Lâm Đông chậm rãi tiến lên.
Gã thanh niên kia không hề hay biết, vẫn đang ngấu nghiến rau quả.
Trước khi chết được ăn no nê, trong cái mạt thế này, cũng coi như một dạng may mắn.
Lâm Đông vung đao chém xuống gáy hắn, lưỡi đao sắc bén dễ dàng xuyên qua, tạo ra tiếng ma sát giữa kim loại và thịt.
Đầu gã thanh niên lìa khỏi cổ, lăn vài vòng trên đất rồi dừng lại, mắt vẫn trợn trừng, miệng còn ngậm mấy cọng rau.
Máu tươi ấm nóng bắn tung tóe lên đống rau quả, không ngừng run rẩy.
"Hửm?"
Mấy tên đồng bọn bên cạnh đang ăn ngon lành, quay đầu lại nhìn, đều giật mình, ngây người tại chỗ.
Mẩu hành tây cắn dở rơi khỏi miệng bọn chúng.
"Chắc là hành tây nhiều vị quá."
Lâm Đông lao tới, vung đao quét ngang.
Hai tên trước mặt chỉ là giác tỉnh giả cấp B, chưa kịp phản ứng, hai cái đầu đã rơi xuống đất.
Bên ngoài lều rau quả, Nam Phong Dã nhíu mày, lờ mờ nghe thấy tiếng động bên trong, hít sâu một hơi, ngửi thấy mùi máu tanh.
Hắn là giác tỉnh giả Thủy hệ cấp A+, thuộc hàng cao thủ trong Nam Phong nhất tộc.
"Khoan đã..."
Nam Phong Dã vội vã khoát tay, ngăn đâm tộc nhân đang thu thập vật liệu phía sau, vẻ mặt cảnh giác.
"Trong lều có gì đó!"
"Onii-chan, chắc là người của chúng ta ở trỏng mà?"
Một cô gái hỏi.
Nam Phong Dã lắc đầu.
“Không cảm nhận được khí tức của bọn họ nữa.”
"Cái gì?"
Mọi người xung quanh kinh ngạc, không khỏi nghĩ tới những tộc nhân mất tích, chẳng lẽ kẻ chủ mưu đứng sau mọi chuyện đang ở ngay đây?
"Vậy giờ sao?" Cô gái lo lắng.
"Phải bình tĩnh, đừng hoảng sợ. Đi xem thử có yêu ma quỷ quái gì, rồi tìm người của chúng ta về!"
Nam Phong Dã nói.
"Không hổ là onii-chan..."
Cô gái ôm hai tay trắng nõn, mắt lộ vẻ sùng bái.
Nam Phong Dã được xem là thanh niên tài tuấn trong tộc, thực lực cấp A+, chỉ đứng sau tộc trưởng, có uy tín nhất định.
Cô gái và hắn là anh em họ, nhưng ở cái xứ đảo này, quan hệ anh em có đứng đắn hay không thì khó nói.
Nam Phong Dã ra hiệu cho tộc nhân.
Bọn họ tỏa ra hình quạt, bao vây lều lớn, bước chân rất nhẹ, không gây ra tiếng động.
Mọi người căng thẳng thần kinh, chú ý đến tiếng động trong lều.
Nam Phong Dã lại ra hiệu.
Hai người thoăn thoắt di chuyển, đến hai bên cửa lều, ghé tai lắng nghe, phát hiện bên trong im ắng.
Cả hai liếc nhau, gật đầu xác nhận.
Rồi bất ngờ vén màn lều lên.
Nhìn vào bên trong, ngoài rau quả vương vãi và mấy dụng cụ trồng trọt, không thấy bóng người nào.
Chỉ có mùi máu nhàn nhạt trong không khí.
"Không có?"
Hai người ngạc nhiên.
Nhưng ngay lúc đó, bọn họ cảm thấy có gì đó đang đến gần, một cảm giác nguy hiểm vô hình trỗi dậy từ đáy lòng.
Lâm Đông từ từ xuất hiện phía sau bọn họ.
Sát ý lan tỏa, hai người run rẩy, cảm giác như rơi vào hầm băng, vô thức quay đầu lại.
Một thanh trường đao xé gió, lưỡi đao lóe sáng, đã ở ngay trước mắt.
Hai người không kịp trốn tránh, chỉ cảm thấy cổ mát lạnh, rồi trước mắt tối sầm, hoàn toàn mất ý thức
"Hắn... Hắn ở đó!"
"Đây rốt cuộc là quái vật gì?"
"Không biết..."
"Nhanh! Tấn công!"
. „ .
Đám người phía sau lập tức phát hiện ra Lâm Đông, năng lượng hội tụ quanh thân, thi triển năng lực thức tỉnh, băng trùy, hỏa cầu, đủ loại công kích đồng loạt bắn về phía hắn.
Thực ra, không phải bọn chúng phát hiện ra Lâm Đông, mà là Lâm Đông để bọn chúng phát hiện.
Đối phó với lũ tép riu này, không cần thiết phải ẩn mình.
Cứ việc thoải mái tàn sát!
Mắt Lâm Đông lóe lên ánh đỏ.
Thi vực kinh khủng lan tỏa, uy áp khủng khiếp như bão táp quét ngang.
Vài người bị bao phủ, cơ thể đóng băng, run rẩy.
Rồi ngã xuống đất.
Mất khả năng chiến đấu.
“Chạy maul”
Mấy người xung quanh kinh hãi, như thể nhìn thấy biển máu ngập trời đang cuồn cuộn về phía mình, chỉ cần sa chân vào, chắc chắn chết không chôn thây!
Nhưng bọn chúng quá chậm, lại có vài người bị thi vực nghiền nát.
"Anh Dã! Giờ sao?"
Cô gái thấy tộc nhân ngã xuống liên tục, sợ hãi, trốn sau lưng hắn.
Nam Phong Dã nhíu chặt mày, mặt tối sầm, nhớ lại những miêu tả về quỷ thi trong hồ sơ.
Kẻ trước mặt rất có thể là Thi Vương!
Hắn có năng lực lĩnh vực, có thể ẩn nấp, di chuyển bất chấp địa hình, đúng là một tồn tại vô giải!
"Hôm nay ta sẽ tiễn mày!"
Nam Phong Dã nghiến răng, năng lượng tập trung quanh thân, tỏa ra vầng sáng xanh nhạt.
“Thủy độn! Thác nước lớn chỉ thuật!”
Hắn quát lớn, nguyên tố nước quét ra, như một con trường long, tốc độ càng lúc càng nhanh, hình thành một cơn lốc nước.
Năng lượng Thủy hệ tràn ngập.
Uy thế trông có vẻ lớn.
Nhưng so với Lâm Đông thì hắn còn kém xa, vừa chạm vào thi vực đã tan rã, không có chút sức chống cự.
"Âm!"
Một tiếng trầm đục vang lên, Nam Phong Dã cũng bị đánh bay, vạch ra một đường vòng cung, ngã xuống đất.
Hắn nhắm nghiền mắt, thất khiếu đổ máu, xem ra không sống nổi.
"Onii-chan!"
Cô gái kinh hãi, vội chạy tới, quỳ xuống xem xét vết thương cho hắn, nước mắt tuôn trào, khóc lớn.
...
"Sủa cái gì?"
Lâm Đông nghiêng đầu, rồi thân hình lóe lên, lướt qua cô gái.
Một cái đầu rơi xuống đất.
Cả nhà kho lại chìm vào tĩnh lặng...
...
Lúc này bên ngoài, hơn ngàn giác tỉnh giả vẫn đang ráo riết tìm kiếm, không thấy manh mối gì ở phía trước doanh địa, họ dần tiến sâu vào hậu phương.
Nam Phong Lăng đảo mắt, trong lòng càng thêm sốt ruột.
Tiểu Dã sao còn chưa về?
Thấy người của Tec sắp tìm thấy nhà kho, e rằng sẽ bị bắt tại trận...
Nam Phong Lăng tính toán trong đầu, phải nghĩ cách ngăn bọn chúng lại.
Hắn lập tức đến chỗ đội ngũ dẫn đầu, nói với gã giác tỉnh giả.
"Theo kinh nghiệm của tôi, quỷ thi có lẽ ở phía trước doanh địa, không thể nào ở hậu phương, chúng ta nên quay lại tìm thử xem."
"Quỷ thi xuất quỷ nhập thần, khó mà nói trước được."
Gã giác tỉnh giả đáp, hắn là Nhị Hổ trong Lâm Sơn tứ hổ, tên là Hàn Tĩnh Xuyên, phụ trách toàn bộ doanh địa.
Nam Phong Lăng cau mày.
"Ông phải tin tôi, không ai hiểu quỷ thi hơn tôi đâu!"
"À, trước đó có người nói vậy rồi, giờ đi chầu trời rồi."
Hàn Tĩnh Xuyên không tin hắn, dẫn mấy trăm giác tỉnh giả tiến thẳng vào nhà kho.
Vừa vào, họ đã thấy dấu vết có người đến, thùng nước bị uống, cửa lều bị mở.
Nam Phong Lăng cau mày, thầm nghĩ lần này phiền phức rồi, nếu bị Tec phát hiện, thanh danh đố bể thì không nói, chắc chắn còn bị chấm dứt hợp tác.
"Đi lục soát đi."
Hàn Tĩnh Xuyên ra lệnh.
Đám giác tỉnh giả tản ra, bắt đầu lục soát kỹ lưỡng.
Nam Phong Lăng càng thêm lo lắng, có tật giật mình, ngón chân không ngừng gõ xuống đất, nghĩ xem nên lấy cớ gì để biện bạch khi bị bại lộ.
Một đội giác tỉnh giả vội vã chạy về.
"Báo cáo! Trong kho không một bóng người."
"Cái gì?"
Nam Phong Lăng trợn mắt, vô cùng kinh ngạc, đồng thời nhanh chóng nhận ra, có gì đó không đúng!
...