Trong khu vườn của Ma Tiên Bảo, cây Thế Giới đang sinh trưởng xanh tốt um tùm.
Cây Thế Giới này có sinh mệnh gắn liền với Hách Nhĩ Gia, cây phát triển tốt, tự nhiên chứng minh trạng thái hiện tại của Hách Nhĩ Gia đang rất ổn. Chỉ là nhìn những chiếc lá trên cây cũng đủ biết, Hách Nhĩ Gia vẫn đang chìm đắm trong một trạng thái mê ly.
Con đường thành thần không hề dễ đi, nhất là trên con đường này, người khác chẳng thể giúp đỡ được gì, chỉ có thể tự mình nỗ lực. Vì thế, đôi khi người ta sẽ vô thức bị mắc kẹt trong những ảo ảnh đó.
Dẫu sao thì những ảo ảnh có thể hiện ra, đều là thứ mà trong lòng người ta khao khát nhất.
Cho nên Kiều Ân mới nóng lòng muốn lấy lại mảnh lá này đến vậy.
Gia tộc Hách Kỳ Phách Nhị nghìn năm trước cũng coi như là một gia tộc lớn, trong tộc có thể xuất hiện một vị phù thủy huyền thoại như Hách Nhĩ Gia, tự nhiên chứng minh nội hàm không hề tầm thường. Chỉ tiếc là, sau khi Hách Nhĩ Gia trở thành phù thủy huyền thoại đã chọn sai đường, cứ khăng khăng bắt tộc nhân phải khiêm tốn, điều này dẫn đến việc hậu duệ sau này ngày càng lụi bại. Sự khiêm tốn trong vô vàn sự việc đã khiến gia tộc Hách Kỳ Phách Nhị chỉ còn lại dòng máu này hiện nay.
Thậm chí còn chẳng tính là dòng chính.
Nhưng may mắn thay, Kiều Ân có chí khí. Những năm gần đây, cậu tận dụng sự cộng hưởng giữa huyết mạch Huyền Điểu và huyết mạch cây Thế Giới để điều phối, khiến huyết thống của bản thân đạt đến mức độ vô cùng tinh thuần. Hơn nữa đừng nói là Kiều Ân, ngay cả em gái của cậu là Bố Lai Nhĩ, Kiều Ân cũng tốn rất nhiều công sức giúp con bé thanh lọc huyết mạch. Dẫu sao thì huyết mạch là thứ mà lúc trẻ con còn nhỏ tác động vào, sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc đợi chúng lớn lên.
Còn về phần người cha của cậu, thì cơ bản đã chẳng còn cần thiết phải nâng cấp gì nữa. Nếu gia tộc Hách Kỳ Phách Nhị muốn khôi phục lại trạng thái phồn vinh như ngày xưa, chỉ có thể dựa vào việc cha và mẹ cậu không ngừng sinh con, giống như nhà Vi Lai Tư vậy. Thế nhưng sinh con đối với phụ nữ mà nói, không phải là chuyện dễ dàng gì, ngay cả phù thủy sinh con cũng rất đau đớn. Vì vậy Kiều Ân vẫn hy vọng không nên vội vàng, dù sao cha mẹ cậu cũng chưa đến nỗi già.
Sinh nhiều con như vậy để làm gì chứ?
Tương lai cậu chắc chắn sẽ trở thành một vị thần, Hách Nhĩ Gia cũng đã trở thành thần rồi, trong hoàn cảnh như vậy, hậu duệ huyết mạch cũng không còn quá quan trọng nữa.
Chẳng có ai có thể sống lâu hơn họ.
Tuy nhiên, việc duy trì nòi giống là quyền của cha mẹ, Kiều Ân cũng không định can thiệp quá nhiều. Huống hồ, cậu có thể can thiệp được gì chứ?
Chẳng lẽ lại bảo thẳng với cha mẹ rằng đừng sinh thêm con nữa sao?
Điều đó không phù hợp với tính cách của cậu, và cậu cũng không muốn làm như vậy.
Cho nên lúc này cậu đang đứng dưới gốc cây Thế Giới, lấy mảnh lá kia từ trong cơ thể mình ra, rồi cẩn thận dán nó lên một cành cây.
Từ khoảnh khắc này, sự sinh trưởng của mảnh lá đã không còn liên quan gì đến cậu nữa. Và mảnh lá đã trưởng thành này sẽ dẫn dắt những chiếc lá xung quanh bắt đầu sinh trưởng theo trạng thái của nó. Đợi đến khi tất cả lá cây đều thay đổi xong, Hách Nhĩ Gia cũng sẽ tỉnh lại.
Đây là con đường của Hách Nhĩ Gia.
Kiều Ân tự nhiên không thể chọn con đường giống như Hách Nhĩ Gia. Một thế giới chỉ có thể có một vị thần tương tự, đây không phải là thời đại viễn cổ, thế giới thời đó rất mạnh mẽ, có thể dung nạp nhiều hệ thần, nhưng bây giờ thì không. Hơn nữa dù có cũng không được, vì trở thành người của hệ thần khác đồng nghĩa với việc cậu phải làm kẻ thù với Hách Nhĩ Gia, trừ khi cậu trở thành một vị thần độc lập.
Nhưng trở thành một vị thần độc lập còn khó hơn nhiều so với việc đi con đường của Hách Nhĩ Gia.
Kiều Ân không sợ gian nan, cậu chỉ sợ không có thời gian.
Vì vậy cậu đã chọn một con đường khác, dù sao trong cơ thể cậu có hai loại huyết mạch, cả hai loại này đều có thể trở thành thần.
Đái Lôi Nhĩ không biết Kiều Ân đứng dưới gốc cây đang nghĩ gì, nên cô cứ đứng ngoài khu vườn nhìn Kiều Ân ngẩn người. Đúng lúc này, A Lợi An Na đi tới.
"Chị Đái Lôi Nhĩ, chị đang nhìn gì vậy?"
A Lợi An Na được coi là một trong những tinh linh vườn tược cao lớn nhất, vì bản chất cô là người tái sinh, không phải do Hách Nhĩ Gia tạo ra. Trên hòn đảo này chỉ có cô và Đái Lôi Nhĩ là những thực thể sở hữu linh hồn trọn vẹn.
"Chị đang... nhìn Điện hạ. Nói đi cũng phải nói lại, Điện hạ trưởng thành nhanh quá, có lẽ lần tới gặp lại, Điện hạ đã trở thành thần rồi."
"Chẳng phải dáng vẻ hiện tại của chúng ta cũng coi là thần sao? Mấy hôm trước em đến đại lục bên dưới chơi, những thần quan mặc áo choàng đó đều rất cung kính với em."
"Chúng ta... chúng ta không phải thần. Thần thực sự phải là sự tồn tại vạn năng như Miện hạ. Còn sự tồn tại của chúng ta tuy cũng trường tồn như Miện hạ, nhưng đó là vì Miện hạ ban cho chúng ta quyền được sống, không giống như Điện hạ và những người khác."
"Thì ra là vậy. Chị ơi, em hơi nhớ anh trai mình."
"Đừng vội, Điện hạ đã nói rồi, chỉ cần qua hai năm nữa, anh trai em sẽ có thể đến đây bầu bạn với em."
"Vâng ạ."
---❊ ❖ ❊---
Kiều Ân không biết cuộc đối thoại xảy ra ngoài khu vườn, cậu đang giao tiếp với ý thức của cây Thế Giới.
Đúng vậy, bản thân cây Thế Giới có ý thức.
Mặc dù nói cây Thế Giới và sinh mệnh của Hách Nhĩ Gia gắn liền với nhau, nhưng bản chất hai bên là tình trạng cộng sinh, chứ không phải là một thực thể. Kiều Ân có thể thông qua cây Thế Giới để ảnh hưởng đến mức độ tiến hóa của Hách Nhĩ Gia, nhưng lại không thể trực tiếp trò chuyện với Hách Nhĩ Gia.
Thế nhưng sinh vật như cây Thế Giới, bản chất cũng không phải là một vật phụ thuộc đơn giản, nó vẫn có thể khiến một thế giới được phái sinh ra, dù sao sự tồn tại của nó cũng gánh vác nổi áp lực của thế giới.
Cho nên Kiều Ân có vấn đề gì mới đến hỏi nó.
Cậu muốn biết làm thế nào mới có thể trở thành thần minh.
Không phải là giống như Hách Nhĩ Gia đi đoạt lấy thần cách của một vị thần trong quá khứ, mà là từng bước từng bước thực sự trưởng thành lên.
Cậu không muốn ở lại thế giới này. Nếu có thể, cậu vẫn muốn đi kiểm tra xem thế giới trong ký ức của mình có phải là thật hay không.
Vấn đề này cậu không thể hỏi ý chí thế giới, vì vị ý chí đó cũng không biết. Cậu cũng không thể hỏi Hách Nhĩ Gia, vì Hách Nhĩ Gia đang ngủ say, huống hồ Hách Nhĩ Gia chưa chắc đã biết chuyện này. Nhưng cậu có thể hỏi cây Thế Giới.
Sinh vật như cây Thế Giới đã tồn tại từ khi thế giới vừa mới khai phá, nó chứng kiến sự phái sinh và thay đổi của rất nhiều thứ. Mặc dù cái cây mà Hách Nhĩ Gia trồng trong vườn không phải là cái cây sinh ra cùng lúc với thế giới thuở ban đầu, nhưng Kiều Ân biết, những thực thể như chúng thực ra có thể chia sẻ ký ức. Trong quá khứ xa xôi, có những thứ được lưu giữ lại, khi một cây Thế Giới mới bắt đầu sinh trưởng, những thứ này sẽ đi vào ý thức của cây Thế Giới.
Thực ra, đó chính là một kiểu ký ức truyền thừa biến tướng.
Hơn nữa, Kiều Ân quả nhiên đã nhận được thứ mình muốn.
Trong đầu cậu xuất hiện thêm một phần ký ức.
"Con đường thành thần".