Ăn Thi Thú Vương thực sự nảy sinh ý định bỏ chạy, bởi đám người kia đều giấu nghề, một lũ cáo già cả, không thể tiếp tục giao chiến với chúng.
Huyết Sát đương nhiên không thể để nó được như ý, vội vàng đuổi theo, bụng bảo dạ rằng thừa cơ tình thế này, tự tay giết Thú Vương, liền có thể đoạt được tinh hạch của nó.
Còn Lâm Đông đã có Ký Sinh Mẫu Hoàng cản đường, kiểu gì cũng câu giờ được hắn, nhất thời không thoát thân ra được, sẽ không đến tranh giành.
"Đừng hòng chạy!"
Huyết Sát vung vẩy hai dải huyết liên trong tay, tựa trường tiên quất về phía Thú Vương.
Ăn Thi Thú Vương vừa xoay người, liền cảm thấy bắp chân bị siết chặt, bị thứ huyết địch biến dị quấn lấy, từng cơn đau nhức truyền đến.
Hiệu quả ăn mòn của huyết dịch khiến khói xanh bốc lên nghi ngút nơi chân nó.
Thú Vương ra sức giãy giụa, muốn thoát ra.
Lâm Đông liếc mắt nhìn, nghĩ bụng nó muốn làm gì cũng được, duy chỉ có trốn là không xong.
"Chạy trốn không phải là một thói quen tốt đâu."
Thân hình hắn lóe lên, cũng đuổi theo Ăn Thi Thú Vương.
Đúng như Huyết Sát dự đoán, xúc tu của Ký Sinh Mẫu Hoàng vung vẩy, quét ngang tới.
"Đừng cản đường ta."
Lâm Đông lẩm bẩm, thi vực lực lượng quét sạch, không gian rung chuyển không ngừng, một lần nữa thể hiện uy thế cường tuyệt.
Đám xúc tu tráng kiện vừa áp sát, tốc độ bỗng nhiên chậm lại.
Lâm Đông không còn che giấu thực lực, vung tay đấm thẳng về phía trước.
Sức mạnh kinh khủng, như chẻ tre.
Mẫu Hoàng, vốn có sức mạnh ngang ngửa hắn, chỉ cảm thấy đau nhức kịch liệt truyền đến, xúc tu mềm oặt như sóng nước, rồi đứt thành từng khúc.
Thịt nát bay tứ tung, như mưa máu trút xuống.
"Mạnh đến vậy ư?"
Ký Sinh Mẫu Hoàng kinh hãi trong lòng.
Thấy xúc tu không ngăn được Lâm Đông, nó vội vàng ngửa đầu rít lên, tỏa ra lệ khí ngập trời.
"Hửm?"
Lâm Đông liếc mắt, cảm thấy khí thế Mẫu Hoàng không ngừng tăng lên.
Chỉ thấy toàn bộ thân thể nó, cấp tốc bành trướng, đã hoàn toàn từ bỏ hình tượng Cốt Diên, sắp hiển lộ bản thể.
Muốn hiện nguyên hình sao?
Trong nháy mắt, tựa như một ngọn núi khác đột ngột mọc lên từ mặt đất, khí thế hung ác của dị tộc tràn ngập, hình thể Mẫu Hoàng nhanh chóng đạt tới trăm mét.
Quanh thân dính đầy chất lỏng sền sệt, hình tượng tổng thể có chút tương tự bạch tuộc, chỉ là trên cái đầu khổng lồ có một cái miệng tròn rộng ngoác, bên trong răng mọc chi chít.
"Rống ——"
Một tiếng gào thét vang vọng đất trời, tiếng gầm kinh khủng, khiến tầng mây biên cũng tan tác, núi non chung quanh sụp đổ, vô số cự thạch lăn xuống.
Một con cự thú thực sự xuất thểŸ
Thân thể nó tựa ngọn núi cao, một lần nữa chắn trước mặt Lâm Đông.
Huyết Sát từ xa mừng thầm.
"Hắc hắc, quả nhiên... Không qua được, cứ dây dưa lẫn nhau đi..."
"Ký Sinh Mẫu Hoàng, cho ta đánh hắn tơi bời!"
. „ .
Liên minh 'không bền vững' của chúng, chủ yếu là tính toán lẫn nhau.
Lâm Đông sừng sững trên một tảng đá lớn, đánh giá con cự thú trăm mét trước mắt, sau lưng nó còn có bảy xúc tu, mỗi chiếc đều như cột chống trời, phảng phất có uy lực diệt thế.
Mẫu Hoàng hoàn toàn lâm vào cuồng bạo, thi triển toàn lực, bảy xúc tu múa may, cùng nhau tấn công Lâm Đông.
Cây cối, núi đá sụp đổ không ngừng, tầm mắt hoàn toàn bị che khuất, tựa như vô số ngôi sao lớn liên tục đánh tới.
"Được thôi."
Lâm Đông vốn còn muốn bắt Thú Vương, nhưng giờ đổi ý.
"Vậy trước tiên xử lý ngươi vậy..."
Ký Sinh Mẫu Hoàng dị thường hung mãnh, thấy hắn đứng bất động, còn tưởng rằng hắn bị mình dọa choáng váng, muốn cho hắn một kích trí mạng.
Nhưng từng sợi huyết khí tinh hồng bắt đầu bốc lên trên người Lâm Đông, vẻ bình tĩnh trong đôi mắt hắn được thay bằng vẻ nghiêm túc.
“Huyết Tế!"
Chỉ một thoáng, tinh lực đỏ tươi, tựa như núi lửa phun trào, phóng lên tận trời.
Khí thế Lâm Đông một lần nữa tăng lên, càng thêm mãnh liệt, những chấn động kinh khủng xung quanh khiến người ta kinh hãi.
Những tảng đá lớn gần đó, cũng bị hất tung lên không trung.
Thân hình Lâm Đông, trong huyết khí tinh hồng, hóa thành một bóng đen, đã không thấy rõ chân dung.
...
Ký Sinh Mẫu Hoàng hăng hái, tựa như bị dội một gáo nước lạnh.
Sâu trong linh hồn run rẩy.
Bằng vào trực giác nhạy bén của dị tộc, nó nhận ra khí cơ cực kỳ nguy hiểm, phảng phất tử vong sẽ giáng lâm ngay giây sau.
Nhưng bảy xúc tu của nó đã xuất toàn lực, khó lòng thu lại.
Chỉ có thể kiên trì công kích tiếp.
Lúc này Lâm Đông vung quyền đánh tới, sau khi hấp thu tinh hạch mộ bia, khí huyết của hắn càng thêm cường đại, uy lực của một quyền này, so với Thiên Quan Chi Chiến còn cường hãn hơn.
Quyền phong xé gió, cả vùng không gian rung chuyển bất an, vặn vẹo, xuất hiện những vết rách li ti.
Nắm đấm Lâm Đông, dường như muốn chấn vỡ bầu trời, căn bản không thể ngăn cản.
'Ầm ầm!'
Tất cả lực lượng, bộc phát trong khoảnh khắc.
Cả dãy Hoàng Lĩnh, dường như cũng run rẩy, dưới sự trùng kích của khí kình kinh khủng, dù là những ngọn núi cao vút tận mây xanh, cũng bắt đầu sụp đổ, vô số cự thạch vỡ nát.
"Ách a ——"
Trong cảnh diệt thế, Ký Sinh Mẫu Hoàng kêu la thảm thiết, cuồng loạn.
Dù nhục thể cường hãn, cũng không chịu nổi đòn công kích này, gần như cùng lúc, bảy xúc tu vỡ nát hoàn toàn.
Huyết dịch tỉnh hồng bay múa, như mưa lớn.
Giờ nó chỉ còn lại thân thể cồng kềnh, và một cái đầu khổng lồ.
Đau đớn kịch liệt, khiến nó mất lý trí.
Lâm Đông chợt động, lao thẳng về phía thân thể tàn tạ kia, tốc độ vượt quá cực hạn, căn bản khó mà bắt giữ, phảng phất biến mất tại chỗ.
Hắn dùng năng lực thi vực, trực tiếp xuyên qua nhục thể Mẫu Hoàng.
Khi thân ảnh hắn xuất hiện lần nữa, đã đứng sau lưng Mẫu Hoàng.
Tiếng gào thét thảm thiết im bặt, khí tức hung ác điên cuồng của dị tộc nhanh chóng tiêu tan, thân thể khổng lồ của nó cũng đột ngột dừng lại.
"Giải thoát đi..."
Lâm Đông khẽ thì thầm.
Thân thể Mẫu Hoàng tựa ngọn núi phía sau, cắm đầu xuống đất, rung động ầm ầm, khiến mặt đất sụp đổ, bụi mù nổi lên bốn phía.
Nhìn lại, giữa ngón tay Lâm Đông, kẹp một viên tinh hạch sáng lấp lánh.
Năng lượng trong đó, nồng đậm vô cùng.
Bởi vì ngay khi xuyên qua thân thể Mẫu Hoàng, hắn đã lấy được tinh hạch của nó.
"Trời ơi...!"
Huyết Sát trợn tròn mắt, hoàn toàn kinh ngạc trước cảnh tượng này.
Hắn ta vậy mà xử lý được Ký Sinh Mẫu Hoàng?
Hơn nữa, chấn động mãnh liệt và khí tức đáng sợ vừa rồi, khiến hắn không khỏi tim đập nhanh.
"Quá mạnh..."
Huyết Sát lẩm bẩm trong lòng, đồng thời tò mò năng lực vừa rồi là gì? Lại có sức chiến đấu đến vậy.
Vốn còn muốn dùng Ký Sinh Mẫu Hoàng để ngăn chặn hắn, xem ra kế hoạch giờ đã tan thành mây khói.
Ngay lúc hắn ngây người, Ăn Thi Thú Vương chộp lấy cơ hội, thoát khỏi xiềng xích huyết dịch, không màng tất cả, lao về phía trước bỏ chạy.
Lúc này trong lòng nó vô cùng sợ hãi.
Đồng thời có chút may mắn, may mắn không tử chiến với Thi Vương áo trắng, nếu không kẻ ngã xuống đất lúc này, chắc chắn là mình.
"Gã này... Biết đâu còn ẩn giấu năng lực khác, vẫn là tranh thủ thời gian chuồn thôi."
Ăn Thi Thú Vương hạ quyết tâm, tăng tốc đến mức tối đa, trốn thật xa về phía bóng tối.
“Đừng hòng chạy!”
Huyết Sát hét lớn, vội vàng đuổi theo.
Lâm Đông chỉ liếc nhìn, thân hình cũng từ từ biến mất tại chỗ...