“Cứ nói đi?”
Khóe miệng Long Phi hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười dâm tà.
Đám thành viên Hắc Bọ Cạp phía sau hắn cũng nhao nhao xúm lại.
"Cựu lãnh đạo cấp cao của công ty Tec cơ đấy, không biết mùi vị sẽ thế nào nhỉ..."
"Lão tử thích nhất là chinh phục loại này."
"Không biết. có mướt không?”
"A ha ha ha ha ha..."
"..."
Cả bọn cười lớn bàn tán, chẳng kiêng dè gì.
"Các ngươi..."
Liễu Bạch Nguyệt nhíu chặt mày.
Bàn tay to của Long Phi đã chộp về phía chiếc cổ thanh tú của cô, sắp giở trò đồi bại.
Liễu Bạch Nguyệt đã sớm phòng bị tình huống này. Cô lập tức rút con dao găm từ bên hông, nhưng không phải để phản kháng, mà kề ngay lên cổ mình.
"Đừng ai bước tới! Nếu không tôi sẽ chết ở đây, các ngươi sẽ không chiếm được gì đâu."
"Ồ?"
Đám người khựng lại, khẽ nhíu mày, nhận ra người phụ nữ này tính tình rất cương liệt.
Một thanh niên trong số đó nhìn quanh, suy nghĩ một chút rồi nói.
"Chết cũng được đấy chứ?"
"...". Liễu Bạch Nguyệt tức đỏ mặt, thầm rủa lũ vô sỉ, cái gì cũng dám làm.
"Nếu tôi chết, sẽ không ai đưa virus vào công ty, các ngươi chẳng vớt vát được gì đâu."
...
Long Phi nghe vậy thì trầm ngâm, ánh mắt tà ác cũng dịu đi, buông cổ tay cô ra, lùi lại một bước.
"Thôi được, hôm nay tạm tha cho cô một lần."
Liễu Bạch Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
"Vả lại sau này tôi có thể chỉ huy tác chiến, vạch kế hoạch cho Hắc Bọ Cạp. Với thân phận là lãnh đạo cấp cao của công ty Tec, các ngươi nên tin tôi có năng lực đó."
“Không, tao không tin.”
Giọng Long Phi lại lạ thường có chút chân thành, "Nếu cô thật sự có năng lực đó, Lâm Sơn thành phố đã không bị công phá, cô đã không đến mức rơi vào tình cảnh này."
"..." Liễu Bạch Nguyệt im lặng, những chuyện của mình, đều lọt vào tai Hắc Bọ Cạp rồi sao? Quả không hổ là vết nhơ theo cô cả đời.
"Yên tâm, lần này tôi nhất định sẽ chứng minh bản thân, trở lại đỉnh cao vốn thuộc về mình!"
Không nên ở lâu với Hắc Bọ Cạp, tránh bị người khác trông thấy cả hai trò chuyện, đến đây thôi.
Liễu Bạch Nguyệt cầm lấy USB, theo đường cũ trở về, hướng về phía công ty.
Long Phi và đồng bọn đứng tại chỗ, ánh mắt dò xét bóng lưng cô rời đi.
Một tên đàn em hỏi.
"Phi ca, cứ để ả về như vậy sao?"
"Sốt ruột gì, ả đã phản bội công ty Tec, lại còn liên hệ với chúng ta, sớm muộn gì cũng rơi vào tay chúng ta thôi."
...
Liễu Bạch Nguyệt một đường trở về công ty Tec, lại biến thành dáng vẻ lén lút, cẩn thận tránh né máy bay giám sát, ngược lại trên đường rất thuận lợi.
Sau đó, cô phải cắm virus, giành quyền khống chế người cải tạo.
Trong một hành lang lờ mờ, phía trước là cánh cửa hợp kim nặng nề, bên cạnh có điểm sáng màu xanh lục nhấp nháy.
Đây là khu vực trọng yếu của công ty Tec, kiểm soát internet, thông tin, cũng là nơi người cải tạo 09 ở.
Liễu Bạch Nguyệt nhìn quanh một lượt rồi nhanh chóng bước tới.
【Đề nghị tiến hành xác minh thân phận...】
Khi phát hiện có người đến gần, điểm sáng màu xanh lục bên cạnh cửa hợp kim biến thành một tia quét, bắt đầu quét hình.
Liễu Bạch Nguyệt đứng trước cửa, tia sáng xanh lục quét qua người cô, bao gồm khuôn mặt, con ngươi, vân tay.
Dù bây giờ cô chỉ là nhân vật mờ nhạt trong công ty, nhưng dù sao cũng từng là trợ lý của Diệp Giản, cũng coi như lãnh đạo cấp cao, có quyền hạn vào khu vực này.
[Phân biệt thành công. Hoan nghênh tiến vào }
Răng rắc!
Cửa hợp kim xoay tròn mở ra.
Bên trong ánh sáng rực rỡ, tường trắng tinh, không một hạt bụi, khiến người ta hơi hoa mắt.
Có rất nhiều thiết bị cỡ lớn, bao gồm máy chủ công ty, tích tích rung động, đang vận hành.
Liễu Bạch Nguyệt lộ vẻ quyết tâm, bước lên phía trước.
"Dừng lại!"
Một giọng nữ vang lên sau lưng cô.
Liễu Bạch Nguyệt nhíu mày, bị phát hiện rồi sao? Nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, với kinh nghiệm của một cựu lãnh đạo, cô vẫn có chút kỹ năng diễn xuất.
Chậm rãi quay đầu lại, một cô gái tóc ngắn xuất hiện trong tầm mắt. Cô mặc bộ đồ tác chiến bó sát người màu đen, tôn lên dáng người quyến rũ, bên hông đeo một con dao găm, trông rất già dặn.
Cô gái tên là Triệu Tiểu Xuân, là cao thủ được công ty Tec khác cử đến hỗ trợ.
Khu vực này là trọng địa của công ty, Diệp Giản không thể không phái người trấn giữ, dù anh ta có "nằm thẳng" đến đâu, anh ta vẫn rất nghiêm túc với cấp dưới, những việc cần làm vẫn phải làm.
"Liễu tổng, cô đến đây làm gì?"
"Tôi..."
Liễu Bạch Nguyệt há miệng, ứng phó: "Tôi đến kiểm tra xem có máy móc nào trục trặc không."
”Ó? Vào lúc nửa đêm thế này. cô đến kiểm tra máy móc trục trặc?”
Triệu Tiểu Xuân nheo mắt, lộ vẻ nghi ngờ.
Bây giờ đã hơn hai giờ sáng, nếu muốn kiểm tra, bình thường phải là ban ngày mới đúng.
Liễu Bạch Nguyệt tỏ vẻ trấn định.
"Tôi không ngủ được, hơi mất ngủ, nên muốn làm vài việc."
"Vậy được, tôi đi cùng cô kiểm tra nhé. `
Triệu Tiểu Xuân bước đến bên cạnh cô, rõ ràng có chút không tin tưởng.
"Được thôi..."
Liễu Bạch Nguyệt nghiến răng, thấy không thể rũ bỏ cô ta, đành phải đồng ý trước rồi tính.
Hai người cùng đi vào bên trong, các thiết bị kêu tích tắc, có nhiều loại đèn nhỏ lấp lánh, trông rất tinh vi.
Một số thiết bị còn có năng lượng tỉnh hạch luân chuyển bên trong, mấy ống lớn như mãng xà, kéo lê trên mặt đất, nối liên với một kho bảo dưỡng.
Kho bảo dưỡng được che chắn bằng thủy tinh trong suốt, có thể nhìn thấy một thanh niên đầu trọc, đẹp trai nằm bên trong, hai mắt nhắm nghiền, rất yên tĩnh, chính là người cải tạo 09!
Do vấn đề kỹ thuật của công ty, người cải tạo không thể thu năng lượng thông qua thôn phệ tinh hạch, đành phải dùng phương pháp này để bổ sung năng lượng, tiến hành bảo dưỡng.
Bên cạnh kho bảo dưỡng có một máy tính, màn hình nhấp nháy, hiển thị các thông số và chương trình vận hành của 09.
Liễu Bạch Nguyệt chỉ cần cắm virus vào, có thể xuyên tạc nó, giành quyền khống chế.
Kế hoạch sắp thành công, chỉ còn một bước cuối cùng, nhưng Triệu Tiểu Xuân ở ngay bên cạnh, căn bản không có cơ hội ra tay.
"Liễu tổng, cô kiểm tra xong chưa ạ?" Triệu Tiểu Xuân hỏi.
"Ừm... Kiểm tra xong rồi."
Liễu Bạch Nguyệt dù trong lòng sốt ruột, nhưng cũng chỉ có thể gượng nói.
"Vậy chúng ta đi được chưa?"
"À, được."
Liễu Bạch Nguyệt đáp, nhưng vẫn đứng im tại chỗ, không biết đang nghĩ gì.
Triệu Tiểu Xuân lộ vẻ hiếu kỳ.
"Liễu tổng, cô sao vậy?"
"Tiểu Xuân, cô cảm thấy... Diệp Giản là người thế nào?"
Liễu Bạch Nguyệt vẫn không nhúc nhích, ngước mắt nhìn cô ta, hỏi một câu chẳng liên quan.
"Hả?"
Triệu Tiểu Xuân lập tức kinh ngạc.
Đây là... ý gì???