Trong phòng khách, bàn ăn đã bị Đào Tử “càn quét” sạch sẽ. Bụng nàng tròn căng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ thỏa mãn.
"Con no rồi, cảm ơn mọi người đã cho con đồ ăn."
"Không có gì, cháu cứ tự nhiên."
Trần Minh và những người khác mỉm cười đáp lại.
Đào Tử càng thêm cảm động, cảm thấy họ thật tốt bụng, trong tình cảnh vật tư khan hiếm thế này vẫn sẵn lòng chia sẻ đồ ăn cho mình.
Nghĩ đến đó, hốc mắt nàng lại đỏ hoe.
Đúng lúc này, Tôn Tiểu Cường cười hề hề, liếc mắt nói:
"Lâm Đông, cô bé ăn no rồi, mau lấy đồ ngon của chúng ta ra đi."
"Hả??"
Vẻ mặt cảm động của Đào Tử cứng đờ, có chút ngơ ngác.
Ý hắn là gì?
Nhưng Lâm Đông hướng mắt ra ngoài, khứu giác nhạy bén đã ngửi thấy mùi máu tươi, thậm chí còn lờ mờ nghe được tiếng la hét cuồng loạn.
"Tạm thời chưa ăn được đâu, vận động một chút đã."
"Vận động gì cơ?"
Tôn Tiểu Cường ngơ ngác hỏi.
Vừa đứt lời, bên ngoài đã có tiếng bước chân vội vã tiến đến, cửa phòng bật mở.
Đỗ Văn Đào và Tiểu Trân hốt hoảng chạy vào, vẻ mặt lo lắng.
"Mọi người ơi, có quái vật tấn công vào rồi, chỗ này có thể gặp nguy hiểm đấy."
"Lại quái vật... Thật phiền phức."
Tôn Tiểu Cường bĩu môi.
"Mẹt"
Đào Tử kêu lên một tiếng rồi lao vào lòng Tiểu Trân, ôm chặt lấy cô.
Tiểu Trân vuốt ve đầu con gái, vỗ về an ủi:
"Mẹ ở đây, đừng sợ, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con."
Lúc này mọi người mới nhận ra, Đào Tử chính là con gái của Tiểu Trân. Nhìn kỹ lại, hai người quả thực có vài phần giống nhau.
lôn Vũ Hàng hạ giọng nói:
"Chú Trần, con người ta con lớn thế rồi."
"Ừ, thế thì tốt, đỡ rắc rối."
Trần Minh nhìn chằm chằm Tiểu Trân, thẳng thừng đáp.
Trình Lạc Y đứng dậy, cầm lấy thanh trường đao bên cạnh.
“Đi thôi, ra ngoài xem thế nào.”
"Được!"
Mọi người đồng thanh đáp lời rồi đi theo cô ra khỏi phòng khách.
Vừa bước ra ngoài, gió đêm lạnh lẽo thổi đến, mang theo một luồng khí lạnh lẽo. Lúc này, mọi người xung quanh hoảng loạn, ùa nhau ra khỏi phòng, tụ tập lại một chỗ.
Nếu tình hình xấu đi, họ sẽ từ bỏ ốc đảo và chạy trốn đến nơi khác.
“Đào Tử, con có sợ không?”
Tiểu Trân hỏi.
"Con không sợ."
Cô bé mím môi, lắc đầu: "Mẹ! Cha đâu rồi ạ? Cha đi làm nhiệm vụ vẫn chưa về ạ?"
"Cha... Ừ, đúng vậy, còn lâu lắm cha mới về."
Tiểu Trân cố nén nỗi đau buồn nói.
Chồng cô đã chết ở cung điện dưới lòng đất hôm nay, nhưng cô sợ con gái không chịu nổi nên vẫn đang giấu chuyện.
Cô bé ngẫm nghĩ rồi nói:
"Nếu có ba ở đây, ba sẽ bảo vệ con."
"Ừ... Sẽ, ba sẽ luôn bảo vệ con."
Sống mũi Tiểu Trân cay xè, cố gắng kìm nén nước mắt, nỗi đau mất chồng lan tỏa trong lòng.
Vì sao... lại bỏ mẹ con con mà đi?
Đối mặt với thế giới tàn khốc này, mẹ con cô phải làm sao mới có thể sống sót?
Lúc này, Trần Minh bước lên trước, nở một nụ cười hiền, xoa đầu Đào Tử.
"Chú cũng sẽ bảo vệ cháu."
"Dạ, cháu cảm ơn chú.”
Đào Tử lễ phép cảm ơn.
Tiểu Trân nhìn Trần Minh, khẽ nhíu mày, nhưng thấy anh cũng chỉ an ủi Đào Tử nên không nói gì thêm.
Tôn Vũ Hàng vội vàng kéo Trần Minh lại.
"Chú Trần, đến nước này rồi mà chú vẫn còn tơ tưởng đến mẹ của người ta à, không hay đâu?"
“lôi thật lòng muốn bảo vệ hai mẹ con.”
Trần Minh đột ngột quay đầu, trong ánh mắt cà lơ phất phơ thường ngày, hiếm khi lộ ra vẻ chân thành tha thiết.
"Ặc..."
Tôn Vũ Hàng ngớ người.
Sao tự dưng nghiêm túc thế?
Thấy Trần Minh trở nên đứng đắn, anh vẫn không quen cho lắm. Chăng lẽ. lần này chú ấy gặp được chân ái rồi?
...
Mọi người cùng nhau tiến lên.
Phía trước, giao tranh ngày càng ác liệt. Một số lượng lớn bọ cạp biến dị độc tụ tập, chỉ cần bị chúng chích trúng, chưa đầy năm giây, người đó sẽ co giật toàn thân, sùi bọt mép.
Không chỉ có bọ cạp, những loài quái vật khác cũng xuất hiện, như các loại độc trùng, rết khổng lồ, rắn biến dị... với số lượng đông đảo tương tự.
Ốc đảo bị tấn công, Loan Hữu và các cấp cao khác bị kinh động, vội vã đến chiến trường, dẫn quân chỉ huy chiến đấu.
"Không ổn rồi! Sao lần này quái vật lại nhiều thế?"
"Ai mà biết được, cảm giác không phải là ngẫu nhiên."
Các nhân viên cấp cao ở hậu phương nhíu mày bàn tán.
Bị quái vật tấn công không phải là chuyện lạ, nhưng trước đây chỉ có mười mấy con, hoặc một đàn nhỏ. Lần đầu tiên họ thấy một cuộc tấn công quy mô lớn như đêm nay.
“Hôm nay quái vật rất bất thường."
Loan Hữu suy nghĩ nguyên nhân.
Con trai ông, Loan Hồng Phi, cũng ở bên cạnh.
"Cha! Có phải vì phiến đá kia không? Năng lượng kỳ dị trên đó có thể khiến sinh vật tiến hóa, mà giác quan của dị thú lại nhạy bén hơn người thường, có lẽ chúng đã nhận ra."
"Ừm, có lý đấy."
Loan Hữu suy nghĩ một chút rồi gật đầu, cảm thấy có khả năng. Có lẽ việc Lâm Đông lấy phiến đá ra đã thu hút sự chú ý của lũ dị thú.
Vì điều khác biệt lớn nhất giữa hôm nay và những ngày khác chính là sự xuất hiện của họ.
Quái vật hung hãn xông lên phía trước.
Môi trường ốc đảo khắc nghiệt, nhưng những người được bồi dưỡng để trở thành giác tỉnh giả đều rất dũng cảm thiện chiến, nên họ có thể cầm cự được trong một thời gian.
"Giết!"
Họ vung vũ khí hoặc sử dụng năng lực, đánh giết quái vật biến dị. Máu me văng tung tóe, thậm chí một số còn mang tính ăn mòn, bắn xuống đất gây ra những tiếng động lớn.
Nhưng đúng lúc này, trong bóng tối phía xa, một luồng khí thế hung ác tràn ngập, bao trùm lên đám giác tỉnh giả.
Cảm giác này khiến người ta lạnh sống lưng, không khỏi giật mình. Đó là nỗi sợ hãi đến từ sâu trong gen.
"Thứ gì vậy?"
"Chắc chắn có quái vật biến dị mạnh mẽ xuất hiện!"
TNó ở đâu?”
"Không biết, mọi người cẩn thận!"
"... "
Mọi người như ngồi trên đống lửa, vô cùng cẩn trọng.
Một thanh niên nọ đảo mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm mối nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào. Đột nhiên, anh cảm thấy mình cao lên, tầm nhìn cũng rộng hơn.
"Chuyện gì thế này?”
Anh kinh ngạc, nhưng nhanh chóng nhận ra điều gì đó, vội vàng cúi xuống nhìn chân. Anh phát hiện, không biết từ lúc nào... vị trí anh đang đứng đã được nâng lên bởi một cồn cát khổng lồ.
Khi cồn cát ngày càng cao, cát vàng trượt xuống xung quanh.
Dần dần lộ ra những lớp vảy đen kịt bên dưới, nặng nề như sắt thép, vô cùng cứng rắn.
"Này! Quái vật ở dưới chân cậu kìa, ngẩn người ra làm gì, mau chạy đi!" Người đứng cách đó không xa lo lắng nhắc nhở.
Á à, đúng rồi!"
Thanh niên lúc này mới phản ứng, vội vàng nhảy lên.
Nhưng anh còn chưa kịp chạm đất.
Một cái đầu rắn khổng lồ từ dưới cát chui lên, thuận thế ngậm lấy thanh niên đang rơi xuống giữa không trung rồi nuốt chửng.
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, mọi người đều kinh hãi.
Con rắn này to như một chiếc xe con, thân hình cường tráng, cần hai người ôm mới xuể.
"Con rắn biến dị lớn thật..."
"Sao nó lại trồi lên từ cồn cát thế kia?"