”. Diệp Giản và người kia cùng lúc im lặng.
Vương Vinh tiếp tục nói: "Nếu không ai xử lý được, thì lập hồ sơ 'quỷ thi' rồi gửi lên tổng bộ xem lãnh đạo nói sao."
Công ty Tec có hồ sơ quỷ thi, chuyên dùng để lưu trữ những trường hợp quỷ thi khó giải quyết, gần như bất khả thi trên thế giới này.
Một khi đã lọt vào danh sách này, coi như bị dán nhãn "cực kỳ nguy hiểm". Độ tiến hóa cao, thực lực cường đại.
"Diệp Giản, dạo này cậu cẩn thận một chút, chờ tin từ tổng bộ. Cho dù không xử lý được con zombie đó, cũng đừng để nó tiếp tục tiến hóa."
“Ừ, được." Diệp Giản gật đầu liên tục.
Liễu Bạch Nguyệt bên cạnh thì giọng điệu mỉa mai: "Hừ! Đúng là nên cẩn thận, biết đâu ngày nào... lại bị zombie diệt mất, đến lúc đó hoan nghênh chạy về Lâm Sơn của chúng tôi nhé."
"Cô..." Diệp Giản tức giận.
Hai người vốn dĩ không ưa nhau, là đối thủ cạnh tranh một mất một còn ở chỗ làm, thường xuyên cãi vã, mọi người cũng quen rồi.
Sau đó, những người khác dần báo cáo tình hình công ty gần đây.
Vẫn là đủ loại tình huống, có người đi săn Thi Vương, có người bị tiêu diệt cả đội, đương nhiên phần lớn các thành phố, nhân loại đều ở thế yếu.
Từ đó có thể kết luận, càng về sau tận thế, quái vật tiến hóa càng mạnh.
...
Lâm Đông trong căn nhà ổ chuột, thời gian trôi qua vô cùng nhàn nhã. Mấy ngày qua, hắn đã hấp thụ hết toàn bộ tinh hạch.
Thể phách của hắn càng thêm cường đại, thi vực cũng tiến bộ đáng kể, khi triển khai toàn lực, phạm vi có thể đạt tới năm trăm mét, áp lực tỏa ra càng kinh khủng hơn.
Đám đàn em cũng tăng độ tiến hóa.
Nhờ bữa tiệc lần này, cộng thêm tắm nắng, số lượng zombie tinh nhuệ tăng lên đáng kể, tăng thêm năm sáu ngàn con, trừ số ít chết trong chiến đấu, tổng số đã đạt tới một vạn năm nghìn con.
Tăng thêm một phần ba, một sự tăng trưởng chưa từng có.
Mặt khác, số lượng thi triều cũng tăng lên sáu vạn, trong đó còn thu phục không ít Thủy Thi, cực kỳ giỏi đánh du kích dưới nước.
Có thể nói, Lâm Đông có trong tay tướng mạnh như mây, zombie đông đảo.
Vì công ty Tec và các khu trú ấn đều đã đóng cửa, Giang Bắc thành phố yên bình suốt nửa tháng, không có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là ở khu vực biên giới, thỉnh thoảng xuất hiện vài con quái vật ký sinh, rình mò, quan sát tình hình thành khu. Bọn chúng rõ ràng vẫn chưa từ bỏ ý định với tinh thạch.
Nhưng số lượng quái vật này không nhiều, hoàn toàn không gây ra uy hiếp nào.
Vài con bị Tiểu Bát và Tanker bắt được, còn có thể làm đồ ăn vặt, cải thiện bữa ăn.
Trong khoảng thời gian này, Lâm Đông nằm lì trong nhà nghỉ ngơi, thân thể đã điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất.
"Chán quá."
Lâm Đông lẩm bẩm, cảm thấy không thể tiếp tục nằm ườn, dễ bị teo cơ, hơn nữa, tinh hạch cao cấp hiếm có cũng đã hấp thụ hết.
Có lẽ nên ra ngoài dạo chơi, săn mồi chút.
Lâm Đông nghĩ thầm, hiện tại hắn có hai lựa chọn, một là đến Cẩm Giang điều tra nguồn gốc đám quái vật ký sinh và bí mật đằng sau. Hai là đến Lâm Sơn làm khách, nơi đó số lượng con người đông đúc, giác tỉnh giả cấp bậc cũng tương đối cao.
Trong trận chiến ở Thanh Lân, Từ Duyên Thanh đã gây ra cho Lâm Đông một chút phiền toái, nếu không có Trình Lạc Y liều mình cầm chân, có khi Thi Vương dưới tay hắn đã hao hụt quân số.
Dù sao Thanh Lân và Thi Anh cũng có sức chiến đấu vô cùng mạnh.
Mặt khác, quân đoàn chủ lực của Lâm Đông đã không đủ năm trăm, đám zombie tuy mạnh, nhưng cuối cùng không phải vô địch, ít nhiều gì cũng có tổn thất.
"Có lẽ nên tìm hiểu về Z virus và Q virus..."
Lâm Đông tự hỏi, sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn quyết định đến Lâm Sơn làm khách, xem công ty Tec ở đó có chuyện gì.
Ngoài ra, còn một lý do quan trọng hơn, Lâm Sơn tương đối gần...
...
Ngày hôm đó, mặt trời lên tươi đẹp, trời trong gió nhẹ, hiếm thấy thời tiết đẹp như vậy trong tận thế, đúng là dịp tốt để du lịch.
"Các cậu cố gắng giữ nhà nhé, tôi ra ngoài một chuyến."
Lâm Đông dặn dò đám đàn em, Tanker.
"Ừm, đảm bảo không có vấn đề gì."
Tanker gật đầu lia la như gà mổ thóc, vẻ mặt tràn đầy mong đợi, vì mỗi lần lão đại ra ngoài, đều mang về đồ ăn vặt, mà đạo này càng ngày càng phong phú, đủ mọi khẩu vị.
Lâm Đông rời khỏi khu nhà cao tầng, đi về phía dãy núi ở biên giới lãnh địa.
Tiểu Ma Cô thấy hắn đi rồi.
Các bào tử trên người biến đổi, bắt đầu bắt chước ngụy trang, chỉ trong vài nhịp thở, cô bé đã biến thành Lâm Đông, sinh động như thật, hoàn toàn giống hệt.
"Tôi phải tạo ra ảo ảnh lão đại vẫn ở nhà."
"Để làm gì?” Tanker gãi đầu hỏi.
Tiểu Ma Cô lắc đầu: "Tôi cũng không biết, có lẽ không có tác dụng gì, nhưng cảm thấy an toàn hơn..."
...
Lâm Đông đi qua cây cầu lớn bắc ngang sông, xuyên qua rừng rậm, không có chuyện gì xảy ra. Vì sự xuất hiện của quái vật ký sinh, số lượng thú biến dị trong rừng giảm rõ rệt, thậm chí cả những con người từng ẩn náu ở đây, cũng trở thành mồi cho quái vật.
"Loại quái vật này, sức tàn phá vẫn rất mạnh." Lâm Đông thầm nghĩ.
Bọn chúng có thể hủy diệt một bộ tộc trong vòng vài ngày, rồi thay thế chúng.
Đi xuyên qua dãy núi này, là đến vùng ngoại ô của Lâm Sơn.
Sở dĩ nơi này gọi là Lâm Sơn, vì nó tựa lưng vào dãy núi lớn.
Lâm Đông ngước nhìn, phía trước vùng đất hoang tàn, xuất hiện một thị trấn nhỏ, bên ngoài có một lớp lưới sắt.
Vài chục con zombie cấp thấp bị lưới sắt chặn lại bên ngoài.
Bọn chúng mặt mày ngu ngơ, không có thần trí, chỉ làm theo bản năng, đường như bị thứ gì đó trong thị trấn kích động, yết hầu phát ra tiếng gầm gừ, dùng răng cắn lưới sắt, muốn xông vào bên trong.
Nhưng răng của bọn chúng không cứng bằng sắt thép, có con bị gãy răng.
"Đoàng!"
Đột nhiên, trong thị trấn vang lên một tiếng súng, đầu một con zombie bên ngoài lưới sắt nổ tung, máu đen bắn tung tóe, xác chết ngã xuống đất.
Sau đó, lại có vài tiếng súng vang lên, mà tay súng bắn rất chuẩn, gần như mỗi phát đều hạ gục một con zombie.
Rõ ràng, trong thị trấn có người.
Thậm chí với thính giác của Thi Vương, Lâm Đông có thể nghe thấy tiếng cười nói của họ.
"Ha ha ha! Năm viên đạn, nổ đầu bốn con zombie, mày thua rồi, đưa tao điếu thuốc."
"Thôi đi! Mày chỉ là ăn may thôi, mù quáng, có dám chơi thêm ván nữa không? Vẫn năm viên đạn, chúng ta cược hai điếu."
"Chơi thì chơi, ai sợ mày? Thua không được đổi ý."
"Không thể nào, lần này tao nhất định không thua."
"..."
Sau khi hai người đặt cược, trong thị trấn lại liên tiếp vang lên tiếng súng.
Những con zombie cấp thấp kia căn bản không biết trốn tránh, dần dần bị bắn nát đầu.
Lâm Đông nheo mắt đánh giá thị trấn, trong lòng lẩm bẩm: "Dân Lâm Sơn... ăn chơi tới mức này sao?"