"Ghê thật! Lợi hại quá!"
Đám người Điền Hàn mắt tròn mắt dẹt, lộ rõ vẻ kinh ngạc và thán phục.
Họ chưa từng thấy loại vũ khí tinh hạch tân tiến nào như vậy, cũng không biết uy lực của nó ra sao.
Lúc này, gã thanh niên lấy ra một khẩu súng từ trong rương, thao tác vô cùng chuyên nghiệp, vừa giới thiệu:
"Nhìn kỹ đây, cái này gọi là pháo năng lượng tinh hạch. Bên trong khảm nạm một viên tinh hạch hỏa hệ cấp B. Tiếp theo, tôi sẽ cho các người thấy uy lực của nó."
Hắn vào tư thế bắn, nhắm chuẩn một tảng đá lớn ở phía xa, sau đó bóp cò. Năng lượng màu đỏ hội tụ ở thân sứng, tỏa ra khí nóng hừng hực.
Một quả cầu lửa bắt đầu hình thành ở họng súng, càng lúc càng lớn.
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm vang lên, quả cầu lửa bắn ra với tốc độ kinh hoàng, xé gió lao đi, găm trúng tảng đá lớn.
"Ầm ầm!"
Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, quả cầu lửa nổ tung, trong nháy mắt nuốt chứng tảng đá, sức mạnh khủng khiếp nghiền nát nó thành vô vàn mảnh vụn.
Bụi mù dày đặc bao trùm khu vực, mặt đất để lại một cái hố sâu hoắm.
"Thế nào?" Thanh niên mỉm cười hỏi.
"Ừm ừm, mạnh thật."
Đám người Điền Hàn gật đầu lia lịa, ánh mắt không giấu nổi sự kinh động.
Họ thầm nghĩ, công ty lec rốt cuộc đã nghiên cứu ra cái gì thế này?
Quả thực quá tân tiến!
Thanh niên tiếp tục giới thiệu:
"Loại vũ khí này không chỉ có uy lực cường đại, mà còn khác biệt so với súng ống thông thường, bởi vì nó sử dụng năng lượng tinh hạch, nên có thể gây sát thương cho quỷ thi, có thể xem là khắc tinh của quỷ thi. Hơn nữa người bình thường cũng có thể sử dụng, thu hẹp đáng kể khoảng cách giữa người thường và zombie. Mua là lời, không mua là lỗ..."
"Quả thật rất tuyệt."
Điền Hàn tỏ ra vô cùng hài lòng.
Hắn nghĩ bụng, nếu thành viên Hắc Bọ Cạp đều được trang bị loại vũ khí này, thì mỗi người chẳng khác nào một tinh hạch giác tỉnh giả, có thể sát thương cả zombie cấp tinh nhuệ, chắc chắn sẽ giúp tổ chức lớn mạnh, tạo nên thời kỳ huy hoàng mới.
Thanh niên cười khẽ:
"Vậy bây giờ có thể giao hàng được chứ?"
"Được, được chứ."
Điền Hàn lập tức đáp ứng, có vẻ nóng lòng muốn có.
"Anh em Vương Địch, cứ yên tâm, chúng tôi rất coi trọng giao dịch lần này."
"Ừm, vậy thì tốt."
Thanh niên gật đầu. Hắn thực chất là cháu trai của Vương Vinh, được công ty Tec bồi dưỡng, lớn lên nhờ vô số tinh hạch, trở thành giác tỉnh giả cấp S.
Cũng là cánh tay phải đắc lực, thuộc hạ tài giỏi của Vương Vinh.
“Theo lệ cũ, chúng ta cùng nhau giao hàng. `
"Không vấn đề."
Điền Hàn đáp lời, sau đó vẫy tay ra hiệu cho đám đàn em.
Mọi người đều tập trung cao độ.
Bởi vì đây là khâu quan trọng nhất.
Bề ngoài họ tỏ ra hòa thuận, suôn sẻ, nhưng trong lòng vẫn âm thầm cảnh giác.
Đám thuộc hạ đẩy từng đống hàng hóa ra phía trước.
Tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên không ngớt, bánh xe nghiến trên mặt đất.
Trình Lạc Y và Trần Minh cũng ở trong số đó, họ liếc nhìn nhau, hiểu ý đối phương. Đã đến lúc hành động.
Bây giờ phải đối mặt với cao thủ của cả tổ chức Hắc Bọ Cạp lẫn công ty Tec, nhất định phải cẩn thận.
Nhưng không sao cả.
Dù sao Lâm Đông sẽ ra tay...
Họ chỉ cần hỗ trợ, thừa cơ đâm lén là được.
Ánh mắt Trình Lạc Y hướng về hai thùng vũ khí tinh hạch, cảm thấy không thể để thứ này rơi vào tay địch, nếu không sẽ rất phiền phức.
Họ đẩy hàng hóa, dẫn đầu ba mươi người sống sót đi về phía trước.
Phía đối diện, công ty Tec cũng cử người khiêng thùng hàng, tiến về phía họ.
Vương Địch và Điền Hàn đều dán mắt vào hàng hóa của mình, thấy mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.
Nhưng ngay khi hai nhóm người giao nhau...
Biến cố bất ngờ xảy ra.
Trình Lạc Y đột ngột buông hàng, chộp lấy chuôi đao sau lưng. Một tiếng kim loại vang lên, trường đao sắc bén tuốt khỏi vỏ.
Nàng ra tay cực nhanh, lao về phía những người vận chuyển vũ khí, trường đao vung lên, tạo thành những vệt tàn ảnh.
"Xoẹt..."
Mấy cái đầu lìa khỏi cổ, máu tươi phun trào, thi thể ngã xuống đất.
"Choảng!"
Hai thùng vũ khí rơi xuống đất.
Vương Địch trừng mắt, nhận ra có điều không ổn.
"Các người giở trò gì vậy?"
"Người ta không muốn giao hàng, nhưng vũ khí thì vẫn muốn, anh bảo phải làm sao?"
Trình Lạc Y cầm trường đao dính máu, đứng giữa sân, giọng điệu bình tĩnh.
"To gan như vậy?"
Vương Địch cau mày, cơn giận bùng lên.
"Điền Hàn, ngươi dám nuốt hàng của chúng ta!"
"Cái này..."
Điền Hàn cũng ngơ ngác.
Hắn không hề ra lệnh như vậy...
Dù hắn có ý định đó, nhưng lại không dám thực hiện.
"Anh em Vương Địch, chuyện này không phải ý của tôi, là bọn họ tự làm chủ!"
"Ồ?"
Vương Địch nhướng mày.
Như vậy có nghĩa là, Trình Lạc Y gan hùm mật gấu, dám đồng thời đối đầu với cả hai phe.
“Giết nó cho ta! Cướp lại đồt”
"Vâng!"
Những giác tỉnh giả của Tec lập tức xông lên, khí thế ngút trời, trong đó không thiếu giác tỉnh giả cấp A.
Họ rút vũ khí, hoặc hội tụ năng lượng, thi triển năng lực thức tỉnh.
Trình Lạc Y cầm đao đứng tại chỗ, năng lượng bao phủ lấy mái tóc, trường đao lóe lên những tia điện, chém rách không khí, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào đám người phía trước, sắc mặt vẫn bình tĩnh.
Thấy đám giác tinh giả tấn công, nàng lập tức nghênh chiến.
Trình Lạc Y di chuyển linh hoạt, liên tục tránh né đòn tấn công của đối phương, trường đao vung lên, liền có thể tước đoạt sinh mạng kẻ địch.
Trận chiến nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
"Mạnh vậy sao?"
Điền Hàn quan sát, cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng mục tiêu của hắn rất rõ ràng. Hắn để mắt đến hai thùng vũ khí tỉnh hạch, nếu có được chúng, thực lực sẽ tăng lên đáng kể, đến lúc đó tham chiến cũng không muộn.
"Anh em, cướp đồ trước đã!"
"Rõ!"
Đám thành viên cốt cán đáp lời, trong lòng cũng có ý đó. Theo thói quen của tổ chức Hắc Bọ Cạp, mọi chuyện khác không quan trọng, kiếm được lợi là trên hết.
Đám người hăm hở, như hổ đói vồ mồi, lao thẳng đến hai thùng vũ khí.
Điền Hàn cũng ở trong số đó, hơn nữa hắn lại là giác tỉnh giả hệ tốc độ cấp S, thân ảnh nhanh như chớp, lướt trên mặt đất khô cằn.
Gần như chỉ trong nháy mắt, hắn đã đến trước hai cái rương.
"Thuộc về ta!"
Hắn vươn tay chộp lấy.
Ngay lúc đó, một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện. Hai cái rương kim loại khổng lồ kia bỗng nhiên biến mất không thấy đâu.
"Hả???
Điền Hàn vồ hụt, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Rương vũ khí đâu?
Đi đâu mất rồi?
"Tôi thấy... anh nên đổi tên thành Truy Thùng thì hơn."
Đột nhiên, một giọng nói hờ hững vang lên bên tai hắn.
Điền Hàn giật mình, lập tức quay đầu lại. Bất chợt, một thanh niên mặc áo sơ mi trắng xuất hiện. Gương mặt hắn tuấn tú, ánh mắt lạnh lẽo, không mang chút cảm xúc của con người.
Điền Hàn thân là thủ lĩnh Hắc Bọ Cạp, giết người vô số, trái tim sớm đã lạnh như băng.
Nhưng lúc này đối mặt với Lâm Đông, hắn vẫn không khỏi cảm thấy sợ hãi.
"Ngươi là ai?"
“Còn cần phải biết sao?”
Hai con ngươi của Lâm Đông lóe lên ánh sáng đỏ, thi vực kinh khủng quét ra xung quanh, như một cơn bão, nhanh chóng lan rộng.
Điền Hàn không kịp né tránh.
Hắn chỉ cảm thấy thân thể chìm xuống, mắt cá chân lún sâu vào bùn đất...