng quan tâm ông nghĩ gì cả."

"Thống đốc có thể cứu mạng ông."

"À, thật sao? Lý do hôm nay tôi rơi vào cảnh chờ đợi trong khu tử tù để vào phòng hơi ngạt chịu án tử, căn nguyên đều nằm ở một mình ông ta. Tại sao ông ta phải cứu mạng tôi chứ?"

"Tôi không nói là ông ta sẽ đến cứu. Tôi nói là ông ta có thể. Chúng ta cứ giữ thái độ không từ chối bất kỳ cơ hội nào đi."

Sam châm một điếu thuốc, cười khẩy một hồi lâu. Ông chớp mắt, đảo nhãn cầu, như thể người thanh niên này là kẻ ngốc nhất mà ông gặp trong mấy chục năm qua. Sau đó, ông dựa vào khuỷu tay trái, rướn người về phía trước, dùng ngón tay phải chỉ vào Adam. "Nếu ông nghĩ David McAllister sẽ đồng ý ân xá cho tôi vào phút cuối, thì ông đúng là đồ ngốc. Nhưng để tôi nói cho ông biết ông ta sẽ làm gì. Ông ta sẽ tìm mọi cách lợi dụng ông, và cả tôi, để thu hút sự chú ý của công chúng. Ông ta sẽ mời ông đến văn phòng ở thủ phủ bang, nhưng trước khi ông đến, ông ta sẽ truyền tin cho giới truyền thông. Ông ta sẽ làm ra vẻ vô cùng chân thành để lắng nghe. Ông ta sẽ tuyên bố vẫn còn những bảo lưu quan trọng về việc liệu tôi có nên bị xử tử hay không. Ông ta sẽ sắp xếp một cuộc gặp nữa khi gần đến ngày hành hình. Và sau khi ông rời đi, ông ta sẽ trả lời phỏng vấn của phóng viên, tiết lộ tất cả những gì ông vừa nói với ông ta. Ông ta sẽ lôi vụ nổ Kramer ra để nhai lại. Ông ta sẽ nói về quyền dân sự và tất cả những chuyện tào lao của bọn mọi đen cấp tiến đó. Ông ta thậm chí có thể rơi nước mắt. Ngày tôi vào phòng hơi ngạt càng gần, sự thổi phồng của truyền thông càng rầm rộ. Ông ta sẽ làm mọi cách để biến mình thành tâm điểm của công chúng. Ông ta sẽ gặp ông mỗi ngày, nếu chúng ta cho phép. Chúng ta sẽ bị ông ta dắt mũi đến vạch đích."

"Không có chúng ta ông ta vẫn làm được như vậy."

"Đương nhiên là được. Nhớ lời tôi đây, Adam. Một giờ trước khi tôi chết, ông ta sẽ ở đâu đó — có lẽ là ở đây, có lẽ là tại dinh Thống đốc — tổ chức một cuộc họp báo, ông ta sẽ đứng đó, đối diện với hàng trăm máy quay để tuyên bố từ chối ân xá cho tôi. Và tên khốn đó còn sẽ rơi nước mắt nữa cơ."

"Nói chuyện với ông ta cũng chẳng hại gì."

"Được. Cứ đi nói chuyện với ông ta đi. Đợi đến khi ông làm vậy, tôi sẽ thực thi điều khoản thứ hai, mời cái tên ngốc là ông cút về Chicago."

"Ông ta có lẽ sẽ thích tôi. Chúng ta có thể trở thành bạn."

"Ồ, ông ta sẽ yêu ông đấy. Ông là cháu trai của Sam mà. Câu chuyện giật gân làm sao. Sẽ chiêu dụ thêm nhiều phóng viên, nhiều máy quay, nhiều cuộc phỏng vấn hơn. Ông ta chắc chắn sẽ rất vui khi quen biết ông, để ông ta có thể treo cái mồi nhử dẫn dụ ông đi theo ông ta. Chết tiệt, có lẽ ông sẽ khiến ông ta tái đắc cử đấy."

Adam lật sang trang sau, lại ghi chép thêm vài dòng. Để lái câu chuyện ra khỏi Thống đốc, cậu cố tình làm ra vẻ lơ đễnh trì hoãn một lúc. "Ông học cách viết như thế này ở đâu vậy?" cậu hỏi.

"Từ cùng một nơi với ông thôi. Những người có học thức hướng dẫn ông cũng chính là những người thầy đã dạy tôi. Những vị thẩm phán quá cố, những vị đại thẩm phán đáng kính, những luật sư khoa trương, những giáo sư lảm nhảm. Những thứ rác rưởi mà ông từng đọc cũng là những thứ tôi đã bái đọc."

"Không tệ mà," Adam nói trong khi lướt nhìn đoạn khác.

"Rất vui vì ông nghĩ vậy."

"Tôi biết ông mở văn phòng ở đây, có khá nhiều khách hàng."

"Mở văn phòng. Mở văn phòng là gì? Tại sao luật sư lại phải mở văn phòng? Tại sao họ không thể chỉ làm việc như bao người khác? Thợ ống nước có mở văn phòng không? Tài xế xe tải có mở văn phòng không? Không, họ chỉ làm việc. Thế nhưng luật sư lại khác. Khác cái khỉ gì chứ. Họ đặc biệt, nên họ mở văn phòng. Mặc dù họ có bao nhiêu cái văn phòng chết tiệt để mở, ông nghĩ họ có biết rốt cuộc họ đang làm gì không? Ông nghĩ cuối cùng họ sẽ trở thành chuyên gia trong lĩnh vực nào đó sao?"

"Ông thích người nào?"

"Đây là một câu hỏi ngu ngốc."

"Tại sao lại ngu ngốc?"

"Vì ông đang ngồi ở phía bên kia bức tường. Ông có thể đi ra khỏi cánh cửa đó, lái xe rời đi. Tối nay ông vẫn có thể ăn tối ở một nhà hàng sang trọng, rồi ngủ trên một chiếc giường êm ái. Ở phía bên này bức tường, cuộc sống khác biệt một chút. Tôi bị đối xử như động vật. Tôi sống trong lồng. Bản án tử hình dành cho tôi khiến bang Mississippi có thể giết tôi trong vòng bốn tuần, chính là như vậy đấy, nhóc con à, trong hoàn cảnh này rất khó để có lòng yêu thương và sự cảm thông. Trong những ngày tháng như thế này rất khó để thích một người nào đó. Cho nên câu hỏi ông đưa ra là ngu ngốc."

"Ý ông là trước khi đến đây ông có lòng yêu thương và sự cảm thông sao?"

Sam lườm qua ô cửa sổ, nhả một ngụm khói. "Lại là một câu hỏi ngu ngốc."

"Tại sao?"

"Vì nó không liên quan đến chủ đề chính, cố vấn à. Ông là luật sư, không phải bác sĩ tâm thần."

"Tôi là cháu trai của ông, vì vậy tôi có thể hỏi những câu hỏi liên quan đến quá khứ của ông."

"Vậy thì hỏi đi. Câu hỏi của ông có lẽ sẽ không nhận được câu trả lời đâu."

"Tại sao không trả lời?"

"Quá khứ đã là quá khứ rồi, nhóc con. Đó đã trở thành lịch sử. Chúng ta không thể xóa bỏ những việc đã làm trong quá khứ, cũng không thể giải thích cho tất cả mọi việc."

"Nhưng tôi không có quá khứ."

"Vậy thì ông thật là một kẻ may mắn."

"Tôi không nghĩ vậy."

"Nhìn này, nếu ông mong đợi tôi lấp đầy những khoảng trống cho ông, thì e là ông tìm nhầm người rồi."

"Được rồi. Vậy tôi nên đi nói chuyện với ai khác?"

"Tôi không biết. Chuyện này không quan trọng."

"Có lẽ với tôi là quan trọng."

"Thôi được rồi, nói thật nhé, lúc này tôi không quan tâm đến ông lắm. Dù ông có tin hay không, tôi lo lắng cho bản thân mình hơn, lo cho tương lai của tôi, lo cho cuộc đời của tôi. Một chiếc đồng hồ lớn đang tích tắc ở đâu đó, ông biết không? Không rõ là vì lý do gì, đừng hỏi tôi tại sao, nhưng tôi có thể nghe thấy cái âm thanh chết tiệt đó, nó thực sự khiến tôi lo âu bất an. Tôi thấy rất khó để lo lắng cho vấn đề của người khác."

"Sao ông lại trở thành thành viên của KKK?"

"Vì cha tôi là thành viên của KKK."

"Sao ông ấy lại trở thành thành viên của KKK?"

"Vì cha của ông ấy là thành viên của KKK."

"Tuyệt vời. Ba đời cùng một đảng."

"Tôi nghĩ là bốn đời. Đại tá Jacob Cayhall đã chiến đấu cùng Nathan Bedford Forrest trong cuộc Nội chiến, theo những gì lưu truyền trong gia đình chúng ta, ông ấy là một trong những thành viên đầu tiên của KKK. Ông ấy là cụ cố của tôi."

"Ông cảm thấy tự hào về điều đó?"

"Ông đang đặt câu hỏi đấy à?"

"Đúng vậy."

"Không phải vấn đề tự hào hay không tự hào." Sam gật đầu về phía cái bàn. "Ông định ký vào bản thỏa thuận không?"

"Ký."

"Vậy thì ký vào đi."

Adam ký tên vào dưới cùng của trang cuối tài liệu, đưa cho Sam. "Những câu hỏi ông hỏi đều mang tính riêng tư. Với tư cách là luật sư của tôi, ông không được tiết lộ nửa chữ."

"Tôi hiểu mối quan hệ này."

Sam ký tên mình bên cạnh tên Adam, rồi nghiên cứu chữ ký của cả hai. "Khi nào ông lại đổi sang họ Hall thế?"

"Một tháng trước sinh nhật bốn tuổi của tôi. Đây là chuyện gia đình. Cả nhà chúng tôi đổi cùng lúc. Đương nhiên rồi, tôi không nhớ."

"Tại sao ông ấy lại đổi sang họ Hall? Tại sao không cắt đứt liên lạc hoàn toàn, đổi thành Miller hay Green, hay cái gì đó khác?"

"Đây là đang đặt câu hỏi đấy à?"

"Không."

"Ông ấy đang trốn chạy, Sam. Hơn nữa là vừa trốn vừa cắt đứt đường lui. Tôi thấy gánh nặng của bốn đời thực sự quá sức đối với ông ấy."

Sam đặt bản thỏa thuận lên chiếc ghế bên cạnh, thong thả châm thêm một điếu thuốc khác. Ông nhả khói về phía trần nhà, nhìn chằm chằm vào Adam. "Nghe này, Adam," ông nói chậm rãi, giọng đột nhiên trở nên dịu dàng hơn nhiều, "chúng ta tạm gác chuyện gia đình sang một bên được không? Có lẽ sau này chúng ta sẽ quay lại giải quyết nó. Lúc này tôi cần biết điều gì sẽ giáng xuống đầu mình. Theo như ông biết, tôi còn hy vọng không? Những tình huống tương tự như vậy tôi đều cần biết. Ông làm thế nào để khiến chiếc đồng hồ đó dừng lại? Bước tiếp theo ông làm gì?"

"Điều đó phụ thuộc vào vài việc, Sam. Phụ thuộc vào việc ông kể cho tôi biết bao nhiêu sự thật về vụ nổ."

"Tôi không hiểu."

"Nếu có sự thật mới, thì chúng ta có thể đưa ra. Sẽ có cách, hãy tin tôi. Chúng ta sẽ tìm được một vị thẩm phán sẵn sàng lắng nghe."

"Sự thật mới gì?"

Adam lật sổ tay sang trang mới, viết ngày tháng lên đó. "Đêm trước vụ nổ, ai là người lái chiếc Pontiac màu xanh đến Cleveland?"

"Tôi không biết, chắc là một thuộc hạ của Dogan."

"Ông không biết tên hắn?"

"Không biết."

"Nói ra đi, Sam."

"Tôi thề, tôi không biết ai là người làm chuyện đó. Tôi chưa bao giờ gặp người này. Chiếc xe được lái đến một điểm đỗ. Tôi tìm thấy nó. Đáng lẽ tôi phải để xe lại chỗ cũ sau khi xong việc. Tôi chưa bao giờ gặp người chịu trách nhiệm di chuyển chiếc xe đó."

"Tại sao trong quá trình xét xử hắn không bị phát hiện?"

"Sao tôi biết được? Tôi đoán, hắn chỉ là một tòng phạm không quan trọng thôi. Họ muốn tìm là tôi. Việc gì phải phí công vào một tên lính quèn chứ? Tôi không biết."

"Vụ nổ Kramer là vụ nổ thứ sáu các ông gây ra, đúng không?"

"Tôi nghĩ là vậy." Sam rướn người về phía trước, mặt gần như chạm vào tấm vách ngăn. Giọng ông hạ thấp, cân nhắc kỹ lưỡng từng chữ, như thể có người nào đó đang nghe lén ở đâu đó.

"Ông nghĩ là vậy?"

"Chuyện này lâu lắm rồi, đúng không?" Ông nhắm mắt suy nghĩ một lúc. "Đúng, là vụ thứ sáu."

"FBI nói là vụ thứ sáu."

"Vậy thì chuyện này có thể khẳng định rồi. Họ luôn luôn đúng."

"Chiếc Pontiac màu xanh đó chỉ dùng một lần hay trong mỗi vụ nổ trước đó đều dùng?"

"Đúng, theo trí nhớ của tôi, dùng vài lần rồi. Chúng tôi dùng không chỉ một chiếc xe."

"Tất cả đều do Dogan cung cấp sao?"

"Đúng. Hắn là đại lý xe hơi."

"Tôi biết. Trong các hoạt động nổ trước đó, người di chuyển chiếc Pontiac có phải là cùng một người không?"

"Tôi chưa bao giờ nhìn thấy hoặc gặp bất kỳ ai di chuyển xe cho vụ nổ. Dogan làm việc không phải như vậy. Hắn cực kỳ cẩn thận, kế hoạch chu toàn. Mặc dù tôi không có sự thật làm căn cứ, nhưng tôi có thể khẳng định người di chuyển chiếc xe đó cũng chẳng biết tôi là ai."

"Xe đến nơi đã mang theo thuốc nổ chưa?"

"Đúng, luôn luôn mang theo. Súng và thuốc nổ của Dogan đủ để đánh một cuộc chiến nhỏ. FBI cũng không tìm thấy kho vũ khí đạn dược của hắn."

"Các ông học cách làm nổ ở đâu?"

"Trại huấn luyện và sổ tay huấn luyện cơ bản của KKK."

"Có lẽ là di truyền, phải không?"

"Không, không phải."

"Tôi nghiêm túc đấy. Làm sao ông học được cách kích nổ thuốc nổ?"

"Đây là kỹ thuật cơ bản vô cùng đơn giản. Đồ ngốc cũng có thể học được trong nửa giờ."

"Vậy thì thực hành thêm chút nữa là ông thành chuyên gia rồi."

"Thực hành có ích đấy. Nổ không khó hơn đốt pháo là bao. Ông quẹt một que diêm, loại diêm nào cũng được, đặt nó vào đầu một sợi dây cháy chậm, đợi dây cháy chậm bắt lửa là ông cắm đầu chạy. Nếu ông may mắn, khoảng mười lăm phút sau nó mới nổ."

"Chiêu này có phải thành viên KKK nào cũng phải học không?"

"Đa số thành viên KKK tôi quen đều biết thao tác."

"Hiện tại ông còn quen thành viên KKK nào không?"

"Không, họ quay lưng với tôi rồi."

Adam nhìn kỹ khuôn mặt ông. Đôi mắt xanh lạnh lùng sắc bén trầm ổn bình tĩnh. Những nếp nhăn trên mặt không hề lay động. Không nhìn thấy sự thay đổi cảm xúc, không có cảm giác, vừa không bi thương cũng chẳng giận dữ. Sam cũng không chớp mắt nhìn lại Adam.

Ánh mắt Adam quay lại sổ ghi chép. "Ngày 2 tháng 3 năm 1967, đền Hirsch ở thành phố Jackson bị nổ. Đó là do ông làm sao?"

"Nói chuyện gì quan trọng hơn đi, được không?"

"Câu hỏi này không khó trả lời."

Sam xoay xoay đầu lọc thuốc lá trên môi, suy nghĩ một lát. "Chuyện này có gì quan trọng sao?"

"Tôi chỉ cần ông trả lời câu hỏi chết tiệt này," Adam gắt gỏng nói, "bây giờ giở trò nữa thì quá muộn rồi."

"Trước đây chưa từng có ai hỏi tôi chuyện này."

"Vậy thì, tôi đoán hôm nay là một ngày trọng đại của ông. Chỉ cần trả lời là có hoặc không là được."

"Có."

"Anh dùng chiếc Pontiac màu xanh lá đó à?"

"Tôi nghĩ là vậy."

"Ai đã cùng anh thực hiện vụ đó?"

"Dựa vào đâu mà anh cho rằng có người đi cùng tôi?"

"Vì có một nhân chứng khai rằng vài phút trước khi vụ nổ xảy ra, anh ta thấy một chiếc Pontiac màu xanh lá phóng vụt qua. Hơn nữa, anh ta nói mình nhìn thấy hai người ngồi trong xe. Anh ta thậm chí còn lờ mờ nhận ra anh là người cầm lái."

"Ồ, phải rồi. Đó là cậu bạn nhỏ Pascal của chúng ta. Tôi từng thấy hắn trên báo."

"Khi anh và đồng bọn lao qua, hắn đang đứng ở góc đường Pháo Đài và đường Chính Phủ."

"Đương nhiên là hắn ở đó. Ba giờ sáng, hắn vừa từ quán bar ra, say mèm, chẳng biết trời trăng gì nữa. Tôi dám chắc anh cũng biết, Pascal chưa từng ra tòa làm chứng, chưa từng đặt tay lên Kinh Thánh thề nói lời chân thật, chưa từng bị thẩm vấn cho đến khi tôi bị bắt ở Greenville và thiên hạ nhìn thấy chiếc Pontiac màu xanh lá đó, hắn mới ló mặt ra. Phải đến khi mặt mũi tôi xuất hiện trên khắp các mặt báo, lời nhận diện đầy nghi vấn của hắn mới được đưa ra."

"Theo lời anh, hắn đang nói dối?"

"Không, có lẽ hắn chỉ là kẻ thiếu hiểu biết thôi. Anh nhớ kỹ này, Adam, tôi chưa bao giờ bị truy tố vì vụ nổ đó. Pascal chưa bao giờ phải chịu áp lực khảo sát nào. Trước khi làm chứng, hắn chưa bao giờ tuyên thệ. Tôi tin rằng, lời khai của hắn chỉ là do một phóng viên báo chí ở Memphis moi móc được từ đám kỹ nữ trong quán bar khi họ đi tìm tung tích Pascal mà thôi."

"Để tôi hỏi cách khác. Ngày 2 tháng 3 năm 1967, khi anh cho nổ tung giáo đường Do Thái Hirsch, có ai đi cùng anh không?"

Ánh mắt Sam rơi xuống vị trí cách cửa sổ vài inch, rồi di chuyển xuống mặt bàn, tiếp đó là mặt đất. Ông ta hơi đẩy ghế ra sau, thả lỏng cơ thể. Không nằm ngoài dự đoán, ông ta lại lấy hộp thuốc lá Monte Carlo màu xanh ra khỏi túi, chọn lựa rất kỹ một điếu, cắm đầu lọc xuống dưới gõ mạnh vài cái, rồi theo thói quen ngậm vào đôi môi ẩm ướt. Một nghi thức ngắn gọn khác là quẹt diêm, cuối cùng ông ta cũng châm lửa, một làn khói lững lờ bay lên trần nhà.

Adam ngồi bên quan sát, chờ đợi cho đến khi rõ ràng là Sam sẽ không dễ dàng đưa ra câu trả lời. Sự chậm trễ đó tự thân nó đã là một lời thừa nhận. Anh căng thẳng gõ bút chì lên sổ tay. Hơi thở anh dồn dập, nhịp tim tăng nhanh, cái dạ dày trống rỗng bỗng co thắt lại. Đây có phải là một tia hy vọng? Nếu có một đồng phạm, có lẽ họ là một nhóm cùng thực hiện, và thực tế Sam có thể chưa từng ra tay đặt quả bom giết chết gia đình Kramer. Có lẽ sự thật này có thể trình lên một vị thẩm phán giàu lòng trắc ẩn nào đó, ông ấy sẽ lắng nghe và cho phép hoãn thi hành án. Có lẽ, có thể. Đây có phải là một cơ hội?

"Không," Sam nói, với giọng điệu dịu dàng chưa từng có nhưng vô cùng kiên định, vừa nhìn Adam qua cửa sổ.

"Tôi không tin."

"Không có đồng phạm."

"Tôi không tin lời anh, Sam."

Sam thản nhiên nhún vai, dường như chẳng hề bận tâm. Ông ta vắt chéo chân, hai tay ôm lấy đầu gối.

Adam hít một hơi thật sâu, tùy ý vẽ bậy gì đó, như thể đã sớm dự liệu được điều này, sau đó anh lật sang trang mới. "Đêm ngày 20 tháng 4 năm 1967, anh đến Cleveland lúc mấy giờ?"

"Lần nào cơ?"

"Lần đầu tiên."

"Tôi rời Clanton khoảng sáu giờ, lái xe hai tiếng thì đến Cleveland, nên tôi đến đó vào khoảng tám giờ."

"Anh đã đi đâu?"

"Đến trung tâm mua sắm."

"Tại sao đến đó?"

"Lấy xe."

"Chiếc Pontiac màu xanh lá à?"

"Phải. Nhưng xe không ở đó, nên tôi lái xe quanh Greenville một vòng."

"Anh từng đến đó trước đây chưa?"

"Rồi. Hai tuần trước đó tôi đã thám thính nơi này. Để nhìn rõ hơn, tôi thậm chí còn vào bên trong văn phòng của tên Do Thái đó một chuyến."

"Điều đó khá ngu ngốc, phải không? Ý tôi là, thư ký của hắn đã nhận ra anh chính là người vào hỏi đường và đòi dùng nhà vệ sinh tại phiên tòa."

"Đúng là rất ngu. Nhưng lúc đó tôi không ngờ mình sẽ bị bắt. Cô ta cũng không ngờ sẽ nhìn thấy mặt tôi lần nữa." Ông ta cắn chặt đầu lọc, hít một hơi thật mạnh. "Một bước đi cực kỳ tồi tệ. Nhưng giờ ngồi đây suy đoán lại mọi chuyện thì dễ dàng quá rồi."

"Anh ở Greenville bao lâu?"

"Chừng một tiếng đồng hồ. Sau đó tôi lái xe về Cleveland lấy xe. Dogen lúc nào cũng có vài phương án dự phòng khi lập kế hoạch. Chiếc xe đó đỗ ở địa điểm thứ hai gần trạm dừng xe tải."

"Chìa khóa ở đâu?"

"Dưới tấm lót sàn."

"Anh làm gì?"

"Lái xe dạo một vòng. Ra khỏi thành phố, băng qua một cánh đồng bông. Tôi tìm một nơi vắng vẻ, đỗ xe lại rồi mở cốp kiểm tra thuốc nổ."

"Có bao nhiêu thỏi thuốc nổ?"

"Tôi nghĩ là mười lăm thỏi. Tôi thường dùng từ mười hai đến hai mươi thỏi, tùy vào kích thước tòa nhà. Vụ giáo đường Do Thái tôi dùng hai mươi thỏi vì đó là tòa nhà mới xây bằng xi măng và đá. Nhưng văn phòng của tên Do Thái đó là một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, tôi biết mười lăm thỏi là đủ để san bằng nó."

"Trong cốp xe còn gì nữa?"

"Như mọi khi. Một hộp các-tông đựng thuốc nổ, hai kíp nổ và một dây cháy chậm mười lăm phút."

"Chỉ thế thôi sao?"

"Phải."

"Anh chắc chứ?"

"Đương nhiên là chắc."

"Thế còn bộ hẹn giờ? Thiết bị kích nổ thì sao?"

"Ồ, đúng rồi, tôi quên mất. Cái đó để trong một chiếc hộp nhỏ."

"Mô tả cho tôi xem nào."

"Tại sao? Anh đã đọc hồ sơ xét xử rồi mà. Chuyên gia của FBI đã rất thành công khi chế tạo lại một quả bom nhỏ giống hệt của tôi. Anh đọc những thứ đó rồi, đúng không?"

"Đọc bao nhiêu lần rồi ấy chứ."

"Và anh đã thấy những bức ảnh họ trình ra tại tòa. Những mảnh vỡ của bộ hẹn giờ. Những thứ đó anh đều thấy cả rồi, đúng không?"

"Tôi đã thấy. Dogen lấy chiếc đồng hồ đó ở đâu?"

"Tôi không hỏi. Ở bất kỳ hiệu thuốc nào anh cũng mua được. Đó chỉ là một chiếc đồng hồ báo thức lên dây cót rẻ tiền thôi. Chẳng có gì mới mẻ cả."

"Đây là lần đầu tiên anh dùng thiết bị hẹn giờ à?"

"Cái này anh biết rồi còn gì. Những quả bom khác đều dùng dây cháy chậm. Tại sao anh lại hỏi tôi những câu này?"

"Vì tôi muốn nghe câu trả lời từ chính anh. Tôi đã xem tất cả tài liệu, nhưng tôi muốn nghe anh tự nói ra. Tại sao anh lại muốn quả bom giết chết nhà Kramer bị hoãn kích nổ?"

"Vì tôi đã chán ngấy cái cảnh phải cắm đầu chạy trốn sau khi châm dây cháy chậm rồi. Tôi muốn có một khoảng thời gian dài hơn giữa lúc đặt bom và lúc nó nổ."

"Anh đặt bom lúc mấy giờ?"

"Khoảng bốn giờ sáng."

"Thời gian dự kiến nổ là mấy giờ?"

"Khoảng năm giờ."

"Đã xảy ra trục trặc gì?"

"Nó không nổ lúc năm giờ, mà nổ vào vài phút trước tám giờ. Lúc đó trong tòa nhà đã có người rồi, thế là một vài người trong số họ đã bị nổ chết. Đó cũng là lý do tại sao tôi phải ngồi đây trong bộ quần áo tù màu đỏ này, suy ngẫm xem cái khí độc đó rốt cuộc sẽ có mùi vị thế nào."

"Dogen làm chứng rằng hai người đã cùng quyết định chọn Marvin làm mục tiêu tấn công. Hắn còn nói Kramer đã nằm trong danh sách đen của KKK hai năm nay, và việc sử dụng thiết bị hẹn giờ là do anh đề xuất như một cách để giết Kramer vì quy luật sinh hoạt của hắn có thể dự đoán được. Hắn lại nói anh hành động một mình."

Sam kiên nhẫn lắng nghe, đồng thời không ngừng nhả khói. Đôi mắt ông ta nheo lại thành một đường, gật đầu về phía sàn nhà. Tiếp đó, ông ta gần như nở một nụ cười. " e rằng Dogen phát điên rồi, đúng không? FBI truy đuổi hắn nhiều năm, cuối cùng hắn cũng khuất phục. Anh biết đấy, hắn không phải kẻ cứng rắn." Ông ta hít một hơi thật sâu, nhìn Adam. "Nhưng có vài điều là sự thật. Không nhiều, nhưng có."

"Anh cố tình giết hắn?"

"Không. Chúng tôi không bao giờ giết người. Chỉ là làm nổ các tòa nhà."

"Vậy vụ gia đình Pinder ở Vicksburg thì sao? Đó là anh làm à?"

Sam chậm rãi gật đầu.

"Vụ đó bom nổ lúc bốn giờ sáng, khi cả gia đình Pinder đang ngủ say. Sáu người. Đúng là một phép màu, chỉ có một người bị thương nhẹ."

"Đó không phải phép màu. Quả bom được đặt trong gara. Nếu tôi muốn giết ai, tôi đã đặt nó gần cửa sổ phòng ngủ rồi."

"Nửa căn nhà đã sụp đổ đấy."

"Phải, thực ra tôi hoàn toàn có thể dùng đồng hồ báo thức để tiễn cả đám bọn chúng đi khi lũ Do Thái đó đang nhồm nhoàm mấy cái bánh vòng của chúng."

"Vậy tại sao anh không làm?"

"Tôi đã nói rồi, chúng tôi không định giết người."

"Vậy các anh định làm gì?"

"Đe dọa, trả thù. Ép những tên Do Thái chết tiệt đó không được tài trợ cho phong trào dân quyền nữa. Chúng tôi muốn người gốc Phi ở yên chỗ của họ—ở trường học, nhà thờ, khu dân cư và phòng chờ của họ, tránh xa phụ nữ và con cái chúng tôi. Những tên Do Thái như Marvin Kramer đang cổ súy cho việc xây dựng một xã hội đa chủng tộc và xúi giục người da đen gây rối. Đồ chó đẻ này cần có người dạy cho hắn biết giữ quy củ."

"Các anh thực sự đã dạy cho hắn một bài học, phải không?"

"Hắn đáng bị như thế. Tôi chỉ cảm thấy tiếc cho hai đứa nhỏ."

"Lòng trắc ẩn của anh thật cảm động."

"Nghe này, Adam, nghe cho kỹ đây. Tôi không có ý làm hại bất cứ ai. Quả bom đó được đặt nổ lúc năm giờ, cách giờ hắn thường đi làm là ba tiếng. Những đứa trẻ có mặt ở đó chỉ vì vợ hắn bị cúm."

"Nhưng anh không cảm thấy hối hận vì Marvin bị mất hai chân sao?"

"Không."

"Cũng không hối hận vì hắn tự sát sao?"

"Là hắn tự bóp cò, đâu phải tôi."

"Anh bị bệnh rồi, Sam."

"Phải, đợi đến khi tôi ngửi thấy mùi khí độc thì sẽ còn bệnh hơn nữa."

Adam chán ghét lắc đầu nhưng không nói gì. Về chuyện thù hận chủng tộc, họ có thể tranh luận sau, điều anh mong đợi lúc này không phải là đạt được tiến triển gì với Sam về những vấn đề đó. Tuy nhiên, anh vẫn quyết tâm thử một lần. Nhưng hiện tại, họ cần thảo luận về sự thật.

"Sau khi kiểm tra thuốc nổ, anh đã làm gì?"

"Lái xe quay lại trạm dừng xe tải. Uống cà phê."

"Tại sao?"

"Có lẽ vì khát."

"Nực cười thật, Sam. Anh phải trả lời câu hỏi cho đàng hoàng."

"Tôi đang chờ."

"Chờ cái gì?"

"Tôi phải giết thời gian vài tiếng. Lúc đó khoảng nửa đêm, mà tôi muốn thời gian ở lại Greenville càng ít càng tốt, nên đành giết thời gian ở Cleveland."

"Anh có nói chuyện với ai trong quán cà phê không?"

"Không."

"Quán cà phê có đông người không?"

"Tôi thực sự không nhớ rõ."

"Anh ngồi một mình à?"

"Đúng."

"Chiếm một cái bàn sao?"

"Phải." Sam gượng cười, ông ta biết câu hỏi tiếp theo sẽ là gì.

"Một tài xế xe tải tên Tommy Farris nói rằng đêm đó hắn thấy một người giống hệt anh tại trạm dừng, hơn nữa người này còn uống cà phê rất lâu với một gã đàn ông trẻ tuổi hơn."

"Tôi chưa từng gặp Tommy Farris, nhưng tôi tin hắn đã bị suy giảm trí nhớ từ ba năm nay rồi. Trong ký ức của tôi, trước khi phóng viên tìm thấy hắn và đưa tên hắn lên báo, hắn chẳng tiết lộ lấy một lời với ai. Thật kỳ lạ là những nhân chứng bí ẩn này cứ phải đợi nhiều năm sau khi xét xử mới xuất hiện."

"Tại sao Farris không ra tòa làm chứng trong lần xét xử cuối cùng?"

"Đừng hỏi tôi. Tôi đoán là vì hắn chẳng có gì để nói. Việc bảy tiếng trước vụ nổ tôi ngồi uống cà phê một mình hay với ai chẳng liên quan gì đến chủ đề chính. Hơn nữa, việc uống cà phê diễn ra ở Cleveland, cũng chẳng liên quan gì đến việc tôi có phạm tội hay không."

"Vậy là Farris đang nói dối?"

"Tôi không biết Farris đang làm gì, thực ra cũng chẳng quan tâm. Tôi ở một mình. Đó mới là điều quan trọng nhất."

"Anh rời Cleveland lúc nào?"

"Tôi nghĩ là khoảng ba giờ."

"Anh lái xe thẳng đến Greenville à?"

"Đúng. Tôi lái xe qua nhà Kramer, thấy bảo vệ ngồi trên hiên nhà, sau đó đi qua văn phòng của hắn, lại giết thời gian một lúc, khoảng bốn giờ thì tôi đỗ xe phía sau văn phòng hắn, lẻn vào cửa sau, đặt bom vào phòng kho trên hành lang, quay lại xe rồi rời đi."

"Anh rời Greenville lúc mấy giờ?"

"Đáng lẽ tôi định đợi bom nổ xong mới rời đi. Nhưng anh biết đấy, thực ra phải mấy tháng sau tôi mới rời khỏi thành phố đó được."

"Sau khi rời văn phòng Kramer, anh đi đâu?"

"Tôi tìm thấy một quán cà phê nhỏ bên đường, cách văn phòng Kramer khoảng nửa dặm."

"Tại sao anh đến đó?"

"Uống cà phê."

"Lúc đó mấy giờ?"

"Không biết. Chắc khoảng bốn giờ rưỡi."

"Ở đó có đông không?"

"Có vài người. Đó chỉ là một quán cà phê bình thường mở cửa suốt đêm, bên trong có một gã đầu bếp béo ục ịch mặc áo phông bẩn thỉu và một cô phục vụ nhai kẹo cao su chóp chép."

"Anh có nói chuyện với ai không?"

"Tôi nói chuyện với cô phục vụ khi gọi cà phê. Có lẽ tôi còn gọi thêm bánh vòng."

"Rồi anh thong thả thưởng thức cà phê, không quan tâm chuyện thiên hạ, chỉ đợi bom nổ."

"Đúng thế. Tôi luôn thích nghe bom nổ, còn thích xem phản ứng của mọi người nữa."

"Vậy là trước đây anh cũng từng làm thế?"

"Vài lần. Tháng Hai năm đó, tôi cho nổ văn phòng môi giới bất động sản của tên Do Thái ở Jackson—những tên Do Thái bán nhà trong khu vực người da trắng cho bọn da đen—lúc bom nổ tôi vừa ngồi vào bàn trong một quán ăn cách đó ba dãy nhà. Lần đó tôi dùng dây cháy chậm nên phải chạy thật nhanh, đỗ xe ở một chỗ rồi tìm một cái bàn. Cô gái vừa đặt cốc cà phê xuống thì mặt đất bắt đầu rung chuyển, tất cả mọi người đều sững sờ. Tôi thực sự rất thích cảnh tượng đó. Lúc đó là bốn giờ sáng, quán đầy cánh tài xế và người giao hàng, ở góc xa còn có vài cảnh sát, tất nhiên họ nghe tiếng động nên vội vàng chạy ra xe, bật đèn nháy rồi phóng đi. Cái bàn của tôi rung mạnh đến mức cà phê bắn cả ra ngoài."

"Điều này thực sự làm anh thấy phấn khích sao?"

"Phải, là vậy đấy. Nhưng mấy vụ khác quá nguy hiểm. Tôi không có thời gian tìm quán cà phê hay nhà hàng, đành phải lái xe quanh quẩn vài phút để chờ xem náo nhiệt. Tôi sẽ liên tục nhìn đồng hồ, như vậy tôi sẽ biết quả bom còn bao lâu nữa thì nổ. Anh biết đấy, nếu ở trong xe, tôi thích ở khu vực ngoại ô hơn." Sam dừng lại, hít một hơi thuốc dài. Ông ta nói rất chậm, rất cẩn trọng. Khi nhắc đến những cuộc phiêu lưu của mình, đôi mắt ông ta khẽ lóe sáng, nhưng lời lẽ lại rất chừng mực. "Tôi đã tận mắt chứng kiến nhà Pinder nổ tung," ông ta nói thêm.

"Vậy anh đã làm thế nào?"

"Họ sống trong một ngôi nhà lớn ở ngoại ô, xung quanh cây cối rậm rạp, trông như một thung lũng u tịch. Tôi đỗ xe trên một sườn đồi cách đó một dặm, khi vụ nổ xảy ra tôi đang ngồi dưới gốc cây."

"Thật bình yên nhỉ."

"Đúng vậy. Một đêm trăng tròn, mát mẻ. Con phố họ ở hiện ra ngay trước mắt tôi, những mái nhà hiện rõ mồn một. Đêm tĩnh mịch, mọi người đều đang say ngủ, rồi, một tiếng 'bùm', mái nhà đó đã hóa thành tro bụi trong vụ nổ."

"Ông Pinder phạm tội gì?"

"Chẳng qua là căn bệnh chung của bọn Do Thái thôi. Yêu quý bọn da đen. Lúc nào cũng chào đón nồng nhiệt những kẻ gốc Phi cực đoan từ miền Bắc đến, làm mọi người không được yên ổn. Hắn thích cùng đám người gốc Phi này diễu hành, biểu tình, tẩy chay. Chúng tôi nghi ngờ hắn đang tài trợ cho nhiều hoạt động của chúng."

Adam ghi chép, cố gắng hiểu tất cả những gì ông ta nói. Hiểu những lời này thật khó khăn, vì nó thật không thể tin nổi. Có lẽ tử hình lại là một ý tưởng không tệ chút nào. "Quay lại chuyện Greenville đi. Quán cà phê đó ở đâu?"

"Không nhớ."

"Quán đó tên gì?"

"Đã hai mươi ba năm rồi, hơn nữa cũng chẳng phải loại nơi chốn cần phải ghi nhớ."

"Nó có nằm trên quốc lộ 82 không?"

"Có thể. Anh định làm gì? Truy tìm gã đầu bếp béo và cô phục vụ thô lỗ đó à? Anh nghi ngờ lời tôi nói sao?"

"Đúng. Tôi nghi ngờ lời anh."

"Tại sao?"

"Vì anh không thể nói cho tôi biết anh học chế tạo bom có thiết bị hẹn giờ ở đâu."

"Trong gara phía sau nhà tôi."

"Ở Clanton à?"

"Ở ngoại ô Clanton. Chế tạo bom không khó đến thế đâu."

"Ai dạy anh?"

"Tôi tự học. Tôi có một bản vẽ, một cuốn sách nhỏ có hình minh họa, vân vân. Cứ làm theo các bước một, hai, ba là được. Chẳng có gì ghê gớm."

"Trước khi cho nổ văn phòng Kramer, anh đã thử loại thiết bị này bao nhiêu lần?"

"Một lần."

"Địa điểm? Thời gian?"

"Trong khu rừng cách nhà tôi không xa. Tôi lấy hai thỏi thuốc nổ cùng trang thiết bị cần thiết, đi sâu vào lòng suối trong rừng để thử nổ. Hiệu quả vụ nổ rất lý tưởng."

"Có thể tưởng tượng được. Tất cả việc học tập và nghiên cứu của anh đều thực hiện trong gara đó à?"

"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao?"

"Phòng thí nghiệm nhỏ cá nhân của anh."

"Muốn gọi thế nào cũng được."

"FBI đã lục soát kỹ lưỡng nhà, gara và sân vườn của anh trong thời gian anh bị giam giữ. Họ không tìm thấy một chút dấu vết nào của thuốc nổ."

"Có lẽ họ quá ngu. Có lẽ tôi quá cẩn thận, không để lại chút dấu vết nào."

"Hoặc có lẽ là do một người có kinh nghiệm về chất nổ đã đặt quả bom đó."

"Không có chuyện đó. Rất tiếc."

"Anh ở lại quán cà phê tại Greenville bao lâu?"

"Giết thời gian rất lâu. Qua năm giờ, cho đến gần sáu giờ. Còn vài phút nữa là sáu giờ thì tôi đứng dậy rời đi, lái xe đến cạnh văn phòng Kramer. Nơi này trông không có gì khác lạ. Một vài người dậy sớm đã ra ngoài hoạt động. Tôi không muốn bị nhìn thấy nên đã băng qua sông đến Lake Village ở Arkansas, rồi quay lại Greenville. Lúc đó là bảy giờ, mặt trời đã mọc, xung quanh có người qua lại. Không có vụ nổ nào cả. Tôi đỗ xe ở một con đường nhánh, đi bộ xung quanh. Cái thứ chết tiệt này vẫn không nổ. Anh biết đấy, đến bước này tôi không thể vào trong được nữa. Tôi đi mãi, dựng tai lên nghe ngóng, mong đất rung chuyển. Nhưng vẫn không có động tĩnh gì."

"Anh có thấy Marvin và con trai hắn vào tòa nhà không?"

"Không. Tôi rẽ từ góc phố qua, thấy xe hắn đỗ ở đó, nghĩ thầm, chết tiệt thật! Đầu óc tôi trống rỗng, không thể suy nghĩ gì. Nhưng tôi lại nghĩ, kệ mẹ nó, hắn chỉ là một tên Do Thái, hơn nữa lại còn làm nhiều việc ác. Sau đó tôi nhớ đến thư ký và những người khác có thể làm việc bên trong, thế là tôi lại đi vòng quanh khu phố đó một lần nữa. Nhớ là lúc còn hai mươi phút nữa là tám giờ, tôi liếc nhìn đồng hồ, lúc đó tôi nảy ra một ý nghĩ, có lẽ tôi nên gọi điện nặc danh cho văn phòng, bảo Kramer có một quả bom đặt trong phòng kho của hắn. Nếu hắn không tin tôi, có thể đi kiểm tra, rồi sau đó có thể cúp đuôi mà chạy."

"Tại sao anh không làm thế?"

"Tôi không có tiền xu. Tiền lẻ của tôi đã đưa hết cho cô phục vụ làm tiền tip rồi, hơn nữa tôi không muốn vào cửa hàng để đổi tiền. Tôi phải nói với anh, lúc đó tôi thực sự rất căng thẳng. Tay tôi run rẩy, tôi không muốn tỏ ra khả nghi trước mặt bất cứ ai. Tôi là người lạ, đúng không? Trong đó đặt quả bom của tôi, đúng không? Tôi đang ở một thị trấn nhỏ, nơi ai cũng quen biết nhau, khi vụ án xảy ra, chắc chắn họ sẽ nhớ ra những người lạ mặt có mặt ở đó. Nhớ là tôi đi dọc vỉa hè, đối diện phố là văn phòng Kramer, cạnh máy bán báo tự động trước tiệm cắt tóc có một người đàn ông đang lóng ngóng móc tiền lẻ từ trong túi ra. Tôi suýt nữa đã mở lời xin đổi tiền xu để gọi một cuộc điện thoại khẩn cấp, nhưng tôi quá căng thẳng nên đành bỏ cuộc."

"Tại sao anh lại căng thẳng như vậy? Vừa rồi anh nói anh không quan tâm Kramer có bị thương hay không. Đây là vụ nổ thứ sáu của anh rồi, phải không?"

"Đúng vậy, nhưng mấy lần trước đều dễ dàng hơn nhiều. Chỉ cần châm ngòi, chạy thoát thân, đợi vài phút là xong việc. Lần này, trong đầu tôi cứ luẩn quẩn hình ảnh cô thư ký xinh đẹp ở văn phòng luật sư Kramer, người đã chỉ đường cho tôi vào nhà vệ sinh. Chính là người sau này ra tòa làm chứng ấy. Đồng thời, tôi cũng không ngừng nghĩ về những người khác làm việc trong văn phòng của ông ta, vì ngày hôm đó khi tôi bước vào, thấy người đông đúc khắp nơi. Gần tám giờ, tôi biết nơi này chỉ còn vài phút nữa là mở cửa. Tôi biết rất nhiều người có thể sẽ gặp nạn. Đầu óc tôi rối bời. Tôi nhớ mình đứng cạnh một bốt điện thoại cách đó một dãy nhà, ngẩn ngơ nhìn đồng hồ, rồi lại ngẩn ngơ nhìn điện thoại, tự nhủ lòng mình nhất định phải thực hiện cuộc gọi này. Cuối cùng tôi cũng bước vào bốt điện thoại, tra số, nhưng cứ đóng danh bạ lại là tôi lại quên mất số. Thế nên tôi phải tra lại lần nữa, nhưng đến lúc chuẩn bị quay số, tôi lại sực nhớ ra mình không có tiền lẻ. Vì vậy, tôi quyết định đến tiệm cắt tóc đổi tiền. Hai chân tôi nặng trĩu, mồ hôi vã ra như tắm. Tôi đi về phía tiệm cắt tóc, dừng lại trước tấm kính cửa sổ nhìn vào trong. Thấy bên trong đã ngồi chật kín người. Họ ngồi một hàng dọc theo bức tường, đang tán gẫu hoặc đọc báo, còn một hàng ghế khác cũng ngồi đầy đàn ông, họ đang xì xào bàn tán. Tôi nhớ trong đó có hai người nhìn tôi, tiếp đó lại có thêm một hai người nữa hướng ánh mắt về phía tôi, thế là tôi bỏ đi."

"Anh đã đi đâu tiếp theo?"

"Tôi không nhớ rõ nữa. Bên cạnh văn phòng của Kramer có một tòa nhà văn phòng, tôi nhớ mình đã thấy một chiếc xe đỗ trước tòa nhà đó. Tôi nghĩ có lẽ đó là một thư ký hoặc ai đó đang chuẩn bị vào văn phòng Kramer, tôi nghĩ ngay lúc tôi đi về phía chiếc xe thì quả bom phát nổ."

"Vậy là anh đang ở phía bên kia đường?"

"Có lẽ vậy. Tôi nhớ mình đang đứng trên đường, run rẩy đôi tay và đầu gối, cố giũ sạch những mảnh kính văng đầy người. Những chuyện sau đó tôi không còn nhớ gì nữa."

Bên ngoài cửa có tiếng gõ nhẹ, sau đó viên cảnh sát tuần tra Parker xuất hiện ở cửa, trên tay bưng một chiếc cốc xốp lớn, kèm theo một xấp khăn giấy, que khuấy cùng một gói bột sữa nhỏ. "Tôi nghĩ có lẽ anh cần chút cà phê. Xin lỗi vì đã làm phiền hai người." Anh ta đặt chiếc cốc và những thứ khác lên bàn.

"Cảm ơn nhiều," Adam nói.

Parker nhanh chóng quay người đi về phía cửa.

"Tôi muốn hai phần đường, một phần sữa," giọng Sam từ phía bên kia vọng lại.

"Vâng, thưa ông," Parker cao giọng đáp, bước chân không hề chậm lại, vội vã rời đi.

"Dịch vụ ở đây khá đấy chứ," Adam nói.

"Tuyệt vời, tuyệt đến mức không còn gì để nói."

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 6 năm 2026