“Người khác thì ta không biết, nhưng. ta có lẽ được.”
Địch Toa vừa nói, vừa thi triển năng lực ẩn thân, thân thể trở nên trong suốt, khí tức hoàn toàn biến mất, tựa như tan biến vào chiến trường.
"Hả?"
Uyên Tế khẽ giật mình, cảm thấy có gì đó không ổn, rõ ràng là muốn mặc kệ mình...
Đừng mà... Địch Toa đại nhân!
Có lẽ vì quá hoảng hốt, hắn hơi phân tâm, chỉ cảm thấy đại não nhói lên đữ dội, trong nháy mắt trở nên trống rỗng.
Ngay lập tức, thân thể hắn mất kiểm soát, thay đổi thái độ, lao về phía vị trí Địch Toa đang ẩn nấp và tóm lấy cánh tay cô ta.
"Hả?"
Địch Toa trợn mắt, vô cùng kinh ngạc.
"Ngươi muốn làm gì?"
Uyên Tếim lặng, khóe miệng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười dữ tợn, biểu hiện này hoàn toàn không phải của hắn, mà giống Hồn Yêu hơnl
Rõ ràng, Uyên Tế đã bị Hồn Yêu khống chế hoàn toàn?
Năng lực của Hồn Yêu quỷ dị, nhưng việc khống chế bất tử tộc không hề dễ dàng, hơn nữa thời gian có hạn và tiềm ẩn nguy cơ phản phệ.
Thấy cảnh tượng trước mắt, Địch Toa lập tức hiểu ra, nghiến răng, giận dữ.
"Thả ta ra! Tránh ra!"
Cô hất Uyên Tế ra, chạy đến chỗ khác, định tiếp tực ẩn thân.
Nhưng Uyên Tế bám theo sát nút.
Địch Toa lại thấy khuôn mặt kia, tràn đầy vẻ trào phúng và hài hước.
"Đáng ghét!"
Cô chỉ còn cách tiếp tục bỏ chạy, tìm nơi kín đáo hơn.
Nhưng Uyên Tế như keo sơn, bám riết không tha, chẳng mấy chốc lại đuổi kịp.
"Tỉnh lại đi! Đừng theo ta nữa!"
Địch Toa gằn giọng, thậm chí đã nảy sinh sát ý.
Lâm Đông và những người khác đứng từ xa quan sát, không hề nóng vội, xem như xem kịch. Dù Địch Toa chui vào khe đất hay trốn sau tảng đá, Uyên Tế đều có thể đuổi theo ngay lập tức.
"... "
Tại những khu vực chiến đấu khác, tình hình đã đến giai đoạn gay cấn. Cơ giáp thủ vệ tàn sát zombie, khắp nơi là chân tay cụt và thi thể tan nát, có chỗ chất thành đống, máu đen chảy tràn.
Bốn Thi của Chiêu Phong Nhĩ giờ phút này cũng xuất hiện trên chiến trường.
"Cơ giáp vương bài của lão đại đã xuất động, đến lúc chúng ta ra trận rồi." Chiêu Phong Nhĩ nói.
"Ừ ừ, át chủ bài phải để dành cuối cùng."
Truy Tôm gật đầu đồng ý.
Chiến trường giờ rất thảm khốc, khắp nơi đều là giết chóc, Chiêu Phong Nhĩ đảo mắt nhìn quanh.
"Nhìn kỹ xem có mục tiêu thích hợp không, thời cơ lập công đến rồi."
"A, rõ."
Ba Thi còn lại đều rất phấn khích.
Nhưng cơ giáp thủ vệ quá mạnh, giết đối phương không còn manh giáp, ngay cả Thi Vương cấp S cũng phải liên tục tránh né.
Phía trước còn có đội kiếm ánh sáng ba ngàn người, gần như sắp xé toạc đội hình thi triều, đi đến đâu thắng đến đó, Tanker và chậu hoa yểm trợ, zombie cấp cao cũng không làm gì được họ.
Quân của Uyên Tế bị giết tan tác, bỏ chạy tán loạn.
Vì khí tức của bốn Thi Chiêu Phong Nhĩ yếu ớt, khác biệt lớn so với hai kẻ trước, nên một Thi Vương cấp S chú ý đến họ.
"Hử? Bọn này từ đâu ra vậy? Cuối cùng cũng có đối thủ!"
Thi Vương nhếch miệng cười, bước về phía bốn Thi, một chiếc xương nhọn hoắt mọc ra.
Rõ ràng, năng lực của hắn là biến dị xương cốt.
Cảm nhận được khí tức hung ác, bốn Thi Chiêu Phong Nhĩ cũng quay lại nhìn.
"Ối chà? Xem ra không cần tìm mục tiêu, có người tự đưa tới cửa." Chiêu Phong Nhĩ cười khẩy.
"Ừm... Nhìn bộ dạng này, hẳn là lợi hại lắm, dị hóa xương cốt... Chắc lực lượng cũng không yếu."
Một bên Mê Vụ phân tích.
Chiêu Phong Nhĩ vẫn không để ý.
"Không sao, ca ta thích đối thủ mạnh, để ca ta tiếp chiêu hắn trước."
Thi Vương nhíu mày, có chút kinh ngạc, bốn kẻ này vậy mà không sợ mình, còn dám chủ động nghênh chiến, không biết ai cho chúng dũng khí.
Chiêu Phong Nhĩ bước nhanh đến trước mặt hắn, khoác vai, ra vẻ muốn đàm phán.
"Để khỏi bảo chúng ta ăn hiếp ngươi, cho ngươi cơ hội lựa chọn, ngươi muốn đấu đơn hay đánh hội đồng?"
"Ồm
Thi Vương càng kinh ngạc, không ngờ đối phương lại rất nghĩa hiệp, hỏi mình đấu đơn hay đánh hội đồng.
Rõ ràng, đối diện có bốn zombie, đấu đơn có lợi hơn.
"Vậy ta chọn đấu đơn."
"Được thôi, thật ra ngay khi ngươi đứng trước mặt ta, ngươi đã thua rồi..."
Chiêu Phong Nhĩ ra vẻ ta đây.
"Ăn nói xằng bậy!"
Thi Vương nghe hắn khoác lác, bắt đầu nổi nóng, nói: "Ta có biến dị xương cốt, sức mạnh cường hóa, thiên phú chiến đấu không phải đỉnh cấp nhưng cũng hiếm có, sao có thể thua ngươi?"
"Nếu ngươi không tin, vậy bắt đầu thôi."
Chiêu Phong Nhĩ lười nói nhảm với hắn nữa.
Thi Vương tức giận bừng bừng, tỏa ra khí thế hung ác, giơ chiếc xương nhọn hoắt, thủ thế chiến đấu.
Chiêu Phong Nhĩ đột nhiên thò tay ra sau, sờ soạng trong túi quần, móc ra một khẩu đoản pháo tinh hạch, liếc nhìn Thi Vương.
'Đoàng!'
Hắn không do dự bóp cò, ánh sáng rực rỡ lóe lên, năng lượng kinh khủng hội tụ, rồi bắn ra.
"Cái gì?"
Thi Vương trợn tròn mắt, trong con ngươi phản chiếu ánh năng lượng, càng lúc càng lớn, như một mặt trời mới mọc, lao thăng về phía hắn.
Ánh sáng chói lóa bao trùm hắn.
Ngay sau đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, mặt đất rung chuyển, một đám mây hình nấm nhỏ bốc lên.
"Phù --"
Chiêu Phong Nhĩ thổi làn khói trên nòng pháo, lại nhét vào túi quần.
"Xong.”
***
Ở một nơi khác, Uyên Tế vẫn bị khống chế tinh thần, bám theo Địch Toa không tha, quấy rối cô ta ẩn thân.
Địch Toa nghiến răng, phẫn hận vô cùng.
Đều tại con Hồn Yêu đáng ghét kia.
Nhưng rất nhanh, cô nảy ra một ý.
Vì tốc độ của Uyên Tế, dù bị Hồn Yêu nhập, chắc chắn không bằng cô, chỉ cần kéo dài khoảng cách rồi ẩn thân, sẽ tránh được bị quấy rối.
"Xem ngươi còn theo ta thế nào!"
Địch Toa làm theo kế hoạch, nhanh chóng đạt tốc độ tối đa, quả nhiên có thể bỏ rơi Uyên Tế.
Quay đầu nhìn lại, thấy hắn ngày càng xa.
Cô vui mừng.
Nhưng khi cô quay đầu lại, tim 'thịch' một tiếng, kinh hãi, dừng lại.
Vì một bóng người mặc áo trắng đứng trước mặt cô, không hề xa.
Lâm Đông không muốn trì hoãn nữa, dù đối phương là bất tử tộc, nhưng chỉ là đàn em của Thi Vương Trung Châu, nên giải quyết nhanh còn hơn.
"Kết thúc thôi..."