Trình Lạc Y liếc nhìn, không ngờ lĩnh vực sức mạnh lại có thể dùng như vậy.
"Ê! Ăn xong sủi cảo này có bị biến thành Zombie không đấy?"
"Biến thì biến chứ sao."
Lâm Đông đáp lời qua loa.
"Cũng được..."
Trình Lạc Y cảm thấy Zombie hay con người, thật ra cũng chăng khác biệt mấy.
"Tôi chỉ là không muốn mất trí nhớ, biến thành ngớ ngẩn thôi."
"Yên tâm đi, dù cô có biến thành Zombie, tôi cũng tìm lại trí nhớ cho cô."
"Tìm lại được á?"
Trình Lạc Y có chút không tin.
"Ừ, được!"
Lâm Đông khẽ gật đầu, hứa hẹn không cần nhiều lời.
Tôn Tiểu Cường và những người khác bắc nồi, đun nước, lát sau, sủi cảo đã lục bục sôi trong nồi.
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, nhanh chóng lan tỏa hương thơm ngào ngạt.
Mọi người không ai bảo ai, đều bắt đầu ứa nước miếng.
Vì thịt bò còn lại khá nhiều, Khương Dao và những người khác nấu mấy miếng lớn, toàn chọn những phần ngon nhất, có sườn, bắp, chân.
Lại thêm chút rau dại làm gia vị, hương thơm nhanh chóng lan tỏa khắp nơi.
Còn Lâm Đông không ăn mấy món này, anh chọn bít tết tái 0.1...
Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, mọi người cuối cùng cũng được ăn cơm.
Họ không ngờ rằng, giữa thời mạt thế này, vẫn có thể được ăn những món thịnh soạn như vậy, ai nấy đều cảm khái.
“Ngưu Ngưu đáng yêu thế kia, sao lại nỡ ăn Ngưu Ngưu?”
Tôn Tiểu Cường có chút không đành lòng, rồi sụt sịt húp hai bát to.
"Xem ra bọn Hắc Bọ Cạp cũng thành thật đấy chứ, coi như không lừa gạt gì mình nhỉ."
Khương Dao cảm thán, nhưng trong lòng hiểu rõ, không phải ai cũng có thể bắt chước được cách kiếm đồ ăn của họ.
"Ô ô ô ô..."
lôn Vũ Hàng vừa ăn sủi cảo, vừa lặng lẽ lau nước mắt, trông vô cùng thảm thương.
Trần Minh liếc nhìn cậu.
"Vũ Hàng, khóc nhè à? Đàn ông con trai, đừng có yếu đuối thế chứ."
"Không phải, tại tớ nhớ mẹ..."
Tôn Vũ Hàng nghẹn ngào nói.
"Ờ."
Mọi người xung quanh đều khẽ giật mình, ít nhiều cũng có chút cảm xúc, hồi tưởng lại những người thân đã mất, bầu không khí nhất thời trở nên ngột ngạt.
Trình Lạc Y đảo mắt nhìn quanh, rồi tiếp tục ăn phần của mình.
Chẳng biết có gì đáng để nghĩ ngợi...
Bang! Bang! Bang!
Đúng lúc này, ngoài cổng sắt lớn vang lên những tiếng đập điếc tai.
Mọi người đang ăn cơm, giật mình như thỏ đế, lập tức nín thở, thần kinh căng như dây đàn, có người thậm chí vô thức nắm chặt vũ khí.
"Người của tổ chức Hắc Bọ Cạp tới."
"Có khi nào chúng ta bị lộ rồi không?"
"Giờ làm sao?"
). .
Trong sân nhất thời im bặt, ai cũng không nói thêm lời nào.
"Mở cửa, mở cửa!"
Bên ngoài vọng vào một giọng nói thô kệch, cùng với tiếng phá cửa ầm ĩ không ngớt.
"Tôi ra xem sao."
Trình Lạc Y đặt bát đũa xuống, đứng dậy đi về phía cổng lớn.
Trong lòng lại nghĩ, bây giờ đang là giữa giờ nghỉ ngơi, có thể ứng phó thì ứng phó, đừng làm lỡ bữa cơm của mình.
Cô đi đến trước cổng, lạch cạch mở khóa, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa, hé ra một khe hở.
Ánh mắt liếc ra ngoài, phát hiện quả nhiên có một gã trung niên râu ria xồm xoàm đang đứng trước cửa, sau lưng còn có hai tên tùy tùng.
"Đang giờ nghỉ ngơi, các người đến đây làm gì?" Trình Lạc Y hỏi thẳng.
"Hà?"
Gã râu ria nhìn thấy một gương mặt xinh xắn xuất hiện trong khe cửa, ánh mắt vô cùng kinh ngạc.
"Cô là người mới à? Trông lạ mắt đấy."
"Ừ, tôi mới đến đây không lâu."
Trình Lạc Y nói thật.
"À.
Gã râu ria dò xét nói.
"Tôi là người từ khu vườn bên cạnh, đến nhắc nhở các người một chút, đừng quên giao ba mươi người sống sót cho công ty Tec."
"Được, biết rồi."
Trình Lạc Y nói rồi định đóng cửa, sốt ruột quay lại ăn cơm.
"Ấy, khoan đã.
Gã râu ria vội chụp lấy mép cửa.
Trình Lạc Y cau mày, đã có chút mất kiên nhẫn.
"Còn gì nữa?"
"Hắc hắc, không có gì, chỉ là thấy cô xinh quá thôi, tôi là người đứng thứ hai ở khu vườn bên cạnh, nếu cô không sống nổi ở đây, có thể qua bên đó tìm tôi."
Gã râu ria nở một nụ cười dâm đãng, hiển nhiên là đã để ý đến nhan sắc của cô.
Trình Lạc Y ngược lại cũng không từ chối.
"Được, vậy ngày mai tôi qua tìm anh nhé."
"OK, không vấn đề."
Mắt gã râu ria lộ vẻ hưng phấn, xoa xoa tay như ruồi bâu, có vẻ vô cùng mong đợi, rồi dẫn hai tên thủ hạ quay người bỏ đi.
Trình Lạc Y đóng cửa lại, khóa cẩn thận, rồi trở lại sân, định tiếp tục ăn nốt bữa cơm.
Mọi người thấy không có chuyện gì, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Sao thế?"
Trần Minh tò mò hỏi.
Trình Lạc Y lắc đầu.
"Không có gì, người bên cạnh, nhắc chuyện giao dịch với công ty Tec thôi."
"À à, không có gì là tốt rồi."
Mọi người lại tiếp tục ăn ngấu nghiến.
Bữa cơm này kéo dài rất lâu, đến tận hai tiếng đồng hồ, cho đến khi họ thực sự không thể ăn thêm được nữa, ai nấy bụng dưới đều căng tròn.
Kể từ khi mạt thế ập đến, họ đã lâu lắm rồi mới được ăn no nê như vậy.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, ánh tà dương khuất bóng, vệt nắng cuối cùng biến mất, ánh trăng bạc treo lên, bao phủ mặt đất.
Đêm tối hoàn toàn buông xuống.
Trong thành Hắc Bọ Cạp, lác đác vài nơi sáng đèn, bên ngoài không ngừng có người tuần tra.
So với ban ngày, nơi này yên tĩnh hơn nhiều, nhưng thỉnh thoảng vẫn có vài tiếng kêu thảm thiết, hoặc tiếng khóc lóc, vang vọng trong đêm tối, nghe rợn người.
Con người có một nhược điểm, đó là cần nghỉ ngơi.
Trình Lạc Y và những người khác nhao nhao tìm chỗ ngủ, đồng thời họ không hề phòng bị, cũng không cắt cử người gác đêm.
Theo lời cô nói, đằng nào cũng có người không ngủ được, tiện thể trông đêm luôn... Hơn nữa, như vậy còn an toàn hơn cả ngủ trong hầm trú ẩn.
"Chán thật..."
Lâm Đông một mình đứng trong sân, buồn bực ngán ngẩm.
Chiều nay, anh đã thôn phệ xong tinh hạch cấp A+ của La Trạch, tốc độ hấp thụ năng lượng của anh bây giờ cực nhanh.
Trước kia có thể cần một hoặc hai ngày, nhưng bây giờ chỉ vài canh giờ là đã hấp thụ xong.
Hơn nữa...
Lâm Đông cảm nhận rõ ràng, tinh hạch cấp A+ không còn giúp anh tăng tiến nhiều nữa, đây là điềm báo sắp bước sang giai đoạn tiếp theo, đồng thời cũng là một bình cảnh khó phá.
Anh cần nhiều tinh hạch cao cấp hơn...
Cánh cổng sắt trước mặt vẫn khép chặt, từ khi gã râu ria đến đây một chuyến, vẫn không có động tĩnh gì.
“Hay là ra ngoài đi dạo đi."
Lâm Đông nghĩ thầm, muốn ra ngoài xem thử, bên ngoài còn có gì.
Thành Hắc Bọ Cạp này không giống như công ty Tec, không có những thủ đoạn công nghệ cao để quét hình giám sát, vì vậy khả năng ẩn nấp của Lâm Đông được phát huy tối đa.
Chỉ cần không gặp phải dị năng giả hệ tinh thần cấp cao, anh có thể muốn làm gì thì làm...
Lâm Đông đi về phía cổng sắt, dùng thi vực xuyên qua, ra ngoài đường phố.
Có không ít thành viên Hắc Bọ Cạp đang đi lại tuần tra trên đường.
Có người đi ngay trước mặt Lâm Đông, vẫn cười nói với nhau, hoàn toàn không phát giác ra anh.
Lâm Đông không để ý đến bọn họ, mà hướng mắt nhìn về phía xa.
Ở đó có một tòa kiến trúc sáng đèn.
Những nơi khác đều tối om, chỉ có nơi đó đèn đuốc sáng trưng, vô cùng dễ thấy, đồng thời bên trong tiếng người huyên náo, thỉnh thoảng còn vọng ra tiếng gào thét của con người, vô cùng náo nhiệt...
"Bên trong làm gì nhỉ?”