Đám Thi Vương im thin thít.
Triệu Phong Nhĩ càng thêm bất mãn, nhảy phắt lên, vỗ mạnh một cái vào đầu gã thuộc hạ.
"Mấy đứa đàn em các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Lão đại đi đâu cũng không biết?"
"Tôi... Tôi thật sự không biết mà."
Zombie Ấn Độ đáp.
Gã vội vàng giải thích, lão đại của chúng, tên là Tuyết Kiêu, một nữ Thi Vương.
Tuyết Kiêu vốn không có năng lực tiên tri gì cả, chỉ là trước đó đã bị làm phiền, do trinh sát phát hiện ra một nhóm nhân loại cũng đang tìm kiếm phiến đá.
Thực lực của đám người đó rất mạnh, đã giết không ít thủ hạ của ả.
Tuyết Kiêu tự biết không địch lại, trong lòng sinh e ngại, bèn tự mình bỏ trốn, sợ đàn em làm lộ hành tung, nên không hề báo cho ai.
Về phần ả trốn đi đâu, thì chẳng ai hay thi nào biết cả...
"Đám nhân loại này. Thật đúng là chăng nên cơm cháo gì, chỉ giỏi phá đám. Làm gì cũng hỏng việc.
Lâm Đông lẩm bẩm chán nản.
Đều tại bọn chúng đánh động đến rắn, mới khiến Thi Vương bỏ trốn, làm cho việc tìm kiếm phiến đá vốn dễ như trở bàn tay, nay lại thêm phần khó khăn.
"Nhân loại... Ta ngược lại rất lâu rồi chưa được nếm mùi vị của nhân loại!"
Tiểu Bát lộ vẻ phấn khích, liếm liếm móng vuốt hợp kim.
Trước kia ở thôn trang Bắc Cảnh cũng có không ít nhân loại.
Nhưng Mắt Đỏ lại không cho ăn, thật là keo kiệt quá đi...
Tiểu Ma Cô ngẫm nghĩ.
"Lão đại, bây giờ còn có khả năng tìm kiếm phiến đá, chắc chỉ có công ty Tec thôi."
"Ừm."
Lâm Đông gật đầu.
Chắc hẳn ngoài bọn họ ra, cũng chẳng còn ai khác, coi như là đối thủ cũ.
Lại đã lâu không gặp, không biết bây giờ ra sao rồi...
Nhưng có thể khẳng định là, công ty Tec cũng đã phát hiện ra tầm quan trọng của phiến đá, và đang phái người thu thập.
Bây giờ, không chỉ có huyết tộc thi triều hướng Ấn Độ tụ tập, mà còn có cả công ty Tec nhúng tay vào.
Mọi chuyện có vẻ trở nên thú vị rồi đây.
Lâm Đông tò mò, không biết công ty Tec đã biết được tầm quan trọng của phiến đá từ đâu? Trước kia có thu thập được gì không?
Trong lòng hắn âm thầm suy đoán, có lẽ chúng đã thu được tín hiệu chỉ dẫn từ bên ngoài, nếu thật là như vậy, thì phía sau rất có thể ẩn chứa một âm mưu to lớn.
Lâm Đông lại nhìn về phía đám Zombie Ấn Độ.
"Nếu các ngươi không biết lão đại ở đâu, vậy chắc biết đám nhân loại ở đâu chứ?"
"Biết. Biết một chút ạ.”
Zombie Ấn Độ run rẩy đáp.
Dù sao chuyện này liên quan đến tính mạng của chúng, nên chúng vẫn khá quan tâm đến hành tung của nhân loại.
Mấy Thi Vương phía sau mắt sáng rực lên, lộ vẻ chờ mong, đã rất lâu rồi... chưa được tàn sát đám nhân loại của công ty Tec...
...
Trời đần tối, màn đêm buông xuống, bầu trời vốn đã u ám, nay càng trở nên đen kịt, tuyết vẫn không có dấu hiệu ngừng rơi, ngược lại càng lúc càng lớn.
Trong bóng đêm, đám Zombie đang leo lên một ngọn núi tuyết.
Gió rít gào, thổi tung từng đợt bụi tuyết trắng xóa.
Đám Zombie thân hình cường tráng, nhanh chóng leo trèo, chúng không hề sợ không khí loãng, cũng chẳng ngại cái lạnh của núi tuyết, hoàn toàn là những cỗ máy chiến đấu.
Mấy Thi Vương mỗi người một vẻ, trổ hết thần thông, đặc biệt là Chậu Hoa, vô số dây leo tỏa ra, cắm thẳng vào vách đá.
Giống như những sợi dây thừng, giúp bầy thi tiết kiệm không ít thời gian.
Còn Thi Vương Cầm Âm, thì dùng tiếng ca, truyền tinh thần lực, tăng sĩ khí cho đám Zombie.
"Tuyết ơi là tuyết, bay vào đôi mắt..."
Bầy thi như những bóng ma, trong bóng tối, tiến về đỉnh núi.
Bởi vì theo tình báo của Zombie Ấn Độ, có một nhóm nhân loại đang đóng quân trên đỉnh núi đó.
Trên đỉnh núi, gió tuyết càng dữ đội, phát ra những âm thanh như sói tru quỷ khóc.
Vài chục chiếc phi hành khí đỗ ở đó, phủ kín những tấm bạt trắng, dưới gió lớn thì bay phấp phới.
Cách đó không xa, là một doanh trại đóng quân.
Từng dãy lều bạt rộng lớn, nối tiếp nhau, phía trên in dấu chữ T màu đỏ.
Trong lều bạt ánh sáng lờ mờ, điểm xuyết cho màn đêm một chút ánh sáng.
Bên trong một cái lều lớn nhất, có không ít người quây quần bên lò sưởi, họ mặc Nano chiến phục, dù giác tinh giả tương đối chịu lạnh, nhưng vẫn thích môi trường ấm áp hơn.
"Ê! Có phải đến giờ ra ngoài gác đêm rồi không?" Một giác tỉnh giả của Tec hỏi.
"Gác cái rắm ấy, chúng ta ở trên đỉnh núi tuyết này, đến chim còn chẳng thèm ị, chẳng lẽ còn có quái vật nào mò lên đây được chắc?"
Một người khác tỏ vẻ khinh thường.
Về lý thuyết mà nói, nơi này quả thực vô cùng an toàn, bởi vì trước tận thế, đây vốn là khu vực không người.
Không khí loãng, nhiệt độ cực hàn, căn bản không có sinh vật nào có thể sống sót.
Mà dưới chân cũng toàn là băng và đất đóng băng, đến con côn trùng cũng chẳng bò nổi.
Nhưng người giác tỉnh giả kia nói.
"Cái này không chắc đâu, đừng quên, bây giờ là tận thế, chuyện gì cũng có thể xảy ra, mà... Chúng ta đang tìm con Tuyết Kiêu Thi Vương kia, chẳng phải nó biết bay sao?"
"Thôi đi! Nếu mà gặp được ả thật thì còn tốt ấy chứ, tranh thủ kết thúc cái nhiệm vụ chết tiệt này cho xong."
Một người khác lầm bầm.
Trong lều, một người đàn ông trung niên dẫn đầu, ngước mắt nhìn hai người đang cãi nhau.
"Chí Bằng, không cần gác đêm nữa, anh dẫn người ra ngoài tuần tra một vòng đi, xem tình hình xung quanh núi."
"A, vâng ạ..."
Chí Bằng giang tay ra, đã là lệnh của cấp trên, đương nhiên không thể từ chối.
Thế là chậm rãi đứng dậy, vác súng tỉnh hạch trên lưng, đeo lưỡi đao bên hông.
"Anh em, theo tôi ra ngoài dạo một vòng."
Anh ta vẫy tay với mấy người trong đội.
Những người kia trên mặt cũng đầy vẻ không tình nguyện, bởi vì bên ngoài thực sự quá lạnh, cái cảm giác này... giống như đang nằm trong chăn ấm vào buổi sáng, không muốn rời giường vậy.
Năm người trong đội trực tiếp đi ra khỏi lều.
Cơn gió lạnh thấu xương bên ngoài khiến mấy người tỉnh táo hẳn, bông tuyết bay tán loạn, dường như còn lớn hơn.
Chỉ trong chốc lát, đầu họ đã đầy tuyết.
"Đen thui thế này, tuần tra cái gì chứ."
Một người trong đội oán trách, trên đỉnh núi tuyết vào ban đêm, ánh mắt nhìn đến đâu cũng chỉ thấy một màu đen kịt.
Cứ như đang đối diện với vũ trụ vô tận, bóng tối khiến người ta có cảm giác sợ hãi.
Đội trưởng Chí Bằng lên tiếng.
"Không còn cách nào, trên có lệnh, dù phải lật tung từng ngọn núi tuyết, cũng phải tìm ra con Thi Vương đó."
"Thôi được rồi, thật hy vọng nhanh chóng tìm được ả."
Đội viên thở dài nói.
Năm người trong đội tuần tra xung quanh doanh trại.
Trên đường khá thuận lợi, không gặp phải nguy hiểm gì, ngoài gió tuyết và bóng tối ra.
"Tôi đã bảo rồi mà, ở đây đến con quỷ cũng không có, chẳng có gì để xem cả."
Nhưng đúng lúc này, từ vách núi dưới chân họ, bỗng nhiên truyền đến tiếng sột soạt khe khẽ.
"Hả? Tiếng gì vậy?"
Mấy người lộ vẻ nghi ngờ, trong lòng tò mò.
Đội trưởng Chí Bằng khoát tay.
"Đi, qua xem thử!"
"Ừm..."
Năm người tiến lên phía trước, chẳng mấy chốc đã đến rìa đỉnh núi, họ đứng ở mép vực.
Vương Chí Bằng dẫn đầu thò đầu ra, nhìn xuống phía dưới.
Chỉ thấy một màu đen như mực, như một vực sâu không đáy, bông tuyết rơi xuống, đều bị nuốt chứng vào trong đó.
"Không có gì sao?"
...