Xung quanh máu đen văng tung tóe, zombie không ngừng ngã xuống, người cải tạo mặt không chút biểu cảm, hệt như một cỗ máy giết chóc.
"Hắn là quái vật gì?"
Cái Kéo bị đâm xuyên bả vai, máu đen chảy không ngừng, đã bị thương.
Ngay lúc đó, giữa không trung lại có hỏa cầu và băng trùy rơi xuống, nổ văng hoặc xuyên thủng đám zombie đàn em, đội giác tỉnh giả cùng người cải tạo từ xa chạy đến.
"Lũ zombie ghê tởm! Chết đi!"
“Hôm nay giết sạch các ngươi!”
"Đừng chạy!"
". . ."
Bị ức hiếp đã lâu, mọi người cuối cùng cũng trút được cơn giận, điên cuồng chém giết lũ zombie xung quanh.
Cái Kéo thấy vậy giận tím mặt, nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn là bỏ chạy.
Hắn bay ngược ra sau, tốc độ đạt đến cực hạn, tạo thành vô số tàn ảnh, xám xịt biến mất.
May mắn hắn là zombie tốc độ.
Nếu hắn quyết tâm bỏ chạy, loài người cũng không giữ được.
Nhưng đám zombie đàn em thì không có bản lĩnh đó, chỉ trong chốc lát đã bị đồ sát gần hết.
"Tuyệt vời. . . . Thật không ngờ, chúng ta lại có thể sống sót."
Những người sống sót bị giam cầm, sắc mặt vẫn còn bàng hoàng, cảm giác như vừa trải qua một kiếp nạn.
Những người còn lại cũng lộ vẻ vui mừng.
"Đúng vậy, người của công ty Tec đến, bọn họ mạnh thật!"
"Ha ha, đừng khách sáo, tôi là đội trưởng đội giác tỉnh giả Trương Hồng Phi, đi thôi, tôi đưa các người về thành phố Lâm Sơn."
Một thanh niên mặc quân phục Nano tiến lên nói.
Trong khoảng thời gian gần đây, đây là một trong số ít lần giải cứu người sống sót thành công, lại không có thương vong, vô cùng thuận lợi.
. . . . .
"Xong rồi!"
Trong văn phòng, Liễu Bạch Nguyệt nhìn màn hình giám sát, lập tức mừng rỡ, thầm nghĩ quả không hổ là người cải tạo đời thứ ba, thực lực quả nhiên mạnh.
Bực bội mấy ngày, hôm nay cuối cùng cũng ngẩng mặt lên được.
Hơn nữa còn làm Cái Kéo Thi Vương bị thương, hắn chắc chắn phải tĩnh dưỡng một thời gian, tạm thời sẽ không quay lại đây, coi như giải trừ được một phần nguy cơ.
Nữ thư ký bên cạnh cũng cảm thán:
"Xem ra. . . chúng ta sắp thổi kèn phản công."
"Chưa chắc."
Liễu Bạch Nguyệt lắc đầu, "Hiện tại chỉ là đánh đuổi được một con Thi Vương Đồng Xương, còn có mấy con Thi Vương Giang Bắc, còn nguy hiểm hơn hắn."
“Ừm, cũng đúng!”
Nữ thư ký gật đầu, đồng ý với điều này.
Nhưng Liễu Bạch Nguyệt hiện tại không quá lo lắng về đám Thi Vương Giang Bắc, đến lúc đó tự nhiên sẽ có người thu thập chúng. Bởi vì tổng bộ đã tiến hành treo thưởng toàn cầu, khó mà tưởng tượng được những người đến sẽ mạnh đến mức nào.
. . . .
Một bên khác.
Chiêu Phong Nhĩ, Truy Tôm, Đầu Tàu Tam Thi đang đi dạo ở phía sau.
"Chán quá, chán quá! Không có đối thủ, thật cô đơn như tuyết." Chiêu Phong Nhĩ chắp tay sau lưng nói.
"Cái tên Thi Vương kia có thật không phải là tôm không?"
Truy Tôm lộ vẻ suy tư, trong lòng vẫn còn xoắn xuýt.
Chiêu Phong Nhĩ cạn lời.
“Người ta là Cái Kéo! Cái Kéo hiểu không? Răng rắc răng rắc cắt đồ vật ấy!”
"À. . . Cái đó dùng để bóc vỏ tôm cũng không tệ."
Mắt Truy Tôm sáng lên.
". . ." Mặt Chiêu Phong Nhĩ xám xịt.
Đầu Tàu đảo mắt nhìn xung quanh.
"Loài người chạy đi đâu hết rồi? Không tìm được một mống.”
"Còn phải hỏi, bị giết sạch rồi chứ sao."
Chiêu Phong Nhĩ nói.
Với thính lực siêu phàm của hắn, hắn không phát hiện ra tiếng người nào.
Nhưng đúng lúc này.
Ở đẳng xa xuất hiện một bóng đáng mảnh khảnh, tiến về phía bọn họ, đôi mắt hung dữ nhìn chằm chằm, dường như đã phát hiện mục tiêu.
Chiêu Phong Nhĩ liếc mắt, nhanh chóng chú ý đến bóng dáng này, trên mặt có chút hiếu kỳ.
"Bát tỷ?"
Bóng dáng mảnh khảnh kia chính là Tiểu Bát, bất quá trong mắt nó ẩn hiện ánh sáng lấp lánh, đang tính toán số liệu.
【Đang quét. . . . . Zombie cấp B, năng lực thức tỉnh siêu thính lực, sức chiến đấu 75, có thể săn giết. . .】
Rõ ràng, Tiểu Bát này là người cải tạo giả trang.
Nhưng Chiêu Phong Nhĩ thấy cô ta, trong mắt có chút e ngại, tiện tay đẩy Truy Tôm và Đầu Tàu.
"Đi đi đi, chúng ta đi đường này."
Ba người bọn họ vốn đang đi thẳng, nhưng bỗng nhiên rẽ ngoặt, đi sang một bên.
Không vì lý do gì khác.
Chi là vì từ lúc quen biết đến nay, Chiêu Phong Nhĩ vẫn luôn sợ Tiểu Bát, bình thường cơ bản không chạm mặt, thấy là tránh.
"Hử? ? ?"
Người cải tạo hơi kinh ngạc, sự việc phát triển hoàn toàn không phù hợp với logic tự tính toán.
Tại sao lại có tình huống này?
Trong đầu hắn phân tích tốc độ cao, có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tình huống này.
Có thể Chiêu Phong Nhi tạm thời đổi ý, muốn đi chỗ khác.
Cũng có thể hắn bỗng nhiên trẹo chân, thay đổi quỹ đạo hành động...
Chỉ là, người cải tạo dù khả năng tính toán mạnh hơn, cũng không phán đoán ra nguyên nhân cụ thể.
"Ấy, ba người đợi đã. "
"Hở?"
Chiêu Phong Nhĩ nghe thấy tiếng động phía sau, lập tức cảm thấy không ổn.
Làm gì?
Bát tỷ sẽ không thật muốn thịt mình chứ?
Bởi vì Tiểu Bát thật sự, xưa nay sẽ không dùng giọng điệu này để nói chuyện với hắn.
Rất nhanh, Chiêu Phong Nhĩ lại phát hiện chi tiết, đó là bước chân của Tiểu Bát nặng nề hơn trước không ít.
Vì là Thi Vương tốc độ, đi đường rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không phát ra tiếng động, nhưng người phúa sau lại khác.
Chiêu Phong Nhĩ đặc biệt mẫn cảm với âm thanh.
"Các huynh đệ, không ổn rồi! Bát tỷ này có vấn đề!"
"Vấn đề gì?"
Truy Tôm hiếu kỳ hỏi.
Chiêu Phong Nhĩ ôm vai họ, ghé sát tai nói nhỏ:
"Cô ta giống như bị ai đó giả mạo!"
"Cái gì?"
Truy Tôm lộ vẻ kinh hãi, bước chân không khỏi nhanh hơn vài phần, "Vậy chẳng phải chúng ta gặp phải đối thủ rồi sao?"
"Hừ! Sao có thể, lát nữa cứ giao cho ta giải quyết hắn."
Đầu Tàu hừ lạnh nói.
Người cải tạo phía sau càng thêm kỳ quái, ba tên Tam Thi này càng chạy càng nhanh, căn bản không cho mình đến gần.
Dựa theo tài liệu trong kho dữ liệu, họ hẳn là zombie Giang Bắc.
Không nên có tình huống này.
"Uy, ba người các ngươi đợi lát nữa, ta có việc muốn nói với các ngươi." Người cải tạo thăm dò nói.
“Chắc chăn là giả, đi mauf”
Chiêu Phong Nhĩ càng chắc chắn, từ đi bộ nhanh chuyển thành chạy chậm.
. . .
Người cải tạo thấy vậy, nghiêng đầu, não bộ hoạt động hết công suất, cũng không tính toán ra được tình huống như thế nào.
Nhưng thấy Tam Thi càng chạy càng xa, không còn cách nào khác.
Chi có thể chọn cưỡng sát.
Thế là, hắn không còn ẩn giấu, lao nhanh về phía trước, đồng thời, thép chùy sắc bén và thon dài hiện ra ở cánh tay.
Tam Thi nghe thấy động tĩnh, đồng loạt quay đầu lại, lập tức kinh hãi.
"Bước! Quả nhiên là giả!"
"Hắn đuổi tới rồi, chạy mau!"
Chiêu Phong Nhĩ từ chạy chậm, biến thành chạy nước rút.
"Ta là bá chủ Lâm Sơn, sao có thể bỏ chạy? Ta phải nhanh! Lên! Nào!"
Đầu Tàu cấp tốc bắt đầu chạy, dù tư chất chẳng ra sao, nhưng dù sao cũng được tiêm virus Z và Q, cho nên thân hình cường tráng, rất nhanh đã vượt qua Chiêu Phong Nhĩ.
Truy Tôm khỏi cần nói, một thân bản lĩnh chạy trốn coi như là nghề cũ, hai chân vung vẩy như gió táp, nhanh như chớp đã biến mất dạng.
Chiêu Phong Nhĩ ngước mắt, chỉ có thể thấy bóng lưng của họ.
"À! Cái này gọi là chuyên nghiệp. . ."