“Các ngươi đã từng thấy Zombie chưa?”
Lâm Đông hỏi.
"Ơ... Zombie?"
Mấy đứa trẻ con có vẻ không hiểu lắm, nhao nhao lắc đầu.
"Chưa ạ, tụi con chưa thấy bao giờ."
Lâm Đông nghe vậy càng thêm kinh ngạc, bởi vì cả thôn trang này nằm ngay tại khu vực trung tâm của thi sào. Vậy mà bọn trẻ lại chưa từng thấy Zombie, điều này khiến Lâm Đông cảm thấy thôn trang này dường như được cố tình bảo vệ. một ốc đảo xã hội loài người.
"Tiểu Nhạc, về nhà ăn cơm!"
Lúc này, một giọng nói từ bên cạnh vang lên, gọi cậu bé kia.
Lâm Đông nhìn theo hướng giọng nói, thấy một cô gái, chừng mười bảy mười tám tuổi, cũng mặc trang phục dân tộc thiểu số, trên mũ đính những đồng bạc rung rinh.
Cô gái có làn da trắng, mũi cao, hốc mắt sâu, ngũ quan rất sắc sảo, đúng kiểu mỹ nhân hiếm thấy.
"Ty~~~
Cậu bé vui vẻ kêu lên, chạy nhanh về phía cô.
Cô gái ngước mắt lên, ánh mắt dừng trên người Lâm Đông, nhìn cách ăn mặc của anh, biết ngay không phải người trong thôn.
"Anh... Anh là người lạ phải không?"
"Ừ."
Lâm Đông gật đầu.
Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên, thấy hơi lạ lẫm, vì ở đây ít khi có người ngoài đến. Cô rất nhiệt tình hiếu khách.
"Anh đến đây làm gì vậy? Có cần giúp gì không?"
"Tôi đến tìm hiểu một vài chuyện."
Lâm Đông nói thẳng.
"À nha."
Cô gái gật đầu liên tục, đôi mắt to chớp chớp, vẻ mặt rất ngây thơ, không hề đề phòng, theo đúng tinh thần giúp người là niềm vui.
"Anh có muốn vào nhà ngồi chơi không? Có lẽ tôi có thể giúp được anh."
"À, cảm ơn cô."
Lâm Đông không từ chối.
Thế là anh đi theo cô gái, vào nhà. Cảm giác như một người lạ được người bản địa nhiệt tình chào đón.
Chuyện này trong thời mạt thế thật hiếm thấy.
"Thế giới rộng lớn, chuyện lạ không thiếu..."
Lâm Đông thầm nghĩ.
Hai chị em ở trong một căn nhà khá rộng rãi, trang trí mộc mạc, đồ đạc cũ kỹ nhưng được thu dọn sạch sẽ, không một hạt bụi.
Khả năng đọn đẹp của cô gái này chắc chắn không thua gì nhân viên giỏi nhất của Lâm Đông, Tô Tiểu Nhu.
"Anh cứ ngồi tự nhiên, đừng khách sáo."
"À, cảm ơn."
Lâm Đông đáp.
Cô gái mỉm cười, đôi mắt to híp lại thành hình trăng lưỡi liềm.
“Nhà cửa đơn sơ, anh đừng chê, tôi đi rót cho anh chén nước nóng. `
"Không cần đâu, không vội!"
Lâm Đông xua tay từ chối, anh vốn không có nhu cầu uống nước.
"Trời lạnh, uống nước nóng mới ấm người chứ."
Cô gái tưởng anh ngại, cười nói.
Sau đó, Lâm Đông nói chuyện sơ qua với cô, biết cô tên là Miêu Tuyết, trong nhà chỉ có hai chị em nương tựa nhau.
Miêu Tuyết rót nước xong, lại tất bật bưng ra mấy món ăn, toàn là đồ chay, rau dại muối, khoai tây các loại.
Lâm Đông đi thẳng vào vấn đề.
"Cô có biết không, bên ngoài kia là thời mạt thế, cả thôn trang này bị quái vật bao vây."
"Biết chứ ạ."
Miêu Tuyết không ngạc nhiên, Nhưng mà mấy con quái vật đó không vào thôn, cũng không tấn công chúng tôi."
"Vì sao?"
"Cái này... Tôi không rõ lắm, dù sao Thiết Ngưu bảo chỉ cần chúng tôi không ra khỏi thôn là được."
Miêu Tuyết lắc đầu.
"Thiết Ngưu?"
Lâm Đông chú ý đến cái tên này.
"Thiết Ngưu là ai?"
"Là một người lạ, nhưng anh ấy tốt bụng lắm, thường giúp mọi người làm việc, còn vào rừng săn bắn, mang thịt về chia cho mọi người nữa."
Miêu Tuyết giải thích.
Cậu em trai bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
"Dạ dạ, anh Thiết Ngưu tốt nhất đó, còn nói đầu xuân sẽ dẫn em đi bắt cá chạch nữa."
Nghe vậy, Lâm Đông cảm thấy có điều chẳng lành...
Ngay lúc anh đang suy nghĩ, bỗng nhiên một luồng tinh thần lực bắt đầu lan tỏa, bao trùm cả căn phòng.
Luồng sức mạnh này mang theo khí tức quỷ dị, rất mạnh, và chắc chắn không phải của con người.
"Tới rồi..."
Mắt Lâm Đông khẽ nheo lại.
"Cộc cộc! Cộc cộc!"
Ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa, có vẻ hơi gấp gáp.
"Mở cửa, mở cửa!"
"A? Chắc là anh Thiết Ngưu mang đồ ăn ngon về, em đi mở cửa!"
Cậu bé mặt sáng lên, bỏ cả bữa cơm, vội vàng chạy ra mở cửa.
Cánh cổng sắt lớn mở ra.
Bên ngoài là một thanh niên cao lớn, thân hình vạm vỡ, cao gần hai mét, như một tòa tháp sắt, mang đến cảm giác áp bức.
Lâm Đông nhìn ra ngoài, qua khung cửa sổ, dễ dàng nhìn thấy cảnh tượng trong sân, khi anh thấy rõ thanh niên kia, lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
Bởi vì đôi mắt của thanh niên kia bị một dải lụa đen che kín, phía dưới là sống mũi cao, cùng gương mặt góc cạnh, trông như một người mù.
Trên tay anh ta xách một miếng thịt thú vật, máu vẫn còn chảy xuống ống quần, tạo thành những vệt đen ngòm, trông rất bẩn.
"Tôi lên núi bắn được một con hươu, mang thịt về chia cho mọi người."
"Cảm ơn anh!"
Miêu Tuyết cảm kích nói liên tục.
"Không có gì!"
Thanh niên nhếch miệng cười, dù mắt bị che nhưng đường như anh ta vẫn nhìn thấy rõ mọi thứ, thậm chí còn rất sắc bén, ngẩng đầu nhìn thăng vào trong nhà.
"Tiểu Tuyết, trong nhà có khách à?"
"Dạ dạ, có một người lạ, nói là đến làng tìm hiểu chuyện, tụi em đang ăn cơm, anh vào ăn cùng luôn đi."
"Được thôi, tôi vào nói chuyện với anh ta."
Thiết Ngưu vừa cười vừa nói.
Sau đó, anh ta cùng hai chị em Tiêu Tuyết đi vào nhà.
Lâm Đông im lặng suy nghĩ, bằng trực giác, có thể kết luận Thiết Ngưu không phải con người, nếu không có gì bất ngờ... Hắn chính là quỷ thi trong hồ sơ, một trong những bá chủ Bắc Cảnh - Mắt Đỏ!
Nhưng gã lại ngụy trang thành con người, sống chung với con người.
"Chơi cosplay à?"
Lâm Đông thầm nghĩ, nhưng đoán chắc sẽ sớm có câu trả lời thôi.
Một lát sau, Thiết Ngưu bước vào phòng, tiến đến trước mặt Lâm Đông. Hai con quỷ thi cuối cùng của Long Quốc, gặp nhau trong một ngôi nhà bình thường.
Miêu Tuyết vẫn không hề hay biết gì, tươi cười giới thiệu hai người.
"Đồ ăn dọn đủ rồi, mọi người cùng nhau ăn cơm đi."
"Không cần đâu, tôi muốn nói chuyện với vị bằng hữu đường xa này trước."
Thiết Ngưu nói.
"Dạ."
Miêu Tuyết không ép, quay sang ăn cơm cùng em trai.
Trong phòng chỉ còn lại Lâm Đông và Thiết Ngưu, bầu không khí trở nên ngột ngạt.
"Không ngờ, người đến nhanh như vậy."
Thiết Ngưu phá vỡ sự im lặng.
Lâm Đông gật đầu.
"Tôi cũng không ngờ, anh lại sống chung với con người."
"Ừ, thôn trang này là nơi tôi muốn bảo vệ."
"Vì sao?"
Lâm Đông hỏi điều anh thắc mắc.
Thiết Ngưu quay đầu nhìn hai chị em Miêu Tuyết đang ngồi ăn cơm, phía sau dải lụa đen, ánh đỏ ẩn hiện.
"Bởi vì... tôi yêu một người phụ nữ."
"? ? ? ?"
Mắt Lâm Đông trợn tròn, vẻ mặt kinh ngạc.