Nghe ngóng từ miệng một thanh niên, Lâm Đông biết Vương Vinh đang định xây dựng một phòng tuyến mạnh nhất, tập hợp cao thủ từ các phân bộ công ty về, có thể nói là một hội quần anh.
Nhưng với Lâm Đông, chuyện này giống một buổi tiệc hơn là phòng tuyến...
"Thật náo nhiệt."
Hắn lẩm bẩm rồi đưa mắt nhìn vào trong biệt thự, định tìm người khác hỏi han thêm.
Lúc này, cô em họ đang bước vào một phòng ngủ.
Cô mở tủ quần áo, lục lọi bên trong.
So với xe thể thao, cô nàng thích quần áo đẹp và túi xách hơn. Đem về công ty Tec cũng có thể diện.
Trong tủ treo đầy hàng hiệu, nào là trâu Mas, lừa bài, đủ loại xa xỉ phẩm rực rỡ, hoa cả mắt.
"Hả? Cái gì đây?"
Rất nhanh, cô em họ phát hiện một vật kỳ lạ. Trong tủ quần áo lại treo một sợi dây gai.
“Treo dây gai làm gì? Để thắt lưng à?”
Cô thấy khó hiểu, nhưng không nghĩ nhiều, cứ thế bỏ tất cả vào ba lô, biết đâu về dùng được.
Quần áo ở đây lại vừa người, chứng tỏ dáng người chủ nhân trước cũng xấp xỉ cô.
Cô em họ khoác lên một chiếc áo khoác trâu Mas, đi đi lại lại trước gương, bắt đầu làm dáng, rồi lấy điện thoại ra chụp ảnh.
"Đẹp quá..."
Cô ngắm nghía những bức ảnh vừa chụp, tự luyến một phen.
Nhưng khi lướt xem ảnh, động tác của cô chợt cứng đờ, con ngươi co rút lại, lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
Cô dụi mắt, hoài nghi mình nhìn nhầm.
Bởi vì trong tấm ảnh cuối, phía sau cô trong gương, lại có một bóng người.
Khoác áo trắng, mặt lạnh tanh, đang lặng lẽ nhìn chằm chằm cô.
Gặp cảnh tượng quỷ dị này, da gà cô nổi hết cả lên, sống lưng lạnh toát, một luồng khí lạnh chạy thăng lên đỉnh đầu.
Cô vội ngước mắt nhìn vào gương, quả nhiên, bóng người kia vẫn đứng sau lưng, lại còn tiến lại gần hơn một chút.
"Tê..."
Cô hít một ngụm khí lạnh, sợ đến hồn vía lên mây.
"Anh hai... Anh hai cứu mạng!"
Nhưng Lâm Đông đã phất tay lấy đi tính hạch của cô, đưa cô đi gặp anh hai luôn.
Tiếng kêu cứu tắt lịm, điện thoại rơi xuống đất.
Lâm Đông chỉ thấy con nhỏ này quá khờ, chắc mẩm không biết bí mật gì của Tec, có khi còn ít hơn cả anh hai nó, nên dứt khoát giết luôn.
Sau đó, hắn liếc nhìn chiếc điện thoại rơi dưới đất, cầm lên xem xét. Điện thoại dành cho những người thức tỉnh đều là hàng mới tinh, bắt được tín hiệu vệ tinh, vượt trội hơn hẳn, lại còn siêu bền, rơi xuống đất không trầy xước gì.
Lâm Đông xem thông tin cá nhân của cô ta.
Họ đến từ công ty Tec thành phố Mây Côn, khá gần đây, nên đến sớm nhất để xây dựng phòng tuyến.
Người tiếp ứng họ tên là Triệu Đồng, dù sao xung quanh vẫn còn vài thế lực Zombie, không hoàn toàn an toàn, để tránh họ lạc vào khu vực nguy hiểm, gây thêm phiền phức.
Các công ty Tec đều có phi hành khí, nhưng số lượng có hạn, không thể chở hết người thức tỉnh.
Mà lại tốn năng lượng quá, cứ trăm cây số lại tốn một viên tinh hạch cấp B. Công ty Tec giàu sụ, nhưng cũng phải dè sẻn, cái gì nên tiết kiệm thì cứ tiết kiệm...
Lâm Đông liếc nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng người đàn ông dẫn đầu, vừa bước ra từ một căn biệt thự, đoán chắc là Triệu Đồng, người phụ trách tiếp ứng.
"Cơ hội tốt đây."
Lâm Đông thầm nghĩ, rồi biến mất tại chỗ.
Triệu Đồng cúi đầu nhìn điện thoại, bước nhanh ra khỏi biệt thự, bởi vừa nhận được chỉ thị từ lãnh đạo cấp trên, có một nhóm người thức tỉnh từ Mây Côn nữa sắp đến, bảo anh ta đi đón.
"Đến rồi đến rồi! Chúng ta phải đi thôi!"
"Sao vừa đến lại đi? Vội vậy?"
Một thanh niên từ phía sau hỏi.
"Thì đấy... Làm công việc này mà, có giờ giấc gì đâu, bảo đi là phải đi ngay."
Triệu Đồng tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Thanh niên kia ra vẻ đã hiểu.
"Lúc nào cũng phải sẵn sàng đúng là mệt thật..."
"Đúng vậy, đợi ngăn được đợt thi triều này, tôi phải xin nghi vài ngày, nghỉ ngơi cho đã.”
Triệu Đồng ngước nhìn trời, ánh mắt lộ vẻ mong chờ.
Nhưng rất nhanh...
Anh ta nhíu mày, nhận ra có gì đó không ổn.
"Ơ? Người đâu? Sao không ai ra vậy?" Anh ta gọi mãi mà chỉ có vài người bước ra, trong khi ban nãy có hơn chục người, giờ chỉ còn năm sáu, kể cả đôi anh em họ kia cũng không thấy đâu.
...
Triệu Đồng cau mày, bắt đầu cảm thấy bất an.
Vì người thức tỉnh thính giác rất nhạy, không thể nào không nghe thấy.
Một người bên cạnh nói.
"Có khi nào họ bận việc gì không?"
"Bận gì chứ? Khu biệt thự bé tí, liếc mắt là hết, có gì cũng thấy ngay.”
Triệu Đồng nói.
"Đúng ha!"
Mấy người kia gật đầu, thấy có lý.
"Này! Chúng ta đi đây! Mau ra đi!"
Rồi họ lại gào to, khản cả cổ.
Tiếng mọi người vang vọng trên bầu trời thành phố, bao trùm cả khu biệt thự, mãi không dứt.
Nhưng khiến họ kinh hãi là, không hề có ai đáp lại.
Như đá chìm đáy biển.
"Cái này..."
Cảm giác bất an trong lòng họ càng thêm mãnh liệt.
"Anh Triệu, hay mình đi trước đi, đừng đợi ở đây nữa."
"Ừ, đi mau!"
Với suy nghĩ "chết bạn còn hơn chết tao", Triệu Đồng gật đầu lia lịa, đồng đội mất tích thì tính sau, mạng mình quan trọng nhất.
Nhưng khi họ vừa định rời đi, xung quanh khu biệt thự bỗng vang lên tiếng gầm rú của Zombie, cùng tiếng bước chân hỗn loạn, rõ ràng là một bầy Zombie lớn đang tiến đến.
“Thi Vương mạnh đến rồi!”
Chiêu Phong Nhĩ gào lớn.
Phía sau còn có Truy Tôm, Đầu Tàu, Mê Vụ, dẫn theo một đám Zombie tinh nhuệ, vây lấy mấy người. Chúng thân hình vạm vỡ, thoăn thoắt leo trèo, bò lên mái biệt thự, rất nhanh vây kín như nêm cối.
Dù thanh thế rất lớn, nhưng thật ra chẳng có tác dụng gì, chạy đến chỉ để góp vui, ghi thêm một dòng đậm nét vào chiến tích vẻ vang "cùng đại ca Cạc Cạc loạn đả".
"Nhiều Zombie quá!"
Triệu Đồng và đồng bọn nhăn mặt.
Nhưng cũng không hoảng loạn lắm, vì những tên đầu sỏ Zombie trước mắt chỉ cỡ cấp B, trong khi phe mình có không ít người thức tỉnh cấp A.
Đám Zombie này chưa chắc đã là đối thủ của họ.
"Đây là đám Zombie bị đuổi khỏi thành trước kia, yếu lắm, đừng sợ."
"Ừ, chuẩn bị chiến đấu thôi."
Những người còn lại gật đầu, đã vào tư thế chiến đấu.
Truy Tôm nghiêng đầu dò xét.
"Tai ca, bọn nó bảo anh là đầu mục nhỏ, lại còn yếu nữa."
"Hừ! Lũ người này biết cái gì, lát nữa biết tay tao."
Chiêu Phong Nhĩ nói.
Triệu Đồng nhíu mày. Một tên đầu mục Zombie bé tí mà cũng đám lớn lối, lại còn đeo cái vòng tai to tướng, trông rất ngứa mắt.
"Để tao xem mày có cái gì mà láo toét!"
Nói rồi, năng lượng nguyên tố quanh người anh ta dao động, định bắt giặc bắt vua, xử đẹp tên Chiêu Phong Nhĩ trước.
Nhưng một giây sau, một luồng uy áp còn mạnh hơn ập đến, trong nháy mắt bao trùm lấy tất cả...