Thời gian cứ thế trôi qua, Lâm Sơn vẫn chìm trong những trận chém giết không ngớt. Công ty Tec thì khổ sở vô cùng, không còn khả năng đi tiếp ứng người sống sót, bởi lẽ "Bụt còn khó tự cứu”, bản thân họ cũng đang gặp nguy hiểm.
Tất cả giác tỉnh giả đều rút về phòng thủ, ngăn chặn đám zombie tấn công.
Nhưng rồi một ngày, viện binh của Liễu Bạch Nguyệt cuối cùng cũng đến. Đó là ba người cải tạo thế hệ thứ ba, họ biến hình thành zombie, tránh né lũ Thi Vương xung quanh và xâm nhập vào thành phố.
Liễu Bạch Nguyệt lập tức ra nghênh đón khi nhận được tin. Ba "con zombie" tiến thẳng đến công ty Tec.
Nhưng ngay sau đó, huyết nhục trên người chúng bắt đầu tan chảy như chất lỏng, nhanh chóng biến đổi, hóa thành ba thanh niên tuấn tú, gương mặt hoàn mỹ không tì vết, tựa như những tác phẩm điêu khắc tinh xảo nhất.
Chi tiếc, trong mắt họ hoàn toàn thiếu vắng cảm xúc của con người, lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Chào Liễu tổng."
"Ờ..."
Liễu Bạch Nguyệt ngạc nhiên, cảm thấy vô cùng kỳ diệu, trong lòng không khỏi kinh thán trước sự tiến hóa quá nhanh của trí tuệ nhân tạo.
Ba người cải tạo thế hệ thứ ba này, trong lời ăn tiếng nói, gần như không khác gì người thật.
Không hiểu sao, trong lòng Liễu Bạch Nguyệt dấy lên một chút sợ hãi.
Người cải tạo tuấn tú mỉm cười.
"Liễu tổng, cô không cần lo sợ, chúng tôi đã được lập trình chỉ thị, vĩnh viễn không tấn công con người."
"À..."
Liễu Bạch Nguyệt gật đầu, trong lòng càng thêm kinh ngạc. Trí tuệ nhân tạo hiện tại, đã có thể hiểu được tâm trạng của mình rồi sao?
“Hiện tại bên ngoài thành phố có rất nhiều zombie, các anh đã đến rồi, vậy thì nhanh chóng tham gia chiến đấu đi."
"Được thôi, không vấn đề."
Người cải tạo đáp lời.
Ngay lập tức, ba người cải tạo chia thành ba tổ, mỗi người dẫn đầu một đội giác tỉnh giả, rời khỏi thành phố để thực hiện nhiệm vụ, tiếp tục cứu viện những người sống sót đang chạy trốn. Nhiệm vụ chủ yếu là tiếp ứng vật tư và hợp nhất các giác tỉnh giả.
Sau khi phân công đội ngũ xong, Liễu Bạch Nguyệt trở lại văn phòng, mở thiết bị giám sát, theo dõi tình hình của những người cải tạo.
Cô thư ký bên cạnh tò mò hỏi.
"Liễu tổng, như vậy có được không? Chỉ có ba người cải tạo, liệu có thể đối phó được lũ zombie kia không?"
"Không thành vấn đề."
Liễu Bạch Nguyệt phân tích: "Theo đánh giá của nhân viên nghiên cứu khoa học, thực lực của ba người cải tạo này đạt cấp A+, nhưng chưa có số liệu thực chiến. Chúng ta vừa hay có thể thử nghiệm..."
Ba người cải tạo sau khi ra khỏi thành, huyết nhục lại một lần nữa tan chảy như chất lỏng, biến trở lại hình dạng zombie, sau đó mỗi người đi về một hướng có tiếng gầm rú của zombie.
xz*
Trong vài ngày nay, Cái Kéo Tay có chút bực bội, bởi vì hắn liên tục bị cướp "headshot". Hắn đã săn giết không ít người, nhưng thu về chẳng được mấy tinh hạch.
Thế là, hắn quyết định hành động bí mật, tránh bị lộ diện, để tự mình bắt giữ con mồi.
Chỉ tiếc, hiện tại người sống sót không dễ tìm, họ liên tục bị zombie chặn đường, đã bỏ hướng Lâm Sơn mà đào tẩu, trốn chui trốn lủi ở những nơi bí mật.
Cái Kéo Tay đã lang thang rất lâu, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Lúc này, một zombie tỉnh nhuệ chạy tới, vẻ mặt phấn khởi nói.
"Lão đại, chúng ta phát hiện dấu vết của con người trong một khu rừng."
"Ồ?"
Cái Kéo Tay mừng rỡ trong lòng, khó giấu vẻ hưng phấn, "Ở đâu? Mau dẫn ta đi."
"Vâng."
Zombie tỉnh nhuệ đáp lời, ba chân bốn căng dẫn đường.
Cái Kéo Tay vội vàng đuổi theo, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại... Zombie Giang Bắc chắc không theo tới chứ?
Rồi hắn lại nhìn xuống mặt đất, may mắn... không có bóng đen nào.
Một lát sau.
Trước mặt họ là một khu rừng nhỏ hoang vu, bên trong vang vọng tiếng gầm rú của zombie, lẫn trong đó là tiếng gầm gừ của con người.
Một đám zombie tiểu đệ đã bao vây mấy người sống sót, không ngừng tấn công. Những người này đang dựa lưng vào nhau, tạo thành một vòng tròn, sắc mặt ngưng trọng, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng.
"Không ngờ, chúng ta trốn kỹ như vậy, vẫn bị zombie tìm thấy."
Một thanh niên mặt xám như tro nói.
Người đồng đội sau lưng đáp.
"Mũi của lũ zombie này thính lắm."
"Ừm, nếu chúng ta không phá vây mà đào tấu, e rằng sẽ phải bỏ mạng ở đây.”
Thanh niên lo lắng nói, trên đường chạy trốn, anh đã chứng kiến vô số đồng đội ngã xuống, bị zombie xé xác, vô cùng thê thảm.
Đồng đội gật đầu.
"Hy vọng..."
Phụt!
Anh ta vừa định nói gì đó, bỗng nhiên một bóng đen vụt qua, đầu người anh ta lập tức bay lên.
Máu tươi phun ra từ cổ, cái xác không đầu ngã xuống đất.
"Lưu thúc!"
Thanh niên đau đớn muốn rách cả mắt, vì sự việc xảy ra quá đột ngột, anh ta không kịp ý thức được chuyện gì. Quay đầu nhìn lại, anh chỉ thấy một bóng dáng Thi Vương xuất hiện ở phía xa.
Thân hình thon thả, có hai móng vuốt biến dị, giống như chiếc kéo, lúc này đang kẹp một cái đầu người, máu me be bét.
Cái Kéo Tay đã khôn ngoan hơn, tránh bị cướp "headshot”, nên sau khi giết người xong, hắn kẹp luôn đầu người trong tay.
"Kiệt kiệt kiệt..."
Cái Kéo Tay âm thầm đắc ý, nơi vắng vẻ thế này, chắc không có thằng Thi nào đến cướp đâu nhỉ? Đám người trước mắt này chắc chắn là của mình! Chúa Giê-su cũng không cứu được!
Những người sống sót, dẫn đầu là chàng thanh niên, lại vô cùng hoảng sợ, bởi vì Thi Vương trước mắt nổi tiếng tàn bạo, không biết bao nhiêu người đã chết dưới tay hắn, hắn chính là Diêm Vương sống.
Hôm nay gặp phải hắn... e rằng tai họa khó tránh!
Cái Kéo Tay đắc ý lộ vẻ khinh bị, chuẩn bị tấn công lần nữa, nhưng hắn hoàn toàn không chú ý, bên cạnh có một zombie đang lặng lẽ tiến đến.
Cách hắn chừng hai ba mét, tay phải của zombie kia tan chảy như chất lỏng, hóa thành một chiếc chùy thép sắc bén, sáng như bạc, vung tay lên đâm mạnh vào vai Cái Kéo Tay.
"Hử?"
Cái Kéo Tay liếc mắt, kinh hãi, vội vàng nghiêng người tránh né.
Nhưng tốc độ của chùy thép quá nhanh, dù Cái Kéo Tay là Thi Vương tốc độ, cũng chậm hơn một nhịp. Chỉ nghe "Phụt" một tiếng, nó trực tiếp xuyên qua vai hắn.
“Phản tặc!”
Cái Kéo Tay giận dữ, lập tức biến thành cuồng nộ, bất chấp vết thương, giơ móng vuốt lên, đâm thẳng vào đầu zombie.
Nhưng zombie kia trừng mắt nhìn thẳng, hoàn toàn không sợ, thậm chí không hề né tránh.
Móng vuốt sắc bén trong nháy mắt cắm vào giữa lông mày nó, xuyên ra sau gáy.
Nhưng điều khiến Cái Kéo Tay kinh ngạc là, không có máu tươi chảy ra, và xúc cảm lần này, cũng khác với khi xuyên qua huyết nhục bình thường.
Nhưng điều khiến hắn kinh hãi hơn, sắp sửa xảy ra.
Đầu của zombie kia hoàn toàn tan chảy thành chất lỏng, sau đó cổ nó vẹo đi, thoát khỏi móng vuốt, rồi lại ngưng tụ lại, hóa thành một gương mặt tuấn tú của con người, vẻ mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Đây là... cái gì?"
Cái Kéo Tay trừng mắt, vô cùng kinh hãi.
Nhưng tay kia của người cải tạo lại một lần nữa hóa thành chùy thép, đánh thẳng vào tay Cái Kéo Tay.
Cái Kéo Tay sợ hãi tột độ, vội vàng bay ngược ra sau, chùy thép gần như chạm vào gáy
May mắn thay, lúc này, zombie tiểu đệ xung quanh phát hiện ra sự khác thường, chen chúc nhau xông lên.
Người cải tạo mặt lạnh tanh, đảo mắt, trí tuệ nhân tạo tính toán quỹ đạo hành động của zombie một cách nhanh chóng, sau đó hai tay hóa thành lưỡi đao, múa may liên tục.
Động tác của hắn nhanh nhẹn, dáng người mạnh mẽ, mỗi lần tấn công đều vô cùng chính xác, xuyên thủng hoặc chém bay đầu zombie...