Sau trận "điệt muỗi” quy mô lớn, đám Thi Vương bắt đầu than văn.
"Ở đâu ra mà lắm muỗi thế?"
"Chả biết nữa..."
"Tôi đang ngồi bờ sông ăn cá, chưa kịp ăn đã bị muỗi đốt cho mấy nhát."
"Tôi thấy hình như chúng nó bay từ Lâm Sơn đến thì phải, khéo là do lũ người kia nghiên cứu ra."
"Ừm, rất có lý."
"..."
Lâm Đông cũng đang trầm ngâm suy nghĩ.
Không lẽ thật sự có người nghiên cứu muỗi à?
Hôm nay dám nghiên cứu muỗi biến dị, mai lại dám nghiên cứu Godzilla biến dị thì có mà chết...
Chăng khác nào hàng xóm bắt cả ổ muỗi, rồi thả vào nhà mình.
Lâm Đông cảm thấy phải nhanh chóng đi xem xét tình hình mới được.
Dạo này lũ người đang làm cái trò quỷ gì vậy?
...
Đêm đó.
Trăng mờ sao thưa.
Lâm Đông rời khỏi hang ổ, men theo hướng muỗi bay đến, vượt qua những cánh rừng Hắc Sơn rậm rạp, trước mắt là thành phố Lâm Sơn hoang tàn, đổ nát.
Bóng tối bao trùm lên những tòa cao ốc xiêu vẹo, đổ sập, khung cảnh tiêu điều, xơ xác.
Nhưng giữa màn đêm tĩnh mịch, một vệt sáng vụt qua bầu trời, xé toạc bóng tối, từ phương xa lao đến, rơi thẳng xuống Lâm Sơn.
Rõ ràng, đó là phi hành khí chở người của Tec Corp.
“Quả nhiên có gì đó.
Lâm Đông rời khỏi núi rừng, lẻn vào thành phố, tiến thẳng đến nơi phi hành khí vừa hạ cánh.
Trên con đường tối đen như mực, vài Zombie vô hồn vất vưởng.
Lâm Đông lướt qua chúng, coi như chuyện thường...
Một lát sau.
Phía trước trở nên quang đãng, nhiều công trình đổ nát bị san bằng, còn sót lại dấu vết bánh xe.
Tec Corp thường thu gom sắt thép từ các công trình, pha trộn thêm các nguyên tố khác để luyện kim, chế tạo vũ khí hoặc phương tiện di chuyển.
Không còn vật cản, toàn bộ cảnh tượng hiện ra rõ mồn một.
Lâm Đông hướng mắt về phía xa, phát hiện nơi phi hành khí hạ cánh là một doanh trại dã chiến, xung quanh có hàng rào sắt bao bọc.
Vài Giác Tỉnh Giả tuần tra gần đó.
Trong doanh trại, ánh đèn pha chập chờn, sáng rực một góc, và rồi một chiếc phi hành khí khác đột ngột cất cánh, hóa thành vệt sáng xé toạc màn đêm, biến mất nơi chân trời.
"Bọn chúng đang làm cái quái gì vậy?"
Lâm Đông tò mò.
Chẳng lẽ đang vận chuyển vật tư?
Phi hành khí chở người là sản phẩm công nghệ cao của Tec Corp, chỉ được dùng khi vận chuyển đường dài.
Nó có cấu tạo vô cùng tỉnh vi, không dùng xăng hay điện thông thường, mà sử dụng năng lượng tỉnh hạch.
Có thể nói, cứ trăm cây số lại "đốt" một viên tinh hạch cấp B.
Đồng thời, phải có Giác Tỉnh Giả kích hoạt thì mới hoạt động được.
Ưu điểm là tốc độ nhanh, ít gây ồn, hiệu suất cao...
"Dùng thứ này để vận chuyển, chắc chắn không phải vật tư tầm thường."
Lâm Đông càng thêm tò mò, lập tức dùng Thi Vực, lách qua đám tuần tra, lên vào bên trong doanh trại.
Lúc này, trong doanh trại có hơn chục chiếc phi hành khí đang đậu.
Rất nhiều người đang bốc dỡ hàng hóa xuống.
Đó là những chiếc lồng hợp kim nặng trịch. Cần hai Giác Tỉnh Giả hệ não hợp sức mới có thể di chuyển.
Lâm Đông nhìn kỹ lại, không khỏi kinh ngạc, bởi vì bên trong những chiếc lồng giam giữ những sinh vật hình thù kỳ quái.
Ví dụ như chó ba đầu đột biến, chuột khổng lồ hai hàng mắt, thậm chí là Nhân Diện Tri Chu mọc cánh.
Những sinh vật này có hình dạng vô cùng dị dạng, không chỉ trải qua một lần biến dị hoặc dung hợp.
Còn có rất nhiều thứ mà Lâm Đông không tài nào nhận ra, "tứ bất tượng", giống như lai tạp từ nhiều loài động vật khác nhau, thật khó để miêu tả...
Rõ ràng, những quái vật biến dị này đều do Hàn Tĩnh Xuyên bắt được ở Anh Hoa đảo quốc, rồi phái người vận chuyển về từng đợt.
Hắn tự nhận không đủ khả năng để đoạt tinh thạch bằng thực lực,
nên quyết định bắt thật nhiều sinh vật biến dị về để đối phó với công việc.
"Cẩn thận đấy, đừng để Nhân Diện Tri Chu cắn, nọc độc của nó mạnh lắm đấy." Một công nhân bốc vác nhắc nhở.
Người kia gật đầu lia lịa.
"Ừm, nhìn thôi đã thấy ghê rồi, không biết nọc độc của nó có hạ được Zombie không nữa."
"Ha ha ha, về thử nghiệm xem sao, biết đâu lại thành vũ khí lợi hại."
Người này háo hức nói, làm việc càng hăng hái.
Lâm Đông chứng kiến cảnh tượng hăng say như "bắt được vàng" của bọn chúng, cuối cùng cũng hiểu ra nguồn gốc của đám muỗi biến dị.
Và giờ ngẫm lại, hắn thấy mọi chuyện thật nguy hiểm.
Tuy đám muỗi không có sức sát thương lớn, nhưng nếu dùng chúng để truyền bá độc tố, rất có thể sẽ gây ra tổn thất nghiêm trọng.
Sự kiện muỗi hôm nay, rất có thể chỉ là một cuộc thử nghiệm.
“Loài người, quả nhiên là sinh vật hiểm ác.”
Lâm Đông tiến về phía bọn chúng.
Phía trước, một chiếc phi hành khí vừa trở về điểm xuất phát, cửa khoang mở toang, bốn Giác Tỉnh Giả đang đứng bên ngoài hóng gió.
"Ôi! Còn nhiều đồ phải chở quá, không biết phải bay đi bay lại bao nhiêu chuyến nữa."
"Đúng đấy, tôi cũng không ngờ Hàn đội trưởng lại bắt được nhiều sinh vật biến dị đến thế."
"Chúng ta đã đánh giá thấp môi trường ở đảo quốc rồi, thế này là Hàn đội trưởng còn bảo chưa dám bén mảng đến những nơi nguy hiểm đấy."
"Bắt được càng nhiều càng có lợi cho chúng ta, chỉ riêng đám muỗi biến dị thôi, đã có thể khiến Zombie quay cuồng rồi."
"Ha ha ha ha, đúng đấy, đợi chúng ta nghiên cứu xong, ném hết vào ổ Thi tộc."
"..."
Bốn người mặt mày hớn hở, vừa cười vừa nói. Định bụng nghỉ ngơi một lát rồi lại bay sang đảo quốc chuyến nữa.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên.
"Vứt đồ lung tung thế này, không có chút lịch sự nào cả..."
"Ừm? Ai?"
Bốn người nhíu mày, cảm thấy bất thường.
Vội vàng quay đầu về phía phát ra âm thanh.
Chi thấy một bóng người áo trắng từ trong bóng tối bước ra, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt ẩn chứa sát khí, tựa như Tử Thần giáng lâm.
"Hắn là Thi Vương Giang Bắc!"
Bốn người kinh hãi.
Bọn chúng đã xem qua hồ sơ về những nhân vật nguy hiểm, và hình ảnh này chính là Thi Vương.
Một người trong số đó ngây người, vừa mới còn bàn tán sau lưng người ta, kết quả bây giờ người ta đã tìm đến tận cửa.
“Chạy maul”
Ý nghĩ duy nhất trong đầu bốn người là bỏ chạy.
Nhưng trong mắt Lâm Đông lóe lên hồng quang, thân thể bọn chúng lập tức cứng đờ, xương cốt răng rắc rung động, như thể bị Thái Sơn đè xuống.
Cơn đau dữ dội khiến bốn người nghẹt thở, ý thức dần mơ hồ.
Thi Vương này thực sự quá đáng sợ.
Bọn chúng thậm chí còn hy vọng, tất cả chỉ là ác mộng do Hắc Yểm tạo ra.
Nhưng khi Lâm Đông tiến lại gần, bốn người chìm vào bóng tối vĩnh hằng, mất đi ý thức...
Lâm Đông phất tay, thu xác bọn chúng lại.
Ngay lập tức.
Hắn định tiếp tục đi săn giết những nhân viên vận chuyển khác.
Tuy nhiên, hắn khựng lại, như thể nghĩ ra điều gì đó, quay đầu nhìn chiếc phi hành khí bên cạnh, với thiết kế hình giọt nước, vô cùng hiện đại, tràn đầy cảm giác công nghệ.
Và kích thước của phi hành khí cũng chỉ tương đương một chiếc máy xúc.
Thế là hắn lại vung tay.
Thu cả chiếc phi hành khí vào...