Ngay lập tức, bọn họ tiếp tục tiến lên, dự định đến Môn La, cụ thể là Thánh Gia thành!
"Lão đại, để em dẫn đường cho!"
Tiểu Nhị Hắc hay đánh du kích ở khu vực này, nên thuộc địa hình lắm. Có nó dẫn đường thì không lo lạc đường, thậm chí còn đi được đường tắt mà trên bản đồ không có.
Chẳng bao lâu sau, họ ra khỏi rừng, trước mắt là con đường dẫn vào thành.
Hai bên cỏ dại mọc um tùm, nhưng có vẻ được phát quang thường xuyên. Rác rưởi cũng được dọn dẹp gọn sang một bên.
Vì các thị trấn lớn vận chuyển lương thực đều phải đi qua đây, nên đường được bảo dưỡng cẩn thận.
Trước kia Tiểu Nhị Hắc còn hay ngồi chồm hổm ở đoạn này, nhưng vì gần Thánh Gia thành quá nên nguy hiểm, sau cũng bỏ.
Phía trước con đường không xa, có thể thấy vài công trình đổ nát, sừng sững giữa đồng hoang, đó là tàn tích còn sót lại từ trước tận thế.
"Lão đại, cứ đi thẳng theo con đường này là đến ngoại ô Thánh Gia thành, Thánh Gia trấn. Ở đó có một trại chăn nuôi, mà không chỉ nuôi nhốt con người, còn bắt người nuôi gà, trâu các loại súc vật."
Tiểu Nhị Hắc giải thích.
"À.
Lâm Đông gật gù. Quả nhiên, nếu chỉ cần cung cấp huyết nhục, thì nuôi súc vật nhanh hơn, mà lại cảm giác phong phú, hương vị cũng ngon hơn.
Nuôi nhốt con người chủ yếu là để bồi dưỡng tinh hạch và bóc lột sức lao động. Dù sao mấy việc tỉ mỉ, zombie không làm được.
Ví dụ như chăn nuôi, sơ sẩy một cái là lũ gia súc bị lây nhiễm, dẫn đến tuyệt chủng, cuối cùng thu được một đám zombie thú...
Trần Minh và Diêm Tư Viễn xúm nhau bàn tán, trong lòng cảm khái.
"Bọn này được đấy, bắt người nuôi súc vật, xong còn hút máu của họ, lợi cá đôi đường."
"Ừ ừ."
Diêm Tư Viễn gật đầu, "Xem ra sau tận thế, ở đây đã hình thành một hệ sinh thái mới, chỉ là con người không còn ở đỉnh chuỗi thức ăn nữa."
"Haizz, thật ra không chỉ tận thế, thời nào người bình thường cũng vậy thôi. Hồi xưa đi làm, ngày nào tôi cũng bị lão chủ bóc lột, vắt kiệt sức, cuối cùng mang một thân bệnh, chẳng được đồng nào."
Trần Minh chợt nhớ lại chuyện cũ.
Tôn Vũ Hàng cười giỡn:
"Thế anh không tự tìm nguyên nhân xem? Lương có tăng không, có chăm chỉ làm việc không?"
"Ờ... Lại trách tôi không cố gắng à?"
Trần Minh bĩu môi, rồi chợt hỏi:
"Mà Vũ Hàng, trước tận thế cậu làm gì?"
“Tôi á, nhân viên văn phòng, 996.”
"À, thế là có phúc rồi..."
Trần Minh gật gù.
Mấy người vừa đi vừa tán gẫu. Lâm Đông thì nhìn về phía xa xăm. Bên cạnh Thánh Gia thành là một trấn nhỏ vùng ngoại ô. Chắc càng đi về phía trước, sẽ càng gặp nhiều người hoặc ma cà rồng.
"Tiểu Nhị Hắc, chú cứ đợi ngoài rừng, lúc nào có tín hiệu của tôi thì hay."
"Ok, không vấn đề."
Tiểu Nhị Hắc gật đầu ngay.
Nó dẫn theo cả bầy zombie, mục tiêu lớn quá. Nếu giờ bị phát hiện thì dễ đánh động đến chúng.
Lâm Đông định vào xem tình hình trước.
Nói rồi, anh dẫn Trình Lạc Y và mấy người đi thẳng.
Quả nhiên chăng bao lâu sau, họ đến khu vực thị trấn. Bên trong có rất nhiều khí tức của con người, mà tất nhiên là ma cà rồng còn nhiều hơn.
Thị trấn này quy mô lớn hơn nhiều so với nơi gia tộc Iain quản lý. Dù sao bên cạnh còn có La lão tổ, Thánh Gia thành.
Mà thị trấn cũng không có rào chắn hay lính canh. Vì chúng căn bản không sợ bị tấn công, cũng không sợ người chạy trốn. Bên cạnh chúng là lực lượng thi triều hùng mạnh.
Lâm Đông và đồng đội dễ dàng tiến vào bên trong.
Trên đường người qua lại tấp nập, dân cư khá đông đúc, chỉ là không ít người sắc mặt trắng bệch, thân thể suy nhược.
Có lẽ vì Lâm Đông và mọi người mang gương mặt người Long Quốc, nên hai bên đường không ít ánh mắt cứ dán chặt vào họ.
Tất nhiên cũng có cả ma cà rồng, đáy mắt lóe lên hung quang.
Ực!
Trần Minh môi khô khốc, vô thức nuốt nước bọt, cổ hơi cứng lại, vì không dám nhìn lung tung.
"Chúng ta cứ nghênh ngang đi thế này, có hơi không ổn không?"
"Có gì mà không ổn. Đây chỉ là trấn nhỏ ngoại ô thôi, đâu phải trung tâm thi sào."
Tôn Vũ Hàng nói.
"Ờ ờ."
Trần Minh đành chịu. Thật ra nhìn từ bên ngoài, cái trấn nhỏ này cũng bình thường thôi, thậm chí hai bên đường còn có cửa hàng, nhà hàng các kiểu, tràn ngập khói lửa nhân gian.
Đi ở đây, có cảm giác như trở lại trước tận thế.
Nhưng đáng sợ nhất là, dưới vẻ bình thường này lại ẩn giấu vô số quái vật. Với người bình thường mà nói, đây đúng là một cái hang quỷ.
Trần Minh liếc nhìn xung quanh, còn có không ít mỹ nữ đứng ở ven đường, ăn mặc trang điểm lộng lẫy, hở hang.
Tóc vàng mắt xanh, ngũ quan sắc sảo, dáng người cao ráo, đôi chân dài miên man, đậm chất phong tình ngoại quốc, khiến người ta phải ngoái nhìn.
"Ơ? Mấy cô này làm gì thế?"
"Gái đứng đường, đằng sau là kỹ viện!"
Diêm Tư Viễn giải thích.
Trần Minh nhìn theo, thấy người ra vào tấp nập ở các tòa nhà phía sau, nhưng biển hiệu toàn chữ nước ngoài, anh chẳng hiểu gì.
"Lại còn có chỗ này à?"
"Ừ, vốn dĩ ở nước ngoài mở kỹ viện là hợp pháp mà. Sao? Anh muốn vào xem?"
"Không không không! Tôi không đi đâu, Trần thúc đây là người đứng đắn, sao có thể đến mấy chỗ đó."
Trần Minh lắc đầu nguầy nguậy.
Vấn đề lớn nhất là ở đây có quá nhiều ma cà rồng, virus biến chủng lại dễ lây, sơ sẩy là dính ngay.
Anh luôn tự nhủ, càng mê người càng nguy hiểm, trên đầu chữ sắc có lưỡi dao, không thể tái phạm sai lầm cũ.
Tôn Vũ Hàng liếc nhìn anh, thầm nghĩ... vậy mà cũng nhớ dai đấy.
Mấy cô gái đứng đường thấy họ đi qua, nhao nhao cười chào, nháy mắt liên tục, miệng líu lo nói những ngôn ngữ khó hiểu.
Lâm Đông và mọi người chẳng thèm để ý, mắt không chớp, đi thăng.
"Tìm chỗ nào đó trú chân trước đi, thăm dò tình hình."
"Được!"
Trình Lạc Y và mọi người gật đầu.
Tôn Tiểu Cường nhìn quanh, hình như phát hiện ra gì đó, chỉ tay:
"Chúng ta đến kia đi!”
Mọi người nhìn theo, thấy một căn nhà hai tầng nhỏ, khác với các cửa hàng khác, vì trên biển hiệu có chữ Long Quốc: Quán Cơm Trưa.
"Xem ra là người Long Quốc mở." Diêm Tư Viễn nói.
Trần Minh hơi ngạc nhiên.
"Không ngờ ở nơi đất khách quê người, còn gặp được đồng hương."
“Người Long Quốc chúng ta đi khắp thế giới rồi, chuyện này bình thường thôi."
Diêm Tư Viễn nói.
"Vào nhanh đi, chắc bên trong có nhiều món ngon lắm."
Tôn Tiểu Cường có vẻ sốt ruột.
Mà ở đây, quả thật rất phù hợp với họ. Người Long Quốc xuất hiện trong nhà hàng Long Quốc thì không có gì lạ.
Tiện thể có thể hỏi thăm tình hình ở đây.
Thế là Lâm Đông dẫn cả đám đi về phía quán cơm trưa...