Trên thế giới này, tất cả mọi người đều khao khát trở thành thần linh.
Ai lại không muốn bản thân có thể đứng ở nơi cao hơn chứ? Sự thăng tiến về sức mạnh, sự thay đổi về địa vị, đặc biệt là khi họ còn hướng về những không gian ngoài thế giới này.
Trong thế giới này, một khi đạt đến độ cao nhất định, những cám dỗ nhận được cũng sẽ tăng theo tương ứng. Loại cám dỗ này không cách nào kháng cự, cũng vô cùng có lợi, bởi nó có thể cung cấp cho con người một loại động lực mới.
Bất kể là hạng người nào, chỉ cần có loại động lực này, họ đều có thể phát triển hướng lên trên một cách tốt hơn.
Kiều Ân vốn dĩ là người đi một bước nhìn ba bước, còn về chuyện con đường tương lai của bản thân, cậu đã làm được mức đi một bước nhìn hơn mười bước.
Chỉ khi quy hoạch tốt những thứ này, cậu mới có thể bước đi thuận lợi hơn trên con đường tương lai. Sự thuận lợi này cực kỳ quan trọng, nếu không có sự thể hiện của sự thuận lợi đó, cậu rất khó thuyết phục bản thân phát triển theo hướng tốt hơn.
Phải, ngay cả khi muốn khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, cũng cần phải thuyết phục chính mình.
Dẫu sao bây giờ cậu đã đạt tới điểm cao về sức mạnh tương đối của thế giới này rồi. Ở vị trí này, cậu không còn quá cần thiết phải làm gì nữa, hoàn toàn có thể dừng lại tại đây, sau đó tận hưởng tuổi thọ dài đằng đẵng mấy chục hay một trăm năm tiếp theo, đồng thời trải qua cuộc sống giản dị mà giàu có đầy mỹ mãn.
Dù cậu không làm gì cả, thế giới cũng sẽ biến động dữ dội trong mấy chục năm tới, rồi đi đến khoảng thời gian mà cậu quen thuộc.
Cái thời đại sở hữu tất cả mọi thứ cậu quen thuộc, bao gồm cả sự phát triển của công nghệ, cùng với những chuyện linh tinh như trò chơi, nhân văn.
Nhưng cậu không quá hy vọng mình phải sống lại cuộc đời như vậy một lần nữa.
Bởi vì dưới sự thúc đẩy của cậu, một số việc đã có thể xảy ra sớm hơn, ví dụ như sự phát triển của công nghệ. Cậu hoàn toàn có thể sử dụng ma pháp để thay thế một phần những phiền toái trong đó, rồi để công nghệ phát triển theo hướng lý tưởng hơn.
Nhân loại không cách nào thực hiện gấp khúc không gian, nhưng ma pháp thì có thể. Những việc nhân loại không làm được, ma pháp đều có thể giải quyết giúp. Chỉ cần hai thế giới thực hiện sự dung hợp hợp lý, thì rất nhiều chuyện không cần phải cân nhắc gì thêm nữa.
Hai thế giới này vốn dĩ là một, chỉ là đã từng bị chia cắt mà thôi.
Mà trên thế giới này có một chân lý bất biến: Thiên hạ đại thế, chia lâu lại hợp.
Kiều Ân tất nhiên thừa nhận mình không quá hiểu rõ cục diện hiện tại, cũng không biết những việc mình làm rốt cuộc sẽ mang lại biến động lớn thế nào cho thế giới này, nhưng có một điểm cậu có thể khẳng định: Những biến động này... bất kể xảy ra chuyện gì, cậu cũng không cần phải bận tâm, bởi vì thực lực đã tới, tự nhiên sẽ có nội lực.
Hiện tại cậu vẫn nỗ lực làm những việc này, chỉ là vì muốn giảm bớt sự chấn động đối với toàn thế giới mà thôi.
Nếu không, thay bằng phương pháp của Voldemort, thật ra cũng không phải là không được.
"Nhắc mới nhớ, gần đây Voldemort đang làm gì vậy? Con không chú ý tin tức, dạo này ông ta có động tĩnh gì không, thưa thầy?"
"Việc con còn chẳng buồn chú ý thì ta đương nhiên cũng không mấy quan tâm. Tuy nhiên nghe người bên dưới nói hình như là đang gây rối, có mấy nơi đã bắt đầu xuất hiện vấn đề quy mô lớn. Đám Tử thần Thực tử dưới trướng hắn chạy khắp nơi, giết người phóng hỏa, phá cầu hủy đường, chuyện gì cũng làm. Nhưng Bộ Pháp thuật bên phía các con hình như không đưa ra động thái đối phó nào cả."
"Đám phế vật Bộ Pháp thuật đó, nếu bọn chúng mà đưa ra được động thái đối phó thì mới là chuyện lạ. Bây giờ bọn chúng đang bận tự thôi miên chính mình, dù sao cũng không chịu chấp nhận sự thật này. Nhưng như vậy cũng tốt, bọn chúng không quản, đến lúc đó ảnh hưởng mang lại càng lớn, độ khó của việc chúng ta cần làm càng thấp."
Kiều Ân cũng đã khắc xong pháp trận cuối cùng của mình vào tấm tinh thể, như vậy là công việc hôm nay coi như kết thúc.
"Được rồi, xong việc, chúng ta đi thôi. Những thứ còn lại cứ giao cho những người bên dưới làm đi. Anthony?"
Kiều Ân gọi lớn ra bên ngoài, Anthony vội vàng chạy vào.
"Ông chủ, có chuyện gì ạ?"
"Những thực nghiệm viên ta bảo ngươi tìm thế nào rồi?"
"Đều đã tìm xong, thỏa thuận bảo mật cũng đã ký kết, hơn nữa ông Lockhart đang tiến hành cấy ghép ký ức cho họ, chắc là tối nay sẽ xong xuôi ạ."
Giao những việc này cho Anthony và những người khác, Kiều Ân tất nhiên rất yên tâm. Họ đều là những người có năng lực, không cần Kiều Ân việc gì cũng phải đích thân làm. Sau khi những việc này hoàn thành, cậu chỉ cần đến nghiệm thu kết quả là được.
Mà kết quả này, đã khiến cậu rất hài lòng.
"Vậy những việc còn lại giao cho thầy bận tâm nhé. Những thực nghiệm viên này tuy đã được cấy ghép ký ức nhưng vẫn chưa đảm bảo lắm. Bây giờ chúng ta vẫn chưa thể để lộ tất cả mọi chuyện ra ngoài ánh sáng, nên một số việc vẫn cần thầy kiểm soát."
"Yên tâm đi, chỉ là một đám Muggle thôi, bọn chúng hiện tại vẫn chưa trở thành phù thủy, khống chế bọn chúng đối với ta mà nói thật sự là quá đơn giản. Đợi đến khi bọn chúng trở thành phù thủy, có khi còn khó hơn chút, nhưng dù là vậy, độ khó cũng chẳng cao là bao."
"Giao cho thầy, con tất nhiên là yên tâm."
Kiều Ân đeo đôi găng tay mà Anthony đưa tới. Kể từ sau khi đôi găng tay cũ cùng với cơ thể cậu hủy diệt trong thế giới nhỏ ở Ai Cập cổ đại, cậu vẫn giữ thói quen đeo găng tay, giống như huyết mạch và những thứ quan trọng của cậu vẫn được bảo tồn vậy.
Chỉ là loại găng tay đặc chế này vẫn không dễ dùng bằng đôi găng cũ.
Tuy nhiên có còn hơn không.
"Đã đến lúc làm vài việc rồi. Lần này chúng ta phải xâm nhập từ rìa vào trong, may là chúng ta biết phải đi đâu, làm gì."
"Ngài muốn mang con theo ạ? Ông chủ."
Kiều Ân nhìn Anthony, hắn đi theo cậu lâu như vậy, quả thực vẫn chưa thực sự tiếp xúc với những việc cậu làm.
"Mang ngươi theo cũng không phải là không được, chỉ là cái thân xác này của ngươi có chịu nổi sự tàn phá của ma lực không?"
"Đó chỉ là chuyện nhỏ," Grindelwald bước lên phía trước, đưa tay búng một cái: "Ta có thể giúp."
Sự che chở từ sức mạnh của một phù thủy huyền thoại đương nhiên là vô cùng mạnh mẽ. Một hàng rào ma lực được xây dựng tạm thời lan tỏa dọc theo cơ thể Anthony. Hàng rào ma lực được xây dựng tạm thời này tuy không có lực tấn công, cũng không cách nào khiến Anthony sở hữu ma lực để trở thành một phù thủy tạm thời, nhưng đủ để hắn chịu đựng được mọi biến động ma lực, bao gồm cả Độn thổ cùng một số ma pháp xuyên không gian.
"Được rồi, đã có thầy ra tay thì con không cần giúp nữa. Đi thôi, chúng ta phải đi tham dự một hôn lễ."
Kiều Ân vạch một đường trong không trung, không gian vặn vẹo rỉ ra một khe nứt màu đen, sau đó cậu bước vào trong, còn Anthony thì hơi do dự ở phía sau.
"Vào đi, loại thông đạo không gian này được xây dựng rất ổn định, hơn nữa về mặt lý thuyết mà nói, đây cũng không tính là thông đạo đâu. Yên tâm, có ta bảo vệ, không sao đâu."
Grindelwald mang theo ý cười nhìn Anthony bước vào, sau đó lắc đầu, bước ra ngoài cửa.