Nhìn lướt qua, chỉ thấy một biển zombie lít nha lít nhít.
Không giống như Tiểu Khả, Hắc Yểm không dám hành động mạo muội khi tiến đánh thành phố Lâm Sơn. Hắn dự định dẫn đầu thi triều đến ngoại thành quan sát tình hình trước.
Đợi viện quân từ các thành khác tới, hắn mới chính thức phát động tấn công.
Hắc Yểm cùng các Thi Vương khác như Cái Kéo Tay, A Bố dẫn đầu thi triều, hùng hổ tiến về phía thành phố Lâm Sơn.
Hàng vạn xác sống cuồn cuộn kéo đến, đông nghịt như cá diếc qua sông, trùng trùng điệp điệp, tạo nên một khung cảnh vô cùng chấn động.
Ánh mắt bọn chúng ánh lên vẻ phấn khởi, khí thế hung hãn ngút trời. Bị đè nén bấy lâu, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội báo thù.
Trận chiến này, không chết không thôi!
Đám zombie xuyên qua rừng cây, vượt qua những vùng hoang vu, chẳng bao lâu sau đã tiếp cận thành phố Lâm Sơn.
Hắc Yểm đưa mắt nhìn quanh, phát hiện bên ngoài thành phố yên tĩnh lạ thường, những con người vốn đang phản công lúc này đều biến mất không thấy tăm hơi.
"Tất cả đi đâu rồi?"
Khi tiếp tục tiến lên, chúng phát hiện trên mặt đất bắt đầu xuất hiện hài cốt của con người. Nhưng huyết nhục, nội tạng, đại não của họ đều bị ăn sạch, thậm chí cả tròng mắt cũng biến mất, chỉ để lại hai hốc mắt đen ngòm, cái chết vô cùng thê thảm.
Hiển nhiên, đây là tác phẩm của Lâm Đông.
"Gã này... chẳng lẽ đã giết sạch loài người rồi?"
Ngay cả Hắc Yểm cũng cảm thấy Lâm Đông có chút tàn bạo, thậm chí là biến thái, bởi vì bất kể là đá tảng hay con người, hắn đều đồ sát không phân biệt.
Còn Xẹp Sọ Não nhìn những bộ hài cốt trên mặt đất, không khỏi chép chép miệng.
“Thế này thì lãng phí quá."
Hắn vội vàng cúi rạp xuống đất, há miệng gặm nuốt...
* * *
Lúc này, Lâm Đông vẫn đang lang thang ở một nơi khác, thong dong như một ông lão đi dạo chợ.
Hắn thả ra bầy phệ nhân kiến, khiến loài người không kịp trở tay, giống như một trận cuồng phong càn quét sạch khu vực lân cận.
Những nơi hắn đi qua, tiếng la hét thảm thiết vang khắp rơi.
Đương nhiên, cũng có những giác tỉnh giả hệ nguyên tố chống cự đến cùng.
Mỗi lúc như vậy, họ lại cần một chút "trợ giúp" nho nhỏ...
Lâm Đông đưa mắt nhìn về phía xa, phát hiện trên bầu trời phía trước, lửa cháy ngút trời, những ngọn lửa nóng rực nhuộm đỏ cả nửa bầu trời.
Trên không, từng đàn phệ nhân kiến bốc hơi trong nháy mắt, hóa thành tro tàn bay lả tả.
Loài phi trùng này có một đặc tính là cực kỳ sợ lửa.
Lửa chính là khắc tinh của chúng...
"Trời nóng như vậy mà còn đốt lửa."
Lâm Đông cảm thấy thế này không ổn lắm, loại người như thế này cần chính tay hắn "trợ giúp".
Hắn sải bước tiến về phía trước.
Từ rất xa, hắn đã thấy một đội giác tỉnh giả đang thỏa sức tàn sát bầy phệ nhân kiến. Trong đó không chủ có hệ Hỏa, mà còn có cả giác tỉnh giả hệ Băng, đang trình diễn một màn băng hỏa lưỡng trọng thiên.
"Loài phi trùng biến dị này ở đâu ra vậy? Ghê tởm quá!" một thanh niên hỏi.
"Không biết, có lẽ chúng ta nên điều tra ngọn nguồn, làm rõ mọi chuyện để tránh những thứ khác lại xuất hiện."
Một người khác nói.
Hàn khí tỏa ra từ người hắn, từng luồng sương trắng bốc lên, những con phệ nhân kiến trên không trung lập tức bị đông cứng, rơi lả tả xuống đất.
Trước đó, bầy phệ nhân kiến đã giết chết một đồng đội của họ. Một khi bị chúng chưi vào cơ thể, gần như không có cách nào cứu chữa, chỉ có thể chết trong đau đớn.
Nhưng khi đã có phòng bị, mối đe dọa từ phệ nhân kiến đã giảm đi rất nhiều.
Bởi vì chúng không phải là đối thủ của các giác tỉnh giả.
Hai người không ngừng dọn dẹp bầy phệ nhân kiến, bên cạnh còn có mấy nhân viên vũ trang đang hò hét cổ vũ cho họ.
"Siêu ca, cố lên, đóng băng chết lũ côn trùng ghê tởm này đi!"
"Số lượng ít đi nhiều rồi, cố thêm chút nữal”
"Các cậu cố gắng cầm cự, chờ tôi nghỉ một lát đã."
...
Đương nhiên, những người này không chỉ đứng xem, nếu xung quanh có vài con zombie lảng vảng, họ cũng sẽ ra tay dọn dẹp.
Thế nhưng trong số họ, có một cô gái là giác tỉnh giả hệ tinh thần, giác quan cực kỳ nhạy bén, lúc này khẽ nhíu mày.
“Hả? Mọi người có cảm thấy. hình như có gì đó không ổn thì phải?”
"Không ổn chỗ nào? Không phải đang rất tốt sao?"
Đồng đội bên cạnh ngơ ngác hỏi.
Cô gái phóng ra tinh thần lực, luôn cảm thấy có thứ gì đó đang đến gần, một thứ cực kỳ nguy hiểm. Cảm giác hoảng sợ không tên dâng lên trong lòng.
"Hình như có cái gì đó đến đây!"
"Cái gì? Ở đâu?”
Đồng đội của cô vẫn chưa hiểu chuyện gì.
"Ở đây này."
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai, bóng dáng Lâm Đông xuất hiện ngay cạnh hai người.
"Ặc..."
Hai người giật mình, khoảnh khắc quay đầu lại thấy rõ gương mặt Lâm Đông, họ sợ đến dựng cả tóc gáy, tim như ngừng đập.
Nhưng sự xuất hiện của Lâm Đông đã định đoạt cái chết của cả hai.
Hắn vung đao chém một nhát, hàn quang lóe lên, một chiêu thấy máu phong hầu, hai cái đầu người lăn xuống đất.
Lâm Đông nghĩ, đã có thể phát hiện ra mình.
Vậy thì đưa cô ta về trời trước.
Những người khác trong sân phát hiện sự bất thường, lập tức căng thăng thần kinh, trong nháy mắt trở nên cảnh giác. Siêu ca, người đang đóng băng lũ kiến bay, phản ứng nhanh nhất.
"Cẩn thận!"
Hắn thậm chí không cần nhìn, băng trùy ngưng tụ trong tay, liền quay người ném tới. Kiểu tấn công này đã trở thành phản xạ bản năng của hắn.
Mũi băng trùy sắc nhọn xé gió bay đi, nhanh như đạn bắn.
Nhưng khi chỉ còn cách trán Lâm Đông mười centimet, nó bỗng dừng khựng lại giữa không trung như bị nhấn nút tạm dừng.
Đồng thời, toàn bộ lực đạo bên trên đều biến mất, mũi băng trùy rơi "choang” xuống đất.
Thi vực của Lâm Đông tiếp tục lan ra, tựa như biển máu ngập trời cuồn cuộn, sắp sửa hủy diệt tất cả.
Siêu ca không kịp né tránh, thân thể cứng đờ, ngây người đứng tại chỗ.
Nhưng không cần Lâm Đông ra tay, mấy con kiến bay nhỏ trên không trung lập tức vo ve chui vào tai hắn.
"Siêu ca!"
Những người xung quanh thấy vậy, hai mắt trợn trừng, mặt mày hoảng sợ tột độ.
"Xong rồi..."
Trong lòng Siêu ca cũng lạnh toát. Bị kiến bay chui vào người, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm.
Giác tỉnh giả hệ Hỏa bên cạnh cũng lo lắng tột cùng.
"Siêu ca, giờ phải làm sao?"
"Xem ra chỉ có thể dùng biện pháp cuối cùng."
"Hả?"
Giác tỉnh giả hệ Hỏa không hiểu.
Chỉ thấy Siêu ca chống lại áp lực của thi vực, gắng gượng rút con dao găm bên hông ra, vung tay chém vào cổ mình.
Phập!
Máu tươi bắn ra. Trước khi bầy kiến bay kịp hành hạ, hắn đã vung đao tự sát.
So với việc bị kiến bay gặm nhấm, hắn thà chọn một cái chết thống khoái hơn.
"Chuyện này..."
Giác tỉnh giả hệ Hỏa nhìn đồng bạn bỏ mình, chết lặng như trời trồng.
Mọi chuyện vừa rồi vẫn còn rất thuận lợi, trong nháy mắt đã xảy ra biến cố như vậy.
Thực sự quá đột ngột.
Hắn không tài nào chấp nhận được.
"Tao giết mày!"
Giác tỉnh giả hệ Hỏa mắt đỏ ngầu, năng lượng tụ lại quanh thân, lao đến tấn công Lâm Đông.
Đương nhiên, kết cục của hắn đã được định đoạt...
Những người còn lại như thể gặp phải thiên địch, trong lòng kinh hãi, sợ sệt không thôi, thậm chí có người còn hét lên thất thanh.
Nhưng duy chỉ có một người khác biệt, khuôn mặt anh ta tuấn tú, vẫn bình tĩnh như trước, dường như hoàn toàn không có cảm xúc của con người.
【 Đang quét... Cấp SS Thi Vương, sức chiến đấu: MAX, năng lực: Không rõ! 】