“Chăng lẽ có kẻ xâm nhập?”
Truy Tôm và mấy con zombie khác lập tức cảnh giác.
Trong đám zombie phía trước, con cầm đầu có khuôn mặt dữ tợn, trên đầu dường như bị người chém một nhát, tuy đã liền lại nhưng xương sọ vẫn còn vết lõm, tên của nó là Xẹp Sọ Não!
Hắn đến từ thành phố Đồng Xương. Vì gần đây vừa công phá được nơi trú ẩn của loài người nên hắn đang đắc chí lắm. Lần này đến thành phố Giang Bắc là phụng mệnh lão đại, đến tìm Lâm Đông bàn chuyện hợp tác.
Vì rất nhiều người sống sót trong nơi trú ẩn đó đã chạy trốn đến thành phố Lâm Sơn, mà Lâm Đông lại từng đại náo nơi đó, nên bọn chúng định tìm hắn hợp tác để cùng nhau tấn công thành phố Lâm Sơn.
“Đây là thành phố Giang Bắc sao? Không biết Thi Vương ở đây có chịu hợp tác không.”
Xẹp Sọ Não lẩm bẩm.
Tên zombie đàn em bên cạnh nói:
“Chắc chắn hắn sẽ đồng ý thôi. Được hợp tác với lão đại của chúng ta là vinh hạnh của hắn.”
“Vào xem trước đã, xem zombie bên trong trông thế nào.”
Xeẹp Sọ Não hết sức tò mò.
Vừa ngước mắt lên, hắn liền thấy Chiêu Phong Nhĩ, Truy Tôm và Đầu Tàu đang nhìn mình chằm chằm với ánh mắt cảnh giác.
Chiêu Phong Nhĩ cảm nhận được đám zombie trước mặt không mạnh lắm, thực lực chỉ cỡ cấp B, nên cũng không sợ hãi bỏ chạy.
“Này! Lũ chúng mày là zombie ở đâu tới?”
“Tao không tên Này, tao là Xẹp Sọ Não.”
Con zombie cầm đầu lên tiếng.
“Ồ…”
Chiêu Phong Nhĩ thầm nghĩ, lại có cái tên khó nghe như vậy, cái gì mà Xẹp Sọ Não… Đúng là đầu có vấn đề, trông hắn có vẻ không được thông minh cho lắm.
Xẹp Sọ Não thấy mấy con zombie này cũng có chút thực lực nên lên tiếng dò hỏi:
“Các ngươi là Thi Vương ở đây sao?”
“Ối chài Cũng có mắt nhìn đấy.”
Chiêu Phong Nhĩ nói.
Còn Đầu Tàu ở bên cạnh thì làm ra vẻ mặt cao thâm, câu này chẳng phải đã hỏi đúng vào tim đen của nó rồi sao?
“Ta, Đầu Tàu, bá chủ tuyệt đối của giới zombie thành phố Lâm Sơn!”
“Còn có ta, Truy Tôm, bá chủ tuyệt đối của thành phố Tân Hải.”
Truy Tôm bên cạnh cũng vênh váo nói chen vào.
“Hả?”
Xẹp Sọ Não kinh ngạc, toàn là hàng khủng thế này sao? Không ngờ ở vùng ven của một thành phố Giang Bắc nhỏ bé lại có tới hai vị bá chủ.
Thất kính, thất kính…
Chiêu Phong Nhĩ vênh mặt đầy kiêu ngạo:
“Thấy chúng ta lợi hại chưa? Mau nói, mày đến đây làm gì?”
“À, ta từ thành phố Đồng Xương tới, đến tìm lão đại của các ngươi để bàn chuyện hợp tác.”
Xẹp Sọ Não nói rõ mục đích.
Chiêu Phong Nhĩ liếc hắn một cái, vẻ mặt khinh thường.
“Mày là cái thá gì? Lão đại của bọn tao là người nói gặp là gặp được chắc?”
“Hải Nếu làm lỡ đại sự của các lão đại, mày gánh nổi không?”
Xẹp Sọ Não hỏi vặn lại.
Chiêu Phong Nhĩ ngẫm lại, thấy cũng có lý.
“Vậy thì theo tao.”
“Thế còn được.”
Xeẹp Sọ Não nói.
Ngay sau đó, dưới sự dẫn dắt của Chiêu Phong Nhĩ, bọn chúng đi về phía khu nhà cao tầng.
Xẹp Sọ Não nhìn quanh, bởi ngoài việc bàn chuyện hợp tác, lão đại còn ra lệnh tiện thể xem xét thực lực của zombie ở thành phố Giang Bắc.
Thế nhưng đi dọc đường, hắn lại chẳng thấy bao nhiêu zombie.
Vì có zombie lạ đến, Lâm Đông đã lệnh cho đàn em ẩn nấp để tránh lộ thực lực.
Chỉ có vài con zombie cấp thấp đang lảng váng trên đường.
“Hình như chẳng có mấy con zombie…”
Xẹp Sọ Não thầm nghĩ.
Một lát sau, bọn chúng đến khu nhà cao tầng, những tòa nhà cao tầng san sát, vài con quạ mắt đỏ bay lượn vòng quanh.
“Chỗ ở cũng không tệ.”
Xep So Não cảm thán.
Không lâu sau, bọn chúng liền tiến vào con đường bên dưới tòa nhà.
Lâm Đông đã cảm nhận được khí tức của zombie lạ, bóng dáng hắn từ từ hiện ra phía trước.
Chiêu Phong Nhĩ lon ton chạy lên.
“Lão đại, có zombie tìm ngài, nói là đến bàn chuyện hợp tác.”
“Ừm. Là
Lâm Đông nghe xong liền hiểu ra.
Giữa zombie với nhau, làm gì có chuyện hợp tác? Chỉ có thu phục và thống trị, hoặc là chém giết và thôn tính lẫn nhau.
Hợp tác chẳng qua chỉ là lợi dụng.
Đến cuối cùng, chắc chắn sẽ trở mặt.
“Ta là zombie của thành phố Đồng Xương, vừa mới công phá nơi trú ẩn ở thành phố Đồng Xương.”
Xẹp Sọ Não nói một cách đầy kiêu ngạo.
“Lợi hại.”
Lâm Đông giả vờ khen.
Xẹp Sọ Não gật gù.
“Đó là đương nhiên. Lão đại của chúng ta tên Hắc Yểm, ngươi chắc đã nghe qua rồi chứ?”
“Chưa nghe bao giờ.”
Lâm Đông đáp tỉnh bơ.
“Hả…” Sắc mặt Xẹp Sọ Não sững lại, khí thế lập tức xẹp đi mấy phần. “Tóm lại, lão đại của chúng ta hiện là bá chủ tuyệt đối của thành phố Đồng Xương, dự định rủ ngươi cùng đi tấn công thành phố Lâm Sơn.”
“Không đi!”
Lâm Đông đứt khoát lắc đầu.
Xẹp Sọ Não không ngờ hắn lại trả lời thẳng thừng như vậy.
“Tại sao?”
“Vì ta sợ chứ sao. Công ty Tec ở thành phố Lâm Sơn mạnh quá, lần trước ta đến đó một chuyến suýt thì không về được, nên giờ không dám đi nữa.”
Lâm Đông nói như thật.
Xeẹp Sọ Não nhíu mày, không ngờ Thi Vương này lại nhát gan đến thế, lại đi sợ con người.
“Sợ gì chứ? Chẳng phải còn có lão đại của chúng ta sao. Hai bầy zombie cùng tấn công thành phố Lâm Sơn, nhất định có thể hạ được lũ người bên trong.”
“À, ngươi nói cũng có lý.”
Lâm Đông làm ra vẻ suy tư. “Vậy thì đến lúc đó các ngươi cứ tấn công trước, ta sẽ tùy tình hình mà phối hợp.”
“Vậy cũng được… Ta về báo lại với lão đại đã.”
Xeẹp Sọ Não nghĩ rồi nói.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, Xẹp Sọ Não quay người rời đi.
Lâm Đông đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng hắn đi xa.
Tanker, Tiểu Bát cùng một đám Thi Vương lần lượt bước ra từ các ngõ hẻm, con nào con nấy khí thế hung hãn, tập trung sau lưng Lâm Đông.
“Lão đại, cứ để hắn đi như vậy sao? Sao không giữ hắn lại?” Tiểu Bát hai mắt đỏ ngầu, không kìm được ham muốn giết chóc.
“Chỉ là một tên tép riu, giết hắn cũng chăng có tác dụng gì lớn. Cứ để hắn về tung hỏa mù cho tên Thi Vương Hắc Yểm đó đã.”
Lâm Đông nói với giọng thản nhiên.
Hắn cũng không biết có thể lừa được đối phương không, hay hiệu quả sẽ đến đâu, nhưng có còn hơn không, cứ thử xem sao, chắc chắn chẳng có hại gì…
…
Lúc này, Xẹp Sọ Não đã quay về thành phố Đồng Xương.
Bên trong một công trình đổ nát.
Một đám zombie tụ tập, mặt mũi gớm ghiếc, khí thế hung hãn ngập trời. Giữa đại sảnh là một Thi Vương đang đứng.
Da hắn không hề mục rữa, sắc mặt trắng bệch. Điều đáng chú ý nhất là đôi mắt hắn, hai con ngươi của hắn lại một đen một trắng, trông vô cùng kỳ ảo.
Chỉ cần nhìn vào mắt hắn, linh hồn dường như sẽ bị hút cạn.
Hắn chính là Thi Vương của thành phố Đồng Xương, Hắc Yểm, sở hữu tinh thần lực hùng mạnh và đã thức tỉnh năng lực 【Nhập Mộng】.
Zombie có tỉnh thần lực mạnh như vậy cực kỳ hiếm thấy.
“Lão đại, ta về rồi!”
Xẹp Sọ Não đứng bên dưới cung kính nói.
Hắc Yểm gật đầu.
“Tình hình ở thành phố Giang Bắc thế nào?”
“Ta đã đi xem, bên đó không có bao nhiêu zombie, hơn nữa Thi Vương ở đó rất nhát gan, lại còn sợ con người. Cảm giác bá chủ của thành phố Giang Bắc chỉ là hữu danh vô thực, thực lực tổng thể rất yếu.”
Xẹp Sọ Não phân tích.
“Phụt!”
Lũ zombie có trí tuệ xung quanh nghe vậy không nhịn được cười phá lên. Một Thi Vương mà lại đi sợ con người ư???
…