“Ừm, đúng là vừa mới trở về không lâu." Lâm Đông không hề giấu giếm.
Đầu Búa nghe vậy càng thêm kinh ngạc, vậy mà... Có thể từ khu văn minh nhân loại chế tạo phi thuyền rồi quay về được sao?
Trong nhận thức của hắn, đây là một chuyện vô cùng khó tin.
Đầu Búa từng biết hoặc nghe danh Thi Vương không ít, nhưng chưa một ai làm được điều này. Hắn lập tức ý thức được Thi Vương trước mắt tuyệt đối là một cái đùi vàng, nhất định phải ôm chặt lấy...
Khi phi thuyền tiếp tục tiến lên, phía dưới thường xuyên xuất hiện cảnh tượng giết chóc. Dị tộc tàn sát Zombie, và cũng có Thi Vương dẫn quân phản công. Tóm lại, chiến sự nổ ra liên miên không dứt.
Lâm Đông không để ý đến nữa, bởi vì những dị tộc cấp thấp đó không phải con mồi của hắn.
Dần dà, phi thuyền bay đến địa phận chưa bị dị tộc xâm chiếm. Phía dưới xuất hiện không ít thi sào, nhưng nhiều nơi vẫn còn trống rỗng, có lẽ chỉ một phần nhỏ trú đóng.
"Xem ra mọi người đều hội tụ về thi sào của bá chủ Đông Châu. Nơi đó an toàn hơn. Thật khó tưởng tượng... cuối cùng sẽ có bao nhiêu Zombie." Đầu Búa tò mò nói.
"Ừm..."
Lâm Đông khẽ gật đầu, trong lòng cũng có chút hiếu kỳ, muốn mở mang kiến thức cảnh tượng 'vạn thi không tổ', hẳn là một đợt thi triều với quy mô khổng lồ chưa từng thấy.
Ở đại lục Đông Châu, có một điểm tốt là không cần lo lắng về huyết nhục, có thể đi săn dị tộc làm thức ăn. Bù lại. cũng phải gánh chịu rủi ro bị giết.
Một lúc lâu sau, trên đường chân trời phía trước xuất hiện một tòa thi sào khổng lồ, tựa như dãy núi, liên miên bất tuyệt, hệt như một con quái thú đang ẩn mình.
Bên ngoài thi sào, vô số Zombie đã tập trung, như một biển lớn vô tận, không thấy điểm dừng.
Tòa thi sào kia dù lớn, nhưng dường như cũng không chứa hết được.
Hầu hết Zombie ở Đông Châu đều hội tụ về đây.
“Nhiều thi thật."
Lâm Đông cưỡi phi thuyền bay qua đỉnh đầu thi triều. Phía dưới, tiếng gào thét vang lên không ngớt, những khuôn mặt kinh dị dày đặc.
Không ít Zombie tinh nhuệ ngước đầu quan sát.
"Mau nhìn! Lại có phi thuyền bay tới."
"Không biết là vương giả phương nào?"
“Hắc hắc, tiếng kèn phản công sắp vang lên rồi, hãy để chúng ta thỏa thích hưởng thụ giết chóc!"
"... "
Đám Zombie lộ vẻ phấn khích, mong chờ 'đại hội đi săn' sắp tới.
Dù dị tộc rất đáng sợ, nhưng Zombie cũng không phải dạng vừa, chúng cũng khao khát giết chóc. Tóm lại... cả hai đều là những con quái vật khát máu.
Thật khó tưởng tượng, đó sẽ là một trận chiến như thế nào.
Lâm Đông cưỡi phi thuyền bay thắng vào thi sào, hướng đến vị trí tín hiệu phát đi.
Trước mắt là một bãi đất trống, đậu san sát những phi thuyền. Các loại kiểu dáng đều có, phần lớn khá cũ kỹ, thậm chí có cả những món đồ cổ từ ba mươi năm trước.
Và cũng có không ít Thi Vương tụ tập ở đây.
Đa phần đến từ Đông Châu, nhưng cũng có không ít người nhận được tín hiệu, từ những nơi khác chạy đến.
Khí tức của các Thi Vương ngoại lai mạnh mẽ hơn hẳn.
Bởi vì những kẻ có thể nhận được tín hiệu sóng điện, chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Hơn nữa, không ít người đến từ địa giới Trung Châu.
"Hử? Lại đến một kẻ nữa, lần này là ai?" Các Thi Vương ngước nhìn lên bầu trời.
"Không biết nữa, nhìn phi thuyền còn mới quá, chẳng lẽ lại là đại lão từ Trung Châu tới?"
"Xem hướng bay thì không giống..."
. „ .
Trong tiếng bàn tán của các Thi Vương, phi thuyền hạ cánh, ngọn lửa xanh lam thu lại, động cơ gầm rú tắt dần.
'Răng rắc.'
Khoang phi thuyền mở ra hai bên.
Lâm Đông và Đầu Búa bước ra.
Đầu Búa đảo mắt quan sát, ngoài mặt giữ im lặng, nhưng trong lòng sóng trào mãnh liệt. Bởi vì khí tức của các Thi Vương phía trước quá mạnh mẽ, có không ít kẻ là những nhân vật khét tiếng ở Đông Châu.
Cũng có một vài Thi Vương trông khá lạ lẫm, thậm chí chưa từng nghe tên, rõ ràng là đến từ các châu khác.
"Kia là... Minh Long?"
Vì Lâm Đông huyễn hóa thành hình tượng Minh Long, nên có vài Thi Vương nhận ra hắn.
"Sao ngay cả hắn cũng tới?"
”Gã này. Ta nghe nói dạo trước còn cuỗm cả mộ bia đi!”
"Hấp thụ xong tinh hạch rồi sao? Liền đến Đông Châu, đúng là không lúc nào ngơi tay."
"Suỵt, nói nhỏ thôi, người ta giờ là bá chủ Nam Châu đấy."
"... "
Một vài Thi Vương cấp thấp bản địa không dám đắc tội.
Lâm Đông liếc mắt nhìn một lượt, phát hiện các Thi Vương trước mắt có hình thù kỳ quái, cao thấp béo gầy đủ kiểu, bao gồm hệ sức mạnh, hệ nhanh nhẹn, biến dị bộ phận cơ thể, thậm chí cả Thi Vương dung hợp.
Trong đó có một vị có cái đầu béo tròn, còn mọc cả đôi tai lợn.
"Gã này... Heo Điễn ăn nhiều à?"
Lâm Đông thầm nhủ.
Lúc này, một vị Thi Vương bước ra, cười lớn cởi mở, vô cùng nhiệt tình.
“Hạ ha ha ha, Minh Longl"
Lâm Đông liếc nhìn, phát hiện là một Thi Vương vóc dáng vạm vỡ. Quần áo hắn lại rất sạch sẽ, một đầu tóc ngắn như bàn chải, trông rất già dặn, chỉ là ánh mắt có chút tà mị, vô tình để lộ ra một luồng lệ khí.
Thi Vương này, từ thần thái đến trang phục, đều thoát ly khỏi phạm trù Zombie.
Rõ ràng, đây là một bất tử tộc!
Hắn chính là bá chủ Đông Châu - Huyết Sát!
Lâm Đông đã nghe tiến sĩ nói qua, gã này bất kể sức chiến đấu hay trí tuệ đều không hề thấp.
Hôm nay gặp mặt, hắn không cảm nhận được bất kỳ khí tức đặc biệt nào trên người Huyết Sát, nhưng bằng trực giác, Huyết Sát chắc chắn mạnh hơn Mộ Bia.
Dù sao, sinh tồn ở Đông Châu, quanh năm giao chiến với dị tộc.
Kẻ có thể trở thành bá chủ Đông Châu, chắc chắn mạnh hơn vùng Nam Châu cằn cỗi.
"Minh Long lão đệ, ta thật không ngờ ngươi lại đến đó!"
Huyết Sát chủ động tiến lên nghênh đón.
Dù sao cùng là bất tử tộc, tuyệt đối là một sự giúp đỡ lớn trong việc tiêu diệt dị tộc.
Thấy Huyết Sát nhiệt tình như vậy, Lâm Đông mở miệng đáp lời.
"Dạo này ta vừa hay rảnh rỗi."
"À..."
Ngoài mặt Huyết Sát gật đầu, nhưng trong lòng lại kinh ngạc tột độ.
Hắn đã nghe nói ở Nam Châu có một bất tử tộc tên là Minh Long, nhưng lại vô cùng kín tiếng, từ đầu đến cuối chỉ hoạt động ở khu vực biên giới bị trục xuất, không muốn xưng bá, không muốn khuếch trương, càng không rời khỏi Nam Châu.
Không ngờ, gần đây gã lại thay đổi tính nết, diệt Mộ Bia, rồi lập tức chạy đến Đông Châu.
"Gã này... muốn quật khởi sao?"
Huyết Sát lẩm bẩm trong lòng, nhưng dù sao người ta đến giúp tiêu diệt dị tộc, đương nhiên phải hoan nghênh.
“Minh Long lão đệ, lần này quy mô xâm lấn của dị tộc hơi lớn, ta còn đang lo lắng đây, giờ có ngươi đến, nhất định có thể đi săn bọn chúng.”
"Ừm, đó là đương nhiên."
Lâm Đông mỉm cười.
Huyết Sát nhíu mày, gã này... vẫn tự tin như vậy.
Theo lý mà nói, vừa mới xử lý Mộ Bia, thực lực hẳn là không tăng lên được bao nhiêu.
Đúng lúc này, trên bầu trời lại truyền đến tiếng gầm rú, một chiếc phi thuyền nữa từ xa tiến đến, cực nhanh lao về phía này.
Huyết Sát nhìn về phía chiếc phi thuyền kia. Dù nó có hơi cũ kỹ, nhưng lại là chiếc tinh hạm bị đánh rơi từ ba mươi năm trước của loài người.
"Là cường giả Trung Châu tới..."